The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thời Gian Hoa Nở

Thời Gian Hoa Nở

Tác giả: Tô Lạc

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341349

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1349 lượt.

không?” Diệp Thụ Thần nở một nụ cười méo xệch.
“Aaa…” Một tiếng thét thê thảm vang lên.
Nghe thấy tiếng hét ở phòng bên cạnh, Tiểu Viên nhíu mày, cãi nhau không xong, chỉ biết đập đồ đạc, đúng là ấu trĩ!
Ở bên này, sau khi bị cho một trận tơi bời khói lửa, Diệp Thụ Thần bỗng cảm thấy một sự ngọt ngào kỳ lạ. Ừ, hóa ra cô ấy cũng không phải không để ý đến mình, chỉ vì cô ấy nghĩ mình là tên lăng nhăng nên mới như vậy. Hê hê!
Tiếng gõ cửa vang lên, Tiểu Viên chẳng thèm để ý. Người ở ngoài cửa chẳng muốn đợi lâu, lấy luôn chìa khóa mở cửa bước vào. Tiểu Viên mắt chữ O mồm chữ A: “Sao anh lại có chìa khóa?”
Thang Hi Hàn đáp: “Sao anh lại không có chìa khóa nhà mình chứ?”
Ừ, đúng rồi, thôi bỏ đi. Tiểu Viên đối mặt với chủ nhà, rồi hức hức được vài tiếng, ý không hài lòng.
“Chu Tiểu Viên, đi với anh.” Anh kéo tay cô bước ra ngoài.
“Đi đâu cơ?”
“Đi mua bánh.”
“Để làm gì?”
“Thanh minh cho anh.”
Hóa ra là vậy!
Trong đầu Tiểu Viên lúc này như có mồ hôi đầm đìa. Chỉ vì một sự hiểu lầm nhỏ như thế, cô đã chạy nhanh hơn ô tô. Lên nhầm xe, xuống nhầm bến, rồi tự nhiên lưu lạc đến mãi An Huy mà không biết gì, đúng là ngốc không thể tưởng tượng nổi. Mọi chuyện đã rõ ràng, Thang Hi Hàn lại kéo cô đi về. Tiểu Viên nghĩ ngợi, việc này đã được giải thích rồi, nhưng còn cái cô An Hình kia, hay là, cũng hỏi luôn?
“Ôi trời!” Một âm thanh từ sau lưng truyền tới, Tiểu Viên quay đầu lại nhìn, rồi bước chân chậm lại một chút: “Thang Hi Hàn, Thang Hi Hàn, Diệp Thụ Thần bị đánh rồi.”
“Ừ.”
“Não cậu ấy bây giờ toàn bánh kem thôi.”
“Đừng để ý đến chuyện của người khác.” Thang Hi Hàn kéo tay cô đi tiếp.
“Em muốn nhìn.” Cô vừa bước đi vừa ngoái đầu lại.
“Không được.”
“Sao lại không được, anh vội gì chứ?”
“Vội về xử lý em.”
“Hôm nay anh muốn ăn gì em cũng sẽ nấu cho anh ăn.” Tiểu Viên đuối lý, đành ngoan ngoãn làm lành với anh.
“Em cứ dựa vào biểu hiện của vài ngày vừa rồi mà biết điều làm cho tốt nhé!” Nói xong Thang Hi Hàn đi làm, vẻ mặt vô cùng đắc ý.
Ai cũng phải đi làm, việc xử lý cô bèn gác lại đến tối. Tiểu Viên cũng thành khẩn thể hiện rằng mình cũng phải đi làm rồi, anh đồng ý, sau đó cũng tới công ty.
Để lại cho Tiểu Viên một bóng hình cao lớn vạm vỡ và một câu nói đầy ẩn ý, sau đó anh hùng dũng bước đi.
Tiểu Viên nghĩ bụng, lần này đúng là bị nắm thóp rồi.
Tiểu Viên chăm chú nấu một bữa cơm, món nào cũng cẩn thận hết mức, phát huy hết khả năng của mình. Thang Hi Hàn ăn rất ngon lành, chẳng có thời gian mà xử lý cô, chỉ thỉnh thoảng liếc mắt qua nhìn. Ừ, hàm ý trong đó rất rõ ràng: “Anh chưa quên đâu.”
Tiểu Viên chẳng có bụng dạ nào để ăn, nhìn màn hình ti vi, cố gắng tìm một chủ đề khác để nói, rồi tiện tay chuyển sang kênh Thời sự, nói với Thang Hi Hàn: “Anh nhìn kìa, cái ông kia cũng họ Thang giống anh đấy. Em cứ nghĩ cái họ kỳ lạ này chắc ít người có lắm. Nhưng mà, bác ấy nhìn trẻ trung và phong độ quá. Người ta thường bảo, mấy vị lãnh đạo năm nào cũng ăn nhau thai cừu, em thấy vẫn chưa hết, có khi còn đi căng da mặt ấy chứ!”
Thang Hi Hàn lườm cô một cái: “Ông ấy không ăn nhau thai cừu, mà cũng chẳng căng da mặt,”
“Ủa, sao anh biết vậy?”
“Vì ông ấy là bố anh.”
“Hả? Cái gì? Đó là bố anh?” Mắt Tiểu Viên mở như không thể to hơn được nữa.
Trong lòng Thang Hi Hàn không khỏi mừng rỡ, cho dù từ trước đến nay anh không hề muốn dùng danh tiếng của bố mình để lấy lòng các cô gái, nhưng cô nàng Chu Tiểu Viên ngốc nghếch có lần nói, người chồng lý tưởng của cô phải là cán bộ cấp cao, hoặc là luật sư, khiến cho anh hận đến mức nghiến răng ken két, lại còn có chút không yên tâm, thế thì Diệp Thụ Thần hoàn toàn phù hợp với yêu cầu của cô rồi, cán bộ cấp cao và luật sư? Tất nhiên anh đâu biết rằng, mẫu người mà Tiểu Viên nói đến ấy là nhân vật nam yêu thích trong mấy cuốn tiểu thuyết ngôn tình của cô.
Nhiều khi anh muốn nhắc khéo cô nên xem tin tức thời sự nhiều hơn một chút, chuyên mục Tài chính ấy, thỉnh thoảng có thể nhìn thấy ông ấy, để có thể tiết lộ một chút rằng anh cũng có gia đình. Nhưng cô nàng ngốc nghếch này không lên mạng thì ngồi đọc tiểu thuyết, một cô nàng suốt ngày cắm mũi vào mấy thứ đó.
Cứ như vậy, đã thế còn suốt ngày đòi gả cho cán bộ cấp cao, xin khiếu, ngay bên cạnh có một người, thế mà cô ấy còn chẳng nhìn thấy! Nhiều khi nói chuyện, anh cố ý đề cập đến chủ đề ấy, khó khăn lắm mới dẫn dắt vào vấn đề chính, cô liền chặn ngang khiến anh tức điên lên, còn cô thì chẳng hiểu ra làm sao.
Mặc dù đây không phải cách tốt nhất để mối quan hệ của họ chuyển sang một chương mới, nhưng chỉ cần nó có thể chuyển biến, anh không cần quan tâm nên đi con đường nào, chỉ cần có thể mở được cảnh cửa ấy nhanh hơn một chút.
Nhiều khi, cô đọc xong một cuốn tiểu thuyết rồi tự nói với bản thân mình rằng muốn cưới một người có địa vị, anh liền bật cười, nhưng trong lòng thì tức tối, em đúng là đồ ngốc! Ngay trước mặt có một người mà không thèm nắm lấy, còn định gả đi đâu nữa hả?! Mắng mỏ xong, tiếp đến là cảm giác buồn bã, không thể nói th