Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341696
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1696 lượt.
n cứu sinh tiến sĩ, thầy hướng dẫn là ông Nhâm Thế Yến, Vương Dụ Kiệt đã nhanh chóng giúp anh tìm cô, đúng là ông Nhâm Thế Yến chuẩn bị đến thành phố Hán Giang để dự hội nghị, ông đã báo cho anh thời gian và tên khách sạn mà ông chuẩn bị ở.
Tâm trạng của anh vô cùng phức tạp, không biết sau khi gặp ông Nhâm Thế Yến sẽ hỏi thăm một vị giáo sư mà anh không quen về tình hình của con gái ông ta như thế nào, đồng thời anh cũng cảm thấy coi thường hành vi của mình, chẳng khác gì hành động của học sinh cấp ba mới biết yêu, đột nhiên lại có thiện cảm với một cô nữ sinh nào đó ở lớp bên cạnh, để ý đến mọi hành động của cô ấy, thậm chí tan học về còn bám theo đuôi để xem cô ấy đi về phía nào.
Nhưng đó là những chuyện mà bạn bè anh đã từng làm, lúc đó anh cảm thấy bạn mình vô cùng ấu trĩ, buồn cười, không ngờ chuẩn bị bước sang tuổi 30 rồi mà anh cũng có phản ứng như thời dậy thì này, ý thức ra được điều này, anh có phần khóc dở mếu dở.
Sau khi đến khách sạn, anh liền nhìn thấy Nhâm Nhiễm đang ngồi đọc báo trong sảnh lớn, cô cắt tóc ngắn, dưới tai một chút, chiếc cổ thon thả tạo thành một đường cong rất đẹp, đột nhiên anh thấy lòng nhẹ bẫng, cảm giác tự cười nhạo mình đó lập tức tiêu tan.
Anh ngồi xuống đối diện với Nhâm Nhiễm, "Đúng vậy, anh đi công tác".
"Em đang đợi ba em, hôm nay ông đến đây để dự hội nghị".
"Nếu tiện thì anh có thể đợi ở đây một lát để gặp giáo sư Nhâm được không, từ trước đến nay anh rất ngưỡng mộ trình độ chuyên môn của ông".
Thuở nhỏ Nhâm Nhiễm đã quen với việc những người làm trong ngành luật tỏ ra rất tôn trọng cha mình, cô liền bình thản gật đầu: "Vâng".
Ông Nhâm Thế Yến bước vào sảnh lớn của khách sạn liền nhìn thấy con gái vẫy tay về phía ông.
Năm nay ông 52 tuổi, thân hình dong dỏng, rất phong độ và thu hút người khác. Đã hơn nửa năm nay ông và Nhâm Nhiễm không gặp nhau, cô con gái đứng trước mặt ông vẫn rất gầy, nhưng tình thần có vẻ không tồi hoàn toàn không giống với những lần ông đến Bắc Kinh thăm cô sau khi cô gặp tai nạn, lần nào gặp mặt, ánh mắt cô cũng tỏ ra vô hồn, bất định, khiến ông Nhâm Thế Yến thấy hơi bất ngờ.
Nhâm Nhiễm liền giới thiệu với cha mình về chàng trai trẻ bên cạnh: "Ba, đây là luật sư Điền Quân Bồi".
Nhâm Nhiễm có khuôn mặt khá giống với cha cô, họ đứng cạnh nhau người bên cạnh sẽ nhận ra ngay họ là hai cha con. Không hiểu tại sao, điểm này khiến Điền Quân Bồi tự nhiên có cảm giác rằng, Nhâm Nhiễm không bí ẩn, thoắt ẩn thoắt hiện như hồi đầu anh vẫn tưởng.
"Chào giáo sư Nhâm ạ. Em đã đọc tất cả các cuốn sách mà giáo sư viết, trước đây em cũng đã từng được nghe buổi giảng chuyên đề của giáo sư ở Bắc Kinh, em rất trông chờ bộ luật công ty mà giáo sư có tham gia sửa chữa sớm được ban hành".
"Anh ấy có việc nên đi trước rồi".
"Hai đứa quen nhau bao lâu rồi?"
"Con mới quen, không thân lắm".
"Tổng giám đốc Trần ở thành phố Z gần một tuần mới đi". Ông nói thẳng với con gái, "Con đang tránh mặt cậu ấy nên mới không chịu về ư?"
Nhâm Nhiễm lắc đầu: "Ba, con đã gửi cho anh ấy một email, nói với anh ấy rằng đừng tìm con nữa, chắc là anh ấy đã chấp nhận lời giải thích của con”.
Hiện tại con tạm thời không có ý định quay về thành phố Z, con đã nhờ môi giới tìm hộ phòng rồi, vừa chuyển đến hôm trước, con định sống ở đây một thời gian".
Sau một ngày, Điền Quân Bồi lại gặp ông Nhâm Thế Yến trong một bữa ăn.
Người đứng ra mời là ông Hầu - trưởng văn phòng luật sư Kinh Thiên ở Hán Giang, đối tác của anh và ông Tào Hựu Hùng trong cuộc đàm phán này,
Ông Hầu hơn 50 tuổi, nhưng tóc tai, ăn mặc rất hợp thời, dù là đi làm, nhưng ông cũng không giống với các luật sư khác mặc đồng phục công sở, mà mặc chiếc áo phông Polo màu hồng phấn rất nổi bật, chiếc quần thể thao cộng với đôi giày ba ta trắng, cổ áo phông được bẻ cao lên. Nhưng cho dù thế nào, tư chất của ông ta bày ở đó, tuổi tác bày ở đó, thân hình mập mạp bày ở đó, so với ông Tào Hựu Hùng đang ở tuổi cường tráng thì vẫn có đủ tư cách để đeo thêm một chữ "lão" hơn.
Ông ta đã lăn lộn trong giới tư pháp nhiều năm, kiếm được số vốn kha khá, sau khi đưa vợ con ra nước ngoài, một mình ở trong nước tận hưởng sự tự do ngoài ngũ tuần nhưng vẫn thích trêu hoa ghẹo nguyệt mà không có ai quản lý, không còn sốt sắng như năm xưa, nghiệp vụ của văn phòng luật sư Kinh Thiên đang trên đà xuống dốc.
"Công thành danh toại thì về ở ẩn" là câu thành ngữ cửa miệng của ông. Ông Tào Hựu Hùng và Điền Quân Bồi ngắm văn phòng nằm trong tòa nhà tọa lạc tại khu vực không quá nổi trội, bất giác hai người đưa mắt nhìn nhau, dĩ nhiên, họ đều không cho rằng những thành tựu mà ông Hầu đã đạt được chẳng có gì là ghê gớm. Lần hợp tác này bàn bạc rất thuận lợi. Mấy người hợp tác dưới tay ông Hầu đã phàn nàn từ lâu, mỗi người tự làm theo ý mình, ngày càng khó kiểm soát. Bản thân ông ta cũng tỏ ra chán ghét môi trường chính trị ở văn phòng, thích giữ chức vụ trên danh nghĩa và sống một c