Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thời Gian Trôi Mãi

Thời Gian Trôi Mãi

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341541

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1541 lượt.

iện thoại cho ba, chú ấy rất mong con và Duyệt Duyệt làm lành với nhau".
Anh tỏ ra hơi bực mình: "Đây là chuyện riêng của bọn con, con đã nói với cô ấy từ lâu rồi, việc gì các bậc tiền bối phải tham gia vào".
Mẹ anh nói bằng giọng không vui: "Quân Bồi, thái độ của con như vậy là không đúng. Đã bao giờ ba mẹ can thiệp sâu vào chuyện của con chưa? Chẳng qua là ba mẹ chỉ mong con không nên đi đường vòng trong chuyện tình cảm mà thôi".
Anh đành phải xin lỗi: "Mẹ, con sai rồi, nhưng con đã suy nghĩ rất thận trọng, con và Duyệt Duyệt thực sự không hợp nhau, không thể quay lại với nhau được nữa".
Cha mẹ anh thực sự bất lực, biết không thể thuyết phục được anh nữa. Tuổi của họ cũng chưa cao lắm, vẫn còn đang làm việc, cộng với việc hai tình nằm gần nhau, khoảng cách không quá xa, họ cũng đã chấp nhận việc con trai dồn công sức cho sự nghiệp và bắt đầu giúp anh chuẩn bị.
Người duy nhất không chấp nhận được chuyện này là Trịnh Duyệt Duyệt.
Một ngày trước khi Điền Quân Bồi đi nhận công tác, cô đã tìm đến văn phòng luật sư, khi một cô nhân viên đưa cô vào, Điền Quân Bồi đang chuẩn bị đi họp, nhìn thấy cô cũng thấy hơi bất ngờ. Cô liền hỏi thẳng ăn: "Anh rời thành phố w là để tránh mặt em ư?"
Điền Quân Bồi vặn lại cô: "Em cho rằng anh sẽ lấy nghề nghiệp của mình ra làm trò đùa ư?"
Trịnh Duyệt Duyệt ngồi phịch xuống ghế với vẻ chán nản, "Đúng vậy, em tưởng bở nhiều quá, có người đàn ông nào phải tránh mặt cô gái mà anh ta đã không còn quan tâm nữa".
"Anh vẫn quan tâm đến em, Duyệt Duyệt, anh mong em được sống vui vẻ".
"Lúc anh giận em tức là vẫn còn quan tâm đến em, hiện tại lại chúc em bằng giọng khoan hồng độ lượng như vậy, chứng tỏ đã gạt em sang một bên rồi” .
Điền Quân Bồi không thể không thừa nhận, đúng là Trịnh Duyệt Duyệt rất thông minh.
"Em không muốn cho anh đi, Quân Bồi ạ".
"Duyệt Duyệt, chiếc váy mới mua bị dính ít rượu vang em cũng sẽ không muốn bỏ đi. Chính vì thế, đối với người đàn ông, câu nói này không có ý khen ngợi". Điền Quân Bồi nói đùa, "nhưng anh xin cảm ơn ý tốt của em".
Trịnh Duyệt Duyệt thẫn thờ nhìn anh, đôi mắt đẹp vừa đen vừa tròn ngân ngấn nước mắt. Điền Quân Bồi phát hiện ra rằng, thái độ buồn bã, lặng lẽ này của cô có sức công phá mạnh hơn nhiều so với việc trực tiếp sà vào lòng anh làm nũng, khóc lóc, anh không thể nói với cô bằng giọng trêu đùa cho qua chuyện được nữa.
Anh đưa hộp giấy ăn ra trước mặt cô, cố gắng nói với giọng thành khẩn: "Duyệt Duyệt, từ trước đến nay anh vẫn biết, em là cô gái có sức quyết rũ rất lớn. Nhưng anh là một gã đàn ông rất vô vị, có thể không thể phối hợp được với em và làm cho cuộc sống trôi qua thú vị hơn, em cảm thấy anh buồn tẻ là điều rất tự nhiên".
"Từ trước đến nay anh luôn cho rằng anh biết hết mọi chuyện, nhưng thực ra có thật là anh biết em suy nghĩ thế nào hay không?"
Đột nhiên Trịnh Duyệt Duyệt đẩy phắt hộp giấy ăn ra, đứng dậy, cao giọng nói, "Anh lúc nào cũng cho là mình đúng, lúc nào cũng ta đây hơn người, em ghét anh..
Đột nhiên cô nấc lên, dừng một lát rồi quay người chạy ra cửa.
Điền Quân Bồi đuổi ra đến cửa, chỉ thấy trợ lý và các nhân viên trực ở ngoài đều nhìn đang nhìn theo bóng Trịnh Duyệt Duyệt, ánh mắt vừa hưng phấn vừa tò mò. Anh biết nếu anh tiếp tục đuổi theo, cũng sẽ chỉ mang lại cho họ nhiều chuyện phiếm để bình phẩm hơn mà thôi nên anh đã dừng chân lại, nhìn đồng hồ, lấy giấy tờ ra vào phòng hội nghị họp cuộc họp cuối cùng với mọi người. Nhưng rõ ràng là trong thời gian ngắn nhất, chuyện này đã lan ra khắp văn phòng. Cuộc họp thảo luận xong việc chính, luật sư Trương liềt bắt đầu trêu anh: "Xem ra Quân Bồi chưa an ủi được người yêu nhỉ".
Ông Tào Hựu Hùng cũng cười: "Cố gắng dỗ dành cô ấy, hiện tại sự nghiệp là quan trọng, Hán Giang cũng không phải là xa, gặp nhau cũng rất tiện".
Điền Quân Bồi chỉ cười cười mà không nói gì.
Anh thực sự thấy chán chường, đồng thời lại có phần không nỡ, sau khi ra khỏi phòng làm việc, ngần ngừ một lát, nhưng vẫn không gọi điện thoại cho Trịnh Duyệt Duyệt. Anh nghĩ, đau dài không bằng đau ngắn, lần này đến Hán Giang làm việc, hai người xa nhau một thời gian, dần dần cô sẽ bình tĩnh trở lại.
Khi Điền Quân Bồi chính thức nhận công tác ở Hán Giang đã là một ngày cuối tuần trong hạ tuần tháng 9. Thành phố này vẫn chưa vào thu, nhưng đã qua mùa hè gay gắt nhất, trong không khí không còn hơi nóng ngột ngạt nữa, mát mẻ hơn rất nhiều.
Sau khi họp xong, anh lại gọi điện thoại cho Nhâm Nhiễm, hai lần trước thì cô tắt máy, nhưng lần này thì điện thoại của cô mở máy.
"A lô, ai đó ạ?"
"Nhâm Nhiễm, chào em, anh là Điền Quân Bồi".
"Chào luật sư Điền".
"Em vẫn đang ở Hán Giang chứ. Không biết tại sao anh cứ có cảm giác rằng sau một thời gian có thể em sẽ chuyển đi nơi khác".
Nhâm Nhiễm liền cười: "Em không phiêu lưu bất định coi bốn biển là nhà như thế đâu. Em đã thuê phòng và trả tiền phòng một năm rồi, chủ nhà sẽ không trả lại tiền cho em đâu".
"Trùng hợp quá, anh được điều đến làm việc ở văn phòng tại Hán Giang, hiện nay cũ