Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341535
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1535 lượt.
uộc sống thoải mái hơn.
Mấy ngày qua Điền Quân Bồi đã nói chuyện với ông Tào Hựu Hùng, ông Tào đã phân tích cụ thể với anh về suy nghĩ của mấy người hợp tác, anh thừa nhận rằng ít nhất trong tình hình hiện nay, anh là ứng cử viên sáng giá nhất, anh cũng thấy hơi động lòng, nhưng vẫn muốn suy nghĩ thêm.
Ông Nhâm Thế Yến liền cười: "Trẻ như thế này đã một mình vùng vẫy trong một giang sơn, đúng là hậu sinh khả úy".
Ông Hầu cũng cười nói: "Anh Thế Yến, tôi nghĩ rồi, hiện nay là thế giới của những người trẻ tuổi, chúng ta đã công thành danh toại, đến lúc phải về ở ẩn để tận hưởng cuộc sống rồi. Sau này nhấp rượu vang, chơi golf, sống cuộc sống nửa nghỉ hưu, không cần phải để ý đến những việc công bận rộn đó nữa".
Ông Nhâm Thế Yến bình thản nói: "Anh Hầu kinh tế ổn rồi nên hoàn toàn có thể làm như vậy, chỉ khổ thân tôi là một ông thầy đồ nghèo, cũng chẳng có gì gọi là thành công, làm sao có thể dễ dàng quay về ở ẩn như vậy".
Ông Hầu đã uống hơi nhiều, nói rất hăng: "Thực ra anh Thế Yến đến tuổi trung niên đã gặp được may mắn, mặc dù không phát tài nhưng đã thăng quan tiến chức, cũng công thành danh toại trong lĩnh vực học thuật, người vợ cũ lại biết ý, kịp thời qua đời, tạo chỗ trống để anh cưới được người vợ trẻ đẹp ít hơn 10 tuổi, biết hưởng thụ cuộc sống sớm hơn tôi nhiều. Đáng lẽ tôi phải ngưỡng mộ anh số may mới đúng".
Khuôn mặt ông Nhâm Thế Yến không biến sắc, nhưng ánh mắt tối sầm lại, nhìn ông Hầu bằng ánh mắt sắc lạnh, hạ giọng nói, "Anh Hầu, anh quá chén rồi, đừng nói linh tính".
Ông Tào Hựu Hùng thấy tình thế không ổn liền vội chuyển sang chủ đề khác, nói đến vụ án kinh tế gây chấn động lớn và dính líu đến nhiều người ở thành phố W năm xưa mới xóa được bầu không khí ngượng ngùng.
Điền Quân Bồi thầm nghĩ, chắc người vợ trẻ ít hơn 10 tuổi này chính là nguyên nhân khiến Nhâm Nhiễm tỏ ra thờ ơ khi nói đến cha mình.
Sau khi tàn cuộc, ông Hầu đã uống say, ông Tào Hựu Hùng đành phải lái xe đưa ông ta về nhà, dặn dò Điền Quân Bồi lái một chiếc xe khác chở ồng Nhâm Thế Yến về khách sạn.
Ông Nhâm Thế Yến hỏi: "Luật sư Điền không đánh giá cao về việc lần này Phổ Hàn sáp nhập với Kinh Thiên ư?"
Điền Quân Bồi liền cười, "Mấy năm nay nghiệp vụ của Kinh Thiên tụt dốc, nhưng may mà sổ sách vẫn rõ ràng, tình hình kinh doanh và tiếng tăm vẫn tạm gọi là ổn, chúng cháu lựa chọn thông qua nó để thâm nhập vào thị trường ở Hán Giang, dĩ nhiên là vẫn đánh giá cao về tương lai của nó".
"Nhưng nghe ý của ông Tào thì có vẻ như cháu không muốn đến đây lắm".
"Cháu vẫn muốn suy nghĩ thêm chút nữa".
Ông Nhâm Thế Yến cũng cười rồi khen: "Thanh niên lên kế hoạch rồi mới hành động là rất đúng".
Điền Quân Bồi ngần ngừ một lát, "Cháu nghe Nhâm Nhiễm nói cô ấy sẽ ở đây một thời gian".
"Đúng vậy. Nó đi du học ở Australia về rồi vào làm ở ngân hàng tại Bắc Kinh, Hồng Kông, không ở yên được một chỗ. Hiếm khi nó hạ được quyết tâm như vậy, nhưng gần 10 năm trước, Nhâm Nhiễm đã ở Hán Giang một thời gian, ở đây không có họ hàng anh em gì, chú vẫn muốn nó quay về thành phố Z, tiếc là con gái đã lớn rồi", ông thở dài một tiếng, "Chú không có ảnh hưởng gì lớn đến nó nên không thuyết phục được nó".
"Nếu về nhà mà cháu nói với ba mẹ cháu về công việc ở đây, chắc phản ứng của họ cũng sẽ như vậy". Anh nhận ra rằng ông Nhâm Thế Yến đã biểu lộ ra một chút cảm xúc không thể kìm chế, nhưng đối phương vừa là người lớn tuổi, lại là nhân vật nổi tiếng trong ngành, anh không tiện hỏi thêm, chỉ có thể cười nói: "Chắc là suy nghĩ của mọi người cha người mẹ đều giống nhau".
Ông Nhâm Thế Yến gật đầu, không nói gì thêm nữa.
Sau khi quay về thành phố W, Điền Quân Bồi liền hạ quyết tâm, nói với ông Tào Hựu Hùng rằng anh sẽ chấp nhận vị trí mới này. Ông Tào Hựu Hùng không tỏ ra bất ngờ, ông đã lần lượt lượt nói chuyện với mấy người cùng hợp tác có thâm niên, họ kìm kẹp lẫn nhau, cộng với việc gia đình, ai cũng có lỷ do không đi được, so với họ, Điền Quân Bồi là ứng cử viên mà họ cùng đề cử và không bị vướng bận vào chuyện gia đình. Ông lập tức triệu tập một cuộc họp, thông báo tiến triển của vụ sáp nhập và xin mọi người biểu quyết thông qua việc bổ nhiệm Điền Quân Bồi.
Từ nhỏ đến lớn, tính cách của Điền Quân Bồi không phải là xốc nổi. Lần này dĩ nhiên cũng không phải ngoại lệ, anh đã cân nhắc kỹ lưỡng những thử thách và những cái anh có thể gặt hái của công việc mới. Tuy nhiên, anh không thể không thừa nhận rằng, Nhâm Nhiễm là một trong những nhân tố khiến anh phải hạ quyết tâm.
Ở cô gái đó có một vẻ gì đó rất bí ẩn, nhưng đồng thời lại toát lên một vẻ điềm đạm, thờ ơ, sự trái ngược này tự nhiên đã thu hút anh.
Anh nói với cha mẹ kế hoạch công việc mới của mình, cha mẹ anh đều tỏ ra khá bất ngờ.
"Tại sao đột nhiên con lại đưa ra quyết định này? Ở đây không phải công việc của con đang rất thuận lợi đó sao?"
Anh liền giải thích, đối với một luật sư, đây là một cơ hội hiếm có. Ba mẹ anh liền đưa mắt nhìn nhau, nhưng dường như không tiếp thu được mấy. Ba anh hắng giọng một tiếng: "Chú Trịnh đã gọi đ