Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi
Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 134638
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/638 lượt.
hai thác thị trường mới, cuối cùng thị trường đó đều rơi vào tay chúng ta.”
***
Tại thành phố Đài Bắc. Lâm Thiển ngồi trong nhà hàng của khách sạn. Bây giờ vẫn còn sớm, xung quanh hầu như không có người. Cô cầm bản hợp đồng Lệ Trí Thành ký với xưởng vật liệu Minh Đức hôm qua, đọc kỹ từ đầu đến cuối.
Lệ Trí Thành ngồi ở phía đối diện, lặng lẽ ăn.
Nói thật, điều kiện của bản hợp đồng nằm ngoài dự đoán của Lâm Thiển cũng không khó hiểu. Mọi người đều nói ông chủ của Minh Đức rất thanh cao, không chịu bán bản quyền sáng chế vật liệu. Lần này Lệ Trí Thành có thể thuyết phục ông ta, Lâm Thiển biết nhất định có nội tình. Cái giá của nội tình này tương đối đắt đỏ, vậy mà Lệ Trí Thành cũng đành lòng chấp nhận.
Hợp đồng quy định, trong ba năm tới, Minh Đức cho Ái Đạt độc quyền sử dụng hai loại vật liệu kỹ thuật cao do họ tự sáng chế. Ngoài ra, từ nay về sau, Ái Đạt được ưu tiên sử dụng vật liệu mới của Minh Đức. Nếu đơn phương hủy hợp đồng, hai bên sẽ bồi thường gấp ba lần giá trị đơn hàng.
Điều kiện này đã loại trừ nỗi lo trong lòng Lâm Thiển. Bởi vì đối với ngành sản xuất túi xách, giá thành vật liệu chiếm tỷ lệ lớn. Khó khăn lắm Lệ Trí Thành mới tìm được loại vật liệu chất lượng tốt, giá cả hợp lý.
Một khi Ái Đạt tung ra sản phẩm mới, chắc chắn Tân Bảo Thụy cũng sẽ đưa ra sản phẩm cùng loại để cạnh tranh. Chỉ cần Ái Đạt nắm chắc khâu vật liệu, trong thời gian ngắn Tân Bảo Thụy muốn tìm loại vật liệu chất lượng cao, giá cả phải chăng tương ứng cũng không phải việc dễ dàng.
Được cái nọ mất cái kia, để giành được quyền sử dụng độc quyền vật liệu, từ nay về sau, mọi hoạt động tiếp thị, quảng bá, tiêu thụ nhãn hiệu Aito đều phải đồng thời tuyên truyền nhãn hiệu Mind ( Minh Đức). Mọi quảng cáo trên truyền hình và báo chí đều phải xuất hiện tên Mind. Nói một cách khác, Aito và Minh Đức cùng được tung ra thị trường với tư cách hai nhãn hiệu có tầm quan trọng như nhau.
Với điều khoản này, Ái Đạt phải bỏ ra tinh lực và tiền bạc rất lớn. Chỉ tính riêng quảng cáo trên truyền hình, một giây ở đài Trung Ương cũng lên tới hàng triệu nhân dân tệ, mà quảng cáo sẽ phải dành một phần cho Minh Đức.
***
Lâm Thiển đóng hợp đồng, ngẩng đầu quan sát Lệ Trí Thành. Anh quyết đoán và có chí khí hơn cô tưởng.
Bình thường, các nhà cung cấp vật liêu và nhà sản xuất chỉ bàn đến điều khoản mua bán và giá cả, nhưng Lệ Trí Thành đã đưa ra ý tưởng “cùng thắng”, giúp đối phương xây dựng nhãn hiệu. Ông chủ Minh Đức có tính thanh cao, một xưởng sản xuất nhỏ sở hữu sản phẩm tốt nhưng đến nay vẫn chưa bị người khác thu mua, chứng tỏ ông ta muốn bảo vệ nhãn hiệu. Trước điều kiện của Lệ Trí Thành, làm sao ông ta có thể không động lòng?
Con người ai chẳng có tham vọng. Cái gọi là thanh cao, chỉ là tham vọng càng cao, càng xa hơn mà thôi.
Lúc này, ánh nắng hắt vào gương mặt trông nghiêng của Lệ Trí Thành. Bên má trái của anh có một vết son đỏ rất rõ ràng.
Đó là “tác phẩm” của Lâm Thiển. Lúc sang phòng đón cô xuống dưới ăn sáng, anh lại ôm hôn cô một lúc mới chịu buông tha. Hôm nay đi đến xưởng Minh Đức nên cô đánh son, vì vậy mới in dấu trên mặt anh.
Lâm Thiển rút tờ giấy ăn đưa cho Lệ Trí Thành: “Anh lau đi”.
Lệ Trí Thành đương nhiên hiểu ý, cầm tờ giấy lau mặt, đồng thời nhướng mắt quan sát cô.
Lâm Thiển: “Sao thế? Hôm nay đi gặp đối tác nên em mới trang điểm.”
Lệ Trí Thành lặng thinh, vài giây sau bỏ tờ giấy xuống bàn.
Lâm Thiển lặng lẽ khuấy cốc cà phê: “Bên trái cổ anh cũng có…”
Khóe mắt Lệ Trí Thành vụt qua ý cười: “Ừ.”
Lâm Thiển hơi bối rối, “ừ” gì mà “ừ”, anh lại giả heo ăn thịt hổ, đáng ghét quá.
Đợi anh lau xong, Lâm Thiển hỏi: “Tuy thỏa thuận bồi thường gấp ba lần, nhưng liệu Uông tổng của Minh Đức có phản bội chúng ta không?”
Lệ Trí Thành đáp ngắn gọn: “Không bao giờ.”
Dù chẳng biết Lệ Trí Thành lấy sự tự tin ở đâu ra nhưng một khi nói vậy, chứng tỏ anh đã nắm chắc, Lâm Thiển cũng cảm thấy yên tâm hơn.
***
Xưởng vật liệu Minh Đức nằm ở ngoại ô thành phố, xung quanh là rừng cây xanh mướt, bên cạnh là mấy công ty giống cây nông nghiệp sinh thái. Từ điều này có thể nhận ra, ông chủ họ Uông thích cuộc sống êm đềm thoát tục.
Lệ Trí Thành được thư ký đưa vào phòng, trò chuyện riêng với Uông tổng. Lâm Thiển và Tưởng Viên đợi ở phòng tiếp khách bên ngoài.
Lâm Thiển đoán, trị giá của nhà xưởng này khoảng mấy chục triệu, giá trị bằng sáng chế tính riêng. Bây giờ liên kết với Ái Đạt, cũng coi như cả hai bên đều đạt được thứ mình cần.
Hơn một tiếng sau, cửa phòng hội nghị mở toang, Lệ Trí Thành và một người đàn ông gầy gò ngoài năm mươi tuổi đi ra ngoài.
Lâm Thiển và Tưởng Viên mỉm cười đứng dậy, lặng lẽ quan sát đối phương.
Người đàn ông mặc bộ đồ Tôn Trung Sơn màu xanh, đeo cặp kính trắng, có dáng vẻ nho nhã của một giáo sư đại học. Nhưng sắc mặt ông lạnh lùng ngạo mạn, đôi mắt sắc bén. Ông liếc qua hai người, ánh mắt dừng lại ở Lâm Thiển.
Lâm Thiển mỉm cười giơ tay: “Chào Uông tổng, tôi là Lâm Thiển của Ái Đạt.”
Uông tổng đưa mắt về Lệ Trí Thành mới b