Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thời Gian Tươi Đẹp

Thời Gian Tươi Đẹp

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 134636

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/636 lượt.

ắt tay Lâm Thiển, đồng thời mở miệng: “Lâm tiểu thư từ phương xa đến đây, cô vất vả nhiều.”
Trước thái độ khách khí của ông ta, Lâm Thiển hơi bất ngờ. Uông tổng là người nổi tiếng không hòa đồng, chắc nhờ Lệ Trí Thành nên cô mới được thơm lây.
Nhưng Uông tổng lập tức chuyển đề tài, nói với Lệ Trí Thành: “Lệ tổng yêu giang sơn nhưng càng yêu mỹ nhân hơn.”
Lâm Thiển tròn mắt. Hả? Sao Uông tổng biết được?
Tưởng Viên ở bên cạnh cũng hơi bất ngờ, tuy nhiên anh giả vờ không nghe thấy. Lệ Trí Thành nhìn Lâm Thiển rồi điềm nhiên nắm tay cô.
“Uông tổng là bậc tiền bối trong ngành, chúng ta nên học tập ông ấy.” Anh hạ giọng dặn dò Lâm Thiển, nhưng người xung quanh đều nghe thấy rõ ràng.
Lâm Thiển đỏ mặt: “Vâng.’
Lệ Trí Thành đang sử dụng chiêu đánh vào tình cảm hay sao?
Lâm Thiển rất hiểu quan hệ giữa con người với con người. Mối quan hệ thân thiết nhất không phải quan hệ lợi ích mà là quan hệ riêng tư.
Ví dụ như bây giờ, sau khi bàn xong công việc với vị giám đốc xuất thân là một giáo sư thanh cao, Lệ Trí Thành chuyển sang thân phận bậc hậu bối, dẫn cả bạn gái đi gặp ông. Hành động này thể hiện thái độ chân thành và tin tưởng. Ông già cao ngạo tự nhiên sẽ cảm thấy Lệ Trí Thành không giống đám thương nhân trên người sặc mùi tiền, mà chỉ là một chàng trai trẻ tràn đầy sinh lực, yêu thương bạn gái mình.
Lâm Thiển đứng bên cạnh Lệ Trí Thành, liếc gương mặt nghiêng của anh, trong lòng lại một lần nữa cảm thán.
Người đàn ông này tuy kiệm lời nhưng “nhìn mầm biết cây”, nắm bắt tâm lý của con người như lòng bàn tay.
May mà anh đã hứa, sẽ không dùng kế với cô.
Lâm Thiển cười tủm tỉm. Nhân lúc có người đến tìm Uông tổng xin ký kiến về công việc, cô hạ giọng trách móc Lệ Trí Thành: “Sao anh nói với người khác chuyện của chúng ta? Còn với đối tác làm ăn nữa chứ.”
Lệ Trí Thành nắm tay cô, nói nhỏ: “Trong tương lai chúng ta sẽ thường xuyên sang bên này. Với thân phận như vậy, em làm việc sẽ thuận tiện hơn.”
Trong lòng Lâm Thiển rất ngọt ngào. Với thân phận như vậy?
Xì, chỉ là bạn gái mà thôi, anh nói cứ như nữ chủ nhân ấy.
Lệ Trí Thành tiếp tục lên tiếng: “Hơn nữa anh không nói, ông ấy cũng có thể nhận ra. Thị lực của ông ấy rất tốt, em…” Anh dừng lại một hai giây: “Em không che giấu nổi.”
Lâm Thiển trừng mắt với anh. Cô ghét nhất là tác phong tỏ ra thâm sâu của anh và Lâm Mạc Thần. Chỉ bọn họ mới có thể ứng phó, còn trong con mắt của bọn họ, “đạo hạnh” của cô quá mỏng.
Quan trọng hơn, bọn họ thích dùng giọng điệu đầy yêu thương nói với cô: “Cứ ở yên đấy, để anh giải quyết.”
Lâm Thiển lẩm bẩm: “Hừ… lẽ nào em không có đầu óc hay sao? Trước khi gặp anh, em cũng được coi là người rất có mưu mô đấy chứ?”
Lệ Trí Thành cười khẽ một tiếng, ngoảnh đầu nhìn cô. Ánh mắt của anh khiến Lâm Thiển có cảm giác, anh lại muốn hôn cô.
Nhưng dù sao đây cũng là nơi công cộng, anh chỉ cất giọng trầm thấp: “Em cứ dùng hết mưu mô lê người anh đi.”
***
Buổi chiều, ba người đáp máy bay về thành phố Lâm. Lệ Trí Thành đi công tác thường tiêu xài tiết kiệm, vì vậy họ mua vé ở khoang hạng phổ thông. Tưởng Viên đặt chỗ ngồi của hai người ở gần cửa sổ, còn anh ta ngồi trong góc cách hai hàng. Như vậy, anh ta có thể nghe mệnh lệnh của lãnh đạo bất cứ lúc nào, anh lại không quấy rầy thế giới riêng của đôi nam nữ.
Ghế ngồi ở khoang phổ thông tương đối chật, Lâm Thiển tựa đầu vào vai Lệ Trí Thành, tay đặt lên đùi anh, ngắm nhìn mây trắng lững lờ trôi ngoài cửa sổ.
Cô chợt nhớ đến lời anh nói: “dùng hết mưu mô lên người anh.’
Mấy giây trước đó, cô còn cảm thấy may mắn vì người đàn ông này không tính kế với cô. Đúng là tức chết đi được, mưu kế của anh khiến cô sợ hãi, còn anh lại hưởng thụ mưu mô của cô, giống như gãi ngứa?
Càng nghĩ, Lâm Thiển càng cảm thấy Lệ Trí Thành và Lâm Mạc Thần thuộc cùng một loại người.
Nghĩ tới anh trai, Lâm Thiển hơi ủ rũ. Sau tin nhắn “giễu võ dương oai” của cô, Lâm Mạc Thần không trả lời. Hai ngày nay cô bận yêu đương, thành ra quên mất anh trai. Không phải anh đang tức giận đấy chứ?
“Em đã nói chuyện với anh trai chưa?” Lệ Trí Thành đột nhiên hỏi.
“Xuống máy bay rồi em gọi sau.” Lâm Thiển thật thà trả lời.
“Ừ.” Lệ Trí Thành nhìn Lâm Thiển bằng đôi mắt mang hàm ý nào đó. Cuối cùng, anh rút túi tài liệu màu vàng từ cặp đựng laptop, đặt lên bàn nhỏ trước mặt cô.
“Đây là gì vậy?” Lâm Thiển hỏi.
“Một phụ lục khác của bản thỏa thuận giữa anh và anh trai em, đã đến lúc nên cho em biết rồi.”
***
Khoang máy bay vang lên tiếng ồn khẽ, bên ngoài cửa sổ là bầu trời trong vắt.
Lâm Thiển nhìn chằm chằm túi đựng tài liệu. “Phụ lục gì chứ?” Cô hỏi.
Lệ Trí Thành thong thả cầm cốc nước uống một ngụm, sau đó mở miệng: “Anh ấy chủ động đề xuất cho anh vay một trăm triệu tiền mặt.”
Lâm Thiển sững sờ, trong lòng vừa ngọt ngào vừa cảm động. Hành động này không phải là tác phong của Lâm Mạc Thần, nhưng vì em gái nên anh mới làm vậy.
Người anh trai độc đoán chuyên chế hễ mở miệng là kêu cô rút gân lột da Lệ Trí Thành, cũng đưa ra yêu cầu k