Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thời Gian Tươi Đẹp

Thời Gian Tươi Đẹp

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 134672

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/672 lượt.

iên hiểu đạo lý càng thành công rực rỡ càng thận trọng. Tuy nhiên, Ninh Duy Khải không thể không thừa nhận, bắt gặp nụ cười giả dối của anh em Chúc thị, trong lòng anh ta hết sức dễ chịu.
Người phụ trách bộ phận kinh doanh báo cáo thành tích của các phòng ban và công ty con trong một tuần như thường lệ. Mới tung ra thị trường hai ngày nhưng túi xách Sa Ưng bán chạy đến mức Ninh Duy Khải không ngờ tới.
Lượng tiêu thụ sản phẩm DH cao gấp ba lần so với Aito.
Ninh Duy Khải có thể dự đoán, Aito sẽ phải đối mặt với tình thế vô cùng khó khăn. Bất kể Lệ Trí Thành có chiêu trò gì tiếp theo, Ninh Duy Khải vẫn khẳng định một điều, sự xuất sắc của DH vượt quá dự liệu của mọi người.
Bây giờ anh ta ngồi đợi Lệ Trí Thành tiếp chiêu.
Cho đến khi kết thúc cuộc họp và rời khỏi trụ sở Chúc thị, Ninh Duy Khải vẫn giữ tâm trạng rất tốt. Không chỉ một mình anh ta, người có tâm trạng vui vẻ còn bao gồm Nguyên Tuấn, nhân viên nòng cốt của Tân Bảo Thụy và người của công ty con DH mới được thành lập.
Sau khi quay về phòng làm việc, Ninh Duy Khải dặn dò Nguyên Tuấn: “Hãy thông báo với bộ phận nhân sự, phát trước tiền thưởng đặc biệt cho nhân viên của DH. Ngoài ra, hãy đem tiền thưởng của tôi chia đều cho mọi người.”
Nguyên Tuấn: “Làm thế không hay lắm.”
Ninh Duy Khải xua tay: “Cứ vậy đi, bọn họ làm tốt công việc, tôi còn tiếc gì cơ chứ?”
Nguyên Tuấn mỉm cười gật đầu.
Lúc này, một nhân viên quản lý bộ phận kinh doanh đi vào, sắc mặt nghiêm nghị: “Tổng giám đốc, Lệ Trí Thành đã đi Thâm Quyến. Sau khi ký hợp đồng với chúng ta, Uông tổng cũng đang ở Thâm Quyến.”
Điều này cũng nằm trong dự tính của Ninh Duy Khải, anh ta gật đầu: “Hãy theo dõi chặt chẽ cho tôi.”
Bắt gặp bộ dạng thản nhiên của anh ta, người quản lý và Nguyên Tuấn cũng không nói nhiều, nhanh chóng rời khỏi phòng.
Ninh Duy Khải ngồi trầm tư một lúc rồi rút một tập văn kiện từ ngăn kéo. Sau đó, anh ta đi đến bên cửa sổ, cúi đầu xem văn kiện.
Đây là bản thỏa thuận hợp tác chiến lược mà Tân Bảo Thụy ký với Minh Đức vào nửa tháng trước. Dựa theo nội dung bản thỏa thuận, Minh Đức sẽ đơn phương hủy hợp đồng với Ái Đạt trong tháng này, Tân Bảo Thụy chịu trách nhiệm chi trả khoản tiền bồi thường vi phạm hợp đồng gấp ba lần thay Minh Đức. Từ nay về sau, sản lượng năm của Minh Đức phải ưu tiên cho Tân Bảo Thụy trước, sau đó mới được phép cung cấp cho các công ty khác.
Giành được bản hợp đồng này không phải chuyện dễ dàng. Ông già Uông Thái Thức luôn tỏ ra thanh cao, ngạo mạn. Tuy nhiên, trên đời này có rất nhiều cách khiến một người phải cúi đầu, bởi vì người nào cũng có nhược điểm riêng. Có lẽ Uông Thái Thức là một “quả trứng” không tì vết, nhưng ông ta vẫn có người thân, vợ con. Hai giám đốc tiêu thụ mà Ninh Duy Khải cử đi làm việc chính là cao thủ về bản tính con người và lợi ích.
Hơn nữa, Ninh Duy Khải cũng cho rằng, trên thương trường chẳng có ai là không bị lợi ích mê hoặc. Nếu người đó vẫn không dao động, có nghĩa sự mê hoặc không đủ lớn.
Đánh vào điểm yếu rồi cho Uông Thái Thức đủ lợi ích và mê hoặc, cuối cùng hai bên cũng đạt được thỏa thuận chung.
Bây giờ chắc Uông Thái Thức đã ngả bài với Lệ Trí Thành.
Ngẩng đầu nhìn bầu trời bao la, Ninh Duy Khải đột nhiên cảm thấy cụt hứng. Anh ta gọi Nguyên Tuấn: “Chuẩn bị xe, tôi đi ra ngoài một lát, chú không cần đi theo.”
Ninh Duy Khải cũng không biết đi đâu, chỉ là muốn hít thở không khí trong lành, nhưng anh ta vô thức lái xe đến đường Xuân Đô, nơi có cửa hàng flagship của Tân Bảo Thụy.
Anh ta ngồi trong ô tô, chứng kiến cảnh khách hàng ra vào tấp nập, trong lòng vô cùng dễ chịu. Tân Bảo Thụy là toàn bộ tâm huyết của anh ta. Nó thuộc về Chúc thị, cũng thuộc về anh ta.
Một lúc sau, ánh mắt của Ninh Duy Khải bị một người phụ nữ đứng ở góc đường thu hút. Cô đội mũ lưỡi trai, hai tay bỏ vào túi quần, lặng lẽ quan sát cửa hàng túi xách Tân Bảo Thụy. Sắc mặt cô có chút bi ai và hoang mang, không còn vẻ thông minh linh lợi thường ngày, trông rất đáng thương.
Ninh Duy Khải nhìn cô một lúc rồi đẩy cửa xuống xe.
“Tiền Lẻ.” Anh ta đi đến bên Lâm Thiển, mỉm cười với cô.






Hôm nay, Lâm Thiển tới đây chỉ với mục đích xem xét tình hình kinh doanh của cửa hàng flagship Tân Bảo Thụy. Tuy nhiên, khi tận mắt chứng kiến cảnh Sa Ưng bán chạy, Lâm Thiển có chút buồn bực và phẫn hận.
Đúng lúc này, một giọng nói đàn ông dịu dàng vang lên bên tai cô: “Tiền Lẻ.”
Đập vào mắt Lâm Thiển đầu tiên là cái bóng đổ dài trên mặt đất ngay bên chân cô. Hừ, đúng là oan gia ngõ hẹp.
Lâm Thiển ngoảnh đầu về phía Ninh Duy Khải, miệng nở nụ cười tươi: “Ninh tổng, trùng hợp thật đấy.”
Ninh Duy Khải có tâm trạng rất tốt, anh ta mở miệng trêu cô: “Không trùng hợp, tôi cố tình bám theo em.”
Ninh Duy Khải còn viết thư tình, văn phong vừa chất phác vừa dịu dàng, không chê vào đâu được. Chắc sẽ chẳng có người con gái nào không rung động khi đọc những lá thư tình của anh ta, Lâm Thiển cũng không ngoại lệ. Ở độ tuổi đó, Ninh Duy