Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 134671
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/671 lượt.
Khải đúng là phù hợp mọi yêu cầu về một người bạn trai lý tưởng. Hơn nữa, tuy Lâm Thiển luôn miệng nói, chỉ coi anh ta là người anh em tốt, nhưng trên thực tế, cô cũng có cảm tình với anh ta. Về phần anh ta không có tiền bạc, Lâm Thiển chẳng hề bận tâm.
Ninh Duy Khải theo đuổi hơn một tháng, hai người đến với nhau một cách tự nhiên. Tuần đầu tiên hẹn hò tương đối ngọt ngào, hai người có chung sở thích, tính cách thoải mái nên rất vui vẻ khi ở bên nhau.
Tuy nhiên, Lâm Thiển có quan hệ rộng nên sau ba tuần, một người bạn tiết lộ với cô: “ Tiền Lẻ, tối qua Ninh Duy Khải nhà cậu và một đám bạn ra ngoài chơi, nghe nói anh ấy hôn một cô gái.”
Lâm Thiển vô cùng sửng sốt. Biết Ninh Duy Khải là người miệng lưỡi trơn tru, đen cũng có thể nói thành trắng, cô không trực tiếp đi chất vấn anh ta mà hỏi bóng hỏi gió, tìm hiểu sự việc từ những người có mặt ở hiện trường.
Kết quả… đúng là hôn thật. Đối phương là một mỹ nữ con nhà giàu, cảm mến Ninh Duy Khải từ lâu. Tối hôm đó, bọn họ chơi trò “đại mạo hiểm nói thật”, hai người hôn nhau cuồng nhiệt, chẳng biết có phải do cô gái kia cố tình sắp đặt không nữa?
Hôm sau Lâm Thiển đề nghị chia tay, Ninh Duy Khải cố níu kéo, không cho cô đi, sắc mặt anh ta u ám chưa từng thấy: “Tiền Lẻ, tối qua anh uống chút rượu, hơn nữa cũng chỉ là trò chơi, sau khi kết thúc anh và cô ta đâu có liên lạc với nhau. Em đừng nhẫn tâm như vậy.”
Lâm Thiển chẳng nói chẳng rằng bỏ đi mất. Cô còn nghe mọi người kể lại, sau khi chia tay, Ninh Duy Khải sa sút tinh thần một thời gian, nhưng cô không tin, cũng chẳng bận tâm.
Đúng như cô dự đoán, hai tháng sau, Ninh Duy Khải và mỹ nữ nhà giàu kia đến với nhau, trở thành cặp tình nhân xứng đôi nhất trong con mặt mọi người.
Đến khi hết tức giận, hồi tưởng lại chuyện đó, Lâm Thiển cũng cảm thấy bình thường. Tình cờ gặp ở nơi công cộng hay những buổi tụ tập cùng bạn bè, cô vẫn chào hỏi anh ta như thường lệ. Nhưng Ninh Duy Khải cứ như nuốt phải thuốc súng, luôn “chọc ngoáy” Lâm Thiển vài câu. Cô cũng không vừa, lập tức nói lại anh ta.
Mấy năm sau, Lâm Thiển nghe tin, Ninh Duy Khải kết hôn cùng tiểu thư tập đoàn Chúc thị Chúc Hàm Dư, không phải mỹ nữ nhà giàu năm nào.
Vì vậy, cảm giác của Lâm Thiển đối với Ninh Duy Khải chính là mối tình đầu như trò hề. Anh ta có đầy đủ điều kiện “mềm” cũng như “cứng” của người đàn ông, cũng có đủ thói hư tật xấu của đàn ông, chia tay anh ta là quyết định chính xác.
Thỉnh thoảng thu dọn đồ đạc cũ, đọc lại những lá thư tình Ninh Duy Khải viết cho mình, Lâm Thiển không khỏi phì cười. Gì mà “Từ khi em mới đặt chân vào cổng trường đại học, gặp em ở buổi chào mừng sinh viên mới, anh đã động lòng”, “Anh thích em sớm hơn em tưởng”, “Em có bằng lòng cùng anh sống trong ngôi nhà thuê, gặp bánh mỳ, cùng nhau chịu khổ để xây dựng tương lai hay không?”
Hừ, rõ ràng chỉ là lời ngon tiếng ngọt của đàn ông, đúng là đồ lừa đảo.
***
Đang là buổi trưa nhưng vì quán cà phê bán cả cơm văn phòng nên rất đông khách. Ninh Duy Khải giơ tay che chắn cho Lâm Thiển, đi tới cái bàn bên cửa sổ ở trong cùng. Anh ta để cô ngồi ở chỗ mát, còn mình ngồi ở vị trí bị ánh nắng chiếu vào.
Lâm Thiển chú ý đến những chi tiết này, nói với Ninh Duy Khải: “Anh vẫn phong độ thật đấy.”
Ninh Duy Khải mỉm cười: “Từ trước đến nay tôi đều như vậy, đâu phải em không biết.”
Lâm Thiển không đáp lời.
Hai người gọi đồ uống rồi im lặng nhìn nhau. Ninh Duy Khải lên tiếng trước: “Gần đây có phải em bị đả kích nặng nề?”
Lâm Thiển muốn lườm anh một cái nhưng cố nhịn, chỉ lạnh nhạt trả lời: “Cũng không đến nỗi.”
Ninh Duy Khải cầm cốc cà phê uống một ngụm: “Em thấy “Sa Ưng” thế nào?”
Lâm Thiển trầm mặc trong giây lát mới trả lời: “Rất tốt.”
Ninh Duy Khải mỉm cười: “So với Aito thì sao?”
Lâm Thiển nhìn thẳng vào anh ta: “Tốt hơn Aito.”
Nói một câu thật lòng, khi bắt gặp bộ dạng của Lâm Thiển ở bên ngoài cửa hàng flagship, Ninh Duy Khải đoán tâm trạng của cô không vui nên chắc chắn sẽ đấu miệng với anh ta. Ai ngờ cô thản nhiên thừa nhận, Aito không bằng Sa Ưng.
Anh ta lại liếc cô một cái: “Em đã phục chưa?”
Lâm Thiển gật đầu: “Tôi khâm phục khẩu phục rồi.”
Ninh Duy Khải có cảm giác rất hưởng thụ. Sự hưởng thụ này khác lời tán dương của cấp dưới, cũng khác cảm giác thỏa mãn từ sự ngưỡng mộ của Chúc Hàm Dư. Có lẽ bởi vì Chúc Hàm Dư không biết, sản phẩm DH của anh ta vĩ đại đến nhường nào. Lâm Thiển ngược lại hiểu rõ, cô bị tổn thương, tâm phục khẩu phục nhưng cũng không chịu bỏ cuộc, vì vậy bây giờ mới bị anh ta ép đến mức buồn bực sầu não.
Bắt gặp ý cười trong mắt Ninh Duy Khải, Lâm Thiển thừa dịp hỏi: “Lần này Ái Đạt thua, tôi không còn gì để nói. Nhưng tôi muốn biết, rốt cuộc anh làm cách nào khiến Uông Thái Thức trở mặt với chúng tôi?” Cô nhìn anh ta bằng ánh mắt nghi hoặc, xen lẫn không cam lòng: “Lợi ích ư? Hiện tại Aito phát triển rất tốt, chúng tôi cũng có thể cho ông ta lợi ích không thua kém anh.”
Thấy cô không che giấu, mà thẳng thắn bộc lộ tâm trạng, Ninh Duy Khải chỉ nở nụ cười nhàn nhạt.
Vừa