Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 134684
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/684 lượt.
ô. Cảm nhận này xuất hiện từ cuộc chiến với Tư Mỹ Kỳ. Vì vậy lúc đó cô mới né tránh Lệ Trí Thành, không chịu chấp nhận anh.
Bây giờ thốt ra miệng, trong lòng cô ngược lại hết sức nhẹ nhõm. Nghe Lệ Trí Thành nói vậy, Lâm Thiển lờ mờ hiểu ý anh, cô liền mềm lòng, giơ tay ôm thắt lưng anh.
“Anh là một người đàn ông trước khi làm một thương nhân.” Lệ Trí Thành chậm rãi mở miệng: “Anh cũng có khao khát của một người đàn ông… Đó là một người phụ nữ thông minh, dịu dàng, tài hoa không thua kém đàn ông. Cô ấy không rời xa anh, dù anh gặp khó khăn hoạn nạn.”
Ngữ khí của Lệ Trí Thành rất bình thản nhưng Lâm Thiển cảm thấy vô cùng ngọt ngào. Cô thủ thỉ: “Em không tốt đẹp như anh nghĩ…”
“Có hay không, trong lòng anh biết rõ.” Lệ Trí Thành đáp.
Lâm Thiển càng ôm chặt thắt lưng người đàn ông: “Ừ… thật ra em khiêm tốn ấy mà. Anh nói tiếp đi…”
“Trước khi trở thành sĩ quan chỉ huy quân sự, điều mà anh được giáo dục đầu tiên không phải là bày mưu lập kế, mà là…” Giọng anh trở nên nghiêm nghị: “Lòng trung thành.”
Khóe miệng Lâm Thiển cong lên. Người đàn ông này thật là… bày tỏ tình cảm cũng không giống người bình thường, nhưng lại khiến đối phương dễ dàng rơi vào lưới tình do anh dệt.
“Lâm Thiển.” Lệ Trí Thành tiếp tục lên tiếng: “Anh biết rõ bản thân muốn gì, cũng biết rõ thứ gì có giá trị nhất đối với anh, bất kể là thành quả kinh doanh hay phụ nữ. Anh có thể bỏ Aito mà không chớp mắt, đó là bởi vì anh biết rõ, tiền bạc không còn, chúng ta có thể kiếm lại, nhãn hiệu sản phẩm sụp đổ, chúng ta có thể tái tạo, bỏ lợi ích cũ sẽ thu về lợi ích mới. Là người đứng đầu Ái Đạt, là một sĩ quan chỉ huy quân sự, chịu trách nhiệm về sự sống còn của hàng trăm hàng ngàn người, anh phải luôn suy tính cân nhắc thiệt hơn.”
Lâm Thiển vô thức gật đầu.
“Nhưng em thì khác.” Lệ Trí Thành nâng mặt cô, đồng thời nói nhỏ: “Người phụ nữ anh phải dùng cả trái tim để đánh đổi, bất luận thế nào anh cũng sẽ không buông tay.”
Màn đêm yên tĩnh. Lâm Thiển nằm trên giường, lắng nghe tiếng động trong nhà tắm. Đến khi có tiếng mở cửa, cô lập tức nhắm mắt, giả vờ ngủ say.
Lệ Trí Thành rửa mặt, khi đi về phòng ngủ, thấy Lâm Thiển đã nằm im, hai mắt nhắm nghiền. Nhưng là một quân nhân, nhãn lực của anh rất tốt, tấm bia di động nằm ngoài phạm vi một trăm mét anh còn bắn trúng nữa là người phụ nữ cách anh có mấy mét. Hàng mi của cô rung rung, rõ ràng vẫn chưa say giấc nồng.
Lệ Trí Thành đi đến bên giường, lặng lẽ cởi quần áo. Giống như phần lớn đàn ông, anh chỉ mặc quần lót khi đi ngủ. Lâm Thiển hé mắt, lờ mờ nhìn thấy anh kéo chăn nằm xuống.
Lâm Thiển tiếp tục nằm im bất động. Sau đó, Lệ Trí Thành từ từ áp sát, đặt tay lên eo cô, nhè nhẹ vuốt ve: “Em ngủ chưa?”
“Rồi.” Lâm Thiển trả lời một từ, mắt vẫn không mở ra.
Lúc này, cảm nhận thấy Lệ Trí Thành hít thở đều đều, bàn tay đặt trên eo mình bất động, Lâm Thiển chăm chú lắng nghe. Không phải anh ngủ say rồi đấy chứ?
Hừ, cô còn đang ra sức tìm lý do tha thứ cho anh, anh cứ thế đi ngủ luôn. Lâm Thiển lại tiếp tục vểnh tai lên nghe, quả nhiên không có động tĩnh. Cô không nhịn nổi, liền ngoảnh mặt về phía anh.
Ai ngờ vừa quay đầu, cô liền bắt gặp đôi mắt sáng ngời, không biết Lệ Trí Thành yên lặng nhìn cô bao lâu rồi.
Lâm Thiển lại mềm lòng, nghe anh nói: “Mấy ngày đi công tác, anh rất nhớ em.”
Viền mắt Lâm Thiển đột nhiên hơi cay cay, cô đáp khẽ: “Em cũng vậy.”
Em luôn nhớ anh, từng giây từng phút.
Không rõ ai chủ động hôn trước, chỉ biết buổi tối hôm nay, sự đụng chạm của Lệ Trí Thành dịu dàng hơn bất cứ lần nào trước đó, phản ứng của Lâm Thiển cũng kịch liệt hơn bất cứ lần nào trước đó. Bờ môi anh từ từ di chuyển xuống dưới, anh hôn lên mỗi tấc da trên toàn thân cô, còn cô ôm chặt cổ hoặc thắt lưng anh. Tâm trạng ấm ức, buồn phiền, lo lắng, hụt hẫng và nhớ nhung trong mấy ngày qua hoàn toàn tan biến trong bàn tay và môi lưỡi của anh.
Cuối cùng, khi thân thể hai người hòa quyện để cùng nhau giải phóng, Lâm Thiển chợt có cảm giác như được giải thoát. Cô nghĩ, hóa ra là vậy, thân thể gắn bó sẽ khiến linh hồn của hai người càng xích lại gần nhau hơn. Bởi vì trong tình yêu, hai người mới bộc lộ sự nguyên thủy nhất, chân thực nhất của bản thân, mới bộc lộ dục vọng trần trụi nhất trong nội tâm.
Bởi vì hy vọng có anh một cách triệt để nên em mới thất vọng, mới sầu não. Bởi vì em hy vọng chúng ta không có khoảng cách, không xa lạ.
Trung thành hay xảo quyệt cũng thế, bày mưu tính kế cũng vậy. Đó là vì em yêu anh, em muốn trở thành người hiểu anh nhất trên thế giới này. Em muốn kề vai anh, chứ không phải đứng trong sương mù ngước nhìn anh.
Vì vậy, em sẽ không trốn tránh, không sợ hãi nữa. Từ nay về sau, em muốn thấy con người chân thực nhất của anh, như vậy em mới không đau lòng.
***
Ngoài cửa sổ, sao trời lấp lánh. Lâm Thiển đã vô cùng mệt mỏi, cô tựa vào vai Lệ Trí Thành, mơ hồ hỏi: “Sau này, em muốn xem trước cẩm nang diệu kế của anh.”
“Được.”
“Nếu thất bại, anh không