Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 134681
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/681 lượt.
rí Thành ẩn hiện ý cười. Vẻ mặt của anh dường như muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi.
Lâm Thiển đột nhiên hiểu ra vấn đề. Anh cũng muốn cô dùng cách vừa rồi với anh. Lâm Thiển lập tức quay đầu sang một bên, giả bộ thản nhiên như không: “Anh còn ngủ nữa không? Mấy giờ rồi?”
“Bảy giờ. Chúng ta dậy đi.”
Lâm Thiển lập tức gật đầu: “Vâng.”
Lệ Trí Thành ngồi dậy, bật đèn đầu giường, bắt đầu mặc quần áo. Lâm Thiển vẫn nằm nguyên một chỗ, lặng lẽ quan sát anh. Thấy anh tỏ ra bình thản, không nhắc tới dục niệm vừa rồi, cô lại có chút thương xót.
Thật ra… cô không bài xích chuyện đó, chỉ là cảm thấy xấu hổ. Sáng nay, cô được giải phóng, còn anh phải kiềm chế từ đầu đến cuối. Vậy sau này… cô cũng sẽ thỏa mãn anh.
Sau này là từ khiến con người rung động biết bao. Cô và anh vẫn còn rất nhiều “sau này.” Hai người sẽ ngày càng xích lại gần nhau, sẽ càng yêu nhau hơn.
Rất lâu sau này, khi hồi tưởng lại cuộc trò chuyện chân thành vào buổi tối hôm đó, trong lòng Lâm Thiển vẫn còn cuộn sóng. Cô cảm thấy may mắn vì khi xuất hiện mâu thuẫn, cả cô và Lệ Trí Thành đều không giấu giếm, mà dùng phương thức giao lưu thẳng thắn nhất, để hai bên thấu hiểu và trân trọng nhau.
Cô nghĩ, thật ra Lệ Trí Thành đã nói sai một câu. Không phải cô đánh giá cao anh, mà là đánh giá thấp anh. Giống như anh nói, bởi vì bụng dạ thâm sâu nên anh càng nhìn thấu đáo cuộc đời và tình yêu hơn người bình thường. Đằng sau những ích lợi, sự cám dỗ phù hoa, anh thật sự không đòi hỏi nhiều, chỉ cần cô ở bên cạnh anh đến đầu bạc răng long là đủ.
Tình yêu của hai người sau mâu thuẫn nhỏ, tiếp tục phát triển ổn định. Sự nghiệp của Ái Đạt cũng bước vào giai đoạn mới theo định hướng của Lệ Trí Thành.
Ngày hôm sau đi làm, tầng lớp quản lý của công ty thảo luận sôi nổi. Có người đề nghị cứ tiến hành cạnh tranh trực tiếp với Sa Ưng, nhưng cũng không ít người lo lắng, chống lại Tân Bảo Thụy chẳng khác nào trứng chọi đá. Mấy lãnh đạo cấp cao biết rõ nội tình đều giữ thái độ im lặng.
Cuối cùng, Lệ Trí Thành tổng hợp ý kiến của mọi người, đưa ra sách lược “Bảo vệ thành quả kinh doanh hiện thời, không đối đầu trực diện với Sa Ưng.”
Vào cuối năm đó, ngoài nhãn hiệu Vinda mang lại lợi nhuận ổn định, Aito tuy bị thu hẹp thị phần nhưng khoản lãi khổng lồ trong mấy tháng đầu tiên cộng với tiền bồi thường vi phạm hợp đồng của Minh Đức, tính ra cũng không bị lỗ.
Trong khoảng thời gian đó, Lệ Trí Thành tập trung tinh lực vào việc nâng cao trình độ quản lý nội bộ và nghiên cứu sáng tạo. Đến hết tháng mười hai, tổng doanh thu của Ái Đạt đã khôi phục mức trước khi xuống dốc, giành lại vị trí thứ hai trên thị trường, công nhân viên nhận được tiền thưởng hậu hĩnh.
Trong khi đó, cục diện ngành sản xuất túi xách cũng có sự thay đổi mới.
***
Một năm sau.
Đài Loan vào tháng bảy, thời tiết nóng bức, từng cơn gió biển mang theo mùi tanh tanh thổi tới, khiến con người cảm thấy dính nhơm nhớp từ đầu đến chân.
Lâm Thiển mặc áo sơ mi kiểu bộ đội ngắn tay và quần short, đầu đội mũ che nắng màu trắng. Cô đang lái một chiếc xe Jeep, phóng nhanh trên con đường nhỏ xuyên qua rừng cây rậm rạp. Ánh nắng như từng miếng vàng, dát trên lối đi phía trước.
Lái thêm mười mấy phút là đến một dãy nhà nhỏ màu trắng tĩnh mịch, Lâm Thiển dừng ô tô trước cửa một ngôi nhà, cầm túi đồ ăn sáng xuống xe rồi đẩy cửa đi vào.
Trong phòng sáng sủa, không khí thoang thoảng hương trà thơm ngát.
Lệ Trí Thành đang ngồi đọc sách ở chiếc ghế tựa bên cửa sổ, bộ dạng thoải mái và biếng nhác. Nghe tiếng động, anh liền nhướng mắt nhìn Lâm Thiển.
Lâm Thiển mỉm cười với anh.
Lệ Trí Thành cũng mặc áo sơ mi xanh theo phong cách bộ đội, trông vô cùng tuấn tú. Không thể không thừa nhận, thân hình vai rộng, eo nhỏ, chân dài của anh rất thích hợp với quân trang, ngắm bao nhiêu lần cũng không biết chán.
Có điều, thân dưới của anh… khụ khụ khụ, là một quần short bãi biển hoa văn màu xanh lá cây.
Quần short này không hợp với khí chất của Lệ Trí Thành, nhưng Lâm Thiển cảm thấy, Boss nhà cô rất có phong độ, dù mặc đồ đường phố, anh vẫn đầy phong cách và nổi bật.
Lâm Thiển gật đầu đi đến bên anh: “Không tồi.” Cô nở nụ cười đắc ý: “Không ngờ anh cung chịu mặc bộ đồ này.”
Hôm qua khi cô mua về, Lệ Trí Thành chỉ chau mày nhìn cô, chẳng nói có mặc hay không. Hôm nay anh đã chủ động khoác lên người.
Lệ Trí Thành đặt quyển sách xuống bàn: “Em nghĩ điển cố “Đốt lửa giỡn chư hầu”[1'> là ở đâu ra?”
[1'> Đốt lửa giỡn chư hầu (Phong hỏa hí chư hầu) là điển cố xuất phát từ thời Tây Chu. Chu U Vương là bạo quân khét tiếng, có một ái phi tên Bao Tự. Bao Tự vô cùng xinh đẹp, được nhà vua sủng ái, nhưng nàng không bao giờ cười. Chu U Vương tuyên bố: “Nếu ai khiến nương nương cười sẽ được thưởng một núi vàng.” Sau đó có người hiến kế trò “đốt lửa giỡn chư hầu” để đổi lấy nụ cười của Bao Tự. Chu U Vương dẫn Bao Tự lên tháp cao, sau đó sai người đốt lửa. Chư hầu ở xung quanh tưởng giặc Tây Nhung xâm lược, vội vàng đến cứu viện. Thấy cuộc sống trong thành vẫn bình thường, các chư