Tình Yêu Ngọt Ngào Của Trung Tá
Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 134680
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/680 lượt.
hầu ngơ ngác nhìn nhau rồi lục tục kéo quân về. Chứng kiến cảnh tượng này, Bao Tự bật cười. Nhưng sau đó, khi giặc Tây Nhung thật sự xâm lược, Chu U Vương đốt lửa cầu cứu, các chư hầu tưởng ông ta giỡn chơi như trước nên không mang quân ứng cứu. Cuối cùng, Chu U Vương bị giết chết, nhà Tây Chu diệt vong.
Lâm Thiển hơi ngây ra, sau đó cười tủm tỉm. Câu nói của Lệ Trí Thành có nghĩa là mặc bộ đồ này để đổi lấy nụ cười của hồng nhan.
Lúc này, Lệ Trí Thành ngồi thẳng người, giơ tay kéo Lâm Thiển ngồi xuống đùi anh, sau đó cất giọng trầm trầm: “Lừa đảo.”
Lâm Thiển mỉm cười. Cô đến Đài Loan từ mấy hôm rước để theo dõi việc sản xuất vật liệu mới, còn Lệ Trí Thành tối qua mới tới.
Đúng như Lệ Trí Thành dự đoán, một năm nay, sự phát triển của Minh Đức bừng bừng như vũ bão. Minh Đức không chỉ nhận được đơn đặt hàng khổng lồ từ Tân Bảo Thụy, mà còn cung cấp vật liệu cho một số doanh nghiệp sản xuất túi xách ở trong nước và Đông Nam Á. Sản lượng ngày càng tăng cao, quy mô nghiệp vụ ngày càng mở rộng nên Lệ Trí Thành và Lâm Thiển thường phải sang Đài Loan công tác.
Tuy nhiên, bọn họ không bận tối mắt tối mũi như thời kỳ Vinda và Aito tung ra thị trường vào năm ngoái. Bây giờ hai người nhàn rỗi hơn nhiều, đúng là “ngồi nhà đợi đếm tiền” như lời phát biểu của Cố Diên Chi.
Nghĩ đến khoảng thời gian vất vả mệt nhọc, Lâm Thiển và Lệ Trí Thành đều cảm khái vô hạn.
Còn tình cảm của hai người thì sao?
Nói ra cũng kỳ lạ, một năm nhanh chóng trôi qua, tình cảm của họ vẫn rất tốt đẹp. Hai người mỗi ngày cùng đi làm và tan sở, thỉnh thoảng cùng đi công tác, có lúc mỗi người một nơi, xa nhau dăm bữa đến nửa tháng.
Lúc ở bên nhau quấn quýt ngọt ngào, xa nhau nỗi nhớ nhung tăng gấp bội. Ngày qua ngày, tháng qua tháng, tựa hồ chẳng có gì thay đổi, cô vẫn thích anh như thuở ban đầu, còn anh vẫn khao khát cô như vậy.
Liệu có phải khi chìm đắm trong biển tình thời gian đều trôi rất nhanh?
Tối qua, Lệ Trí Thành xuống máy bay, đến ngôi nhà nghỉ mát ở gần nhà máy đã hơn một giờ sáng. Tiểu biệt thắng tân hôn, Boss đại nhân tất nhiên đòi hỏi nhưng Lâm Thiển thương anh cả ngày mệt mỏi, khuyên anh đi nghỉ sớm. Đồng thời cô hứa, sáng mai… nhất định sẽ thỏa mãn anh.
Kết quả, sáng nay khi cô tỉnh giấc, Lệ Trí Thành vẫn chưa thức dậy. Lâm Thiển chợt nhớ ra, công nhân của nhà máy từng giới thiệu với cô, gần thị trấn nhỏ có một quán đồ ăn Đài Loan bán món bánh cuộn rau rất ngon. Thế là cô hớn hở lái xe đi mua.
Vì vậy vào thời khắc này, Lệ Trí Thành mới nói với cô “lừa đảo”.
Lâm Thiển giơ túi đồ ăn đến trước mặt anh: “Tại em muốn thỏa mãn mồm miệng anh ấy mà.”
Lệ Trí Thành nhìn túi đồ ăn, lại dời mắt sang guong mặt ửng hồng của người phụ nữ: “Đút cho anh đi.”
Lâm Thiển: “…Vâng.”
Cô mở túi giấy, cầm bánh cuốn đưa vào miệng Lệ Trí Thành. Anh thuận theo tay cô, cắn một miếng. Một tay anh ôm eo Lâm Thiển, một tay gõ nhẹ trên đầu gối cô.
Lâm Thiển trừng mắt với Lệ Trí Thành, có ăn cái bánh anh cũng bày ra bộ dạng thản nhiên, khống chế toàn cục diện.
Hơn nữa, sau một thời gian dài chung sống, cuối cùng cô cũng phát hiện trên con người Boss có một “thói hư tật xấu” được che giấu rất kỹ. Thật ra ngay từ đêm đầu tiên, “thói hư tật xấu” này đã có dấu hiệu bộc lộ. Lúc đó chẳng phải anh bắt cô cởi quần áo của anh? Ngoài quần áo trên người mình, cô còn phải cởi quần áo cho anh. Lúc bấy giờ Lâm Thiển cảm thấy hơi kỳ lạ, Lệ Trí Thành ở trên giường nắm quyền chủ đạo từ đầu đến cuối, tại sao mỗi việc cởi quần áo lại để cô làm? Hơn nữa, chẳng phải đàn ông rất thích lột đồ phụ nữ? Sao đến lượt anh lại hoàn toàn trái ngược?
Sau đó, Lâm Thiển dần phát hiện, tuy bình thường Boss rất kiệm lời, bất kể trên giường hay dưới giường cũng đều khống chế tuyệt đối, nhưng trên thực tế, anh… khụ khụ, cũng hơi bám người. Chỉ là đặc điểm này ẩn giấu dưới vỏ bọc trầm mặc mạnh mẽ, là chuyện rất nhỏ không đáng kể, nếu không tinh ý sẽ chẳng thể phát hiện.
Ví dụ, Lệ Trí Thành rất thích cô ngồi lên đùi anh. Bình thường nhàn rỗi ở nhà, ai làm việc người nấy, Lâm Thiển tự nhiên bị anh kéo ngồi lên đùi. Lúc đầu, cô còn tưởng anh muốn “giao lưu sâu hơn”, ai ngờ anh chỉ ôm cô, trong khi vẫn cúi đầu đọc sách. Kết quả anh đọc rất chăm chú, còn cô không thể tập trung tinh thần.
Ví dụ, Lệ Trí Thành thích cô cởi quần áo cho anh, cũng thích cô hôn cằm anh. Tuy Lâm Thiển từng nói, đây là bộ phận cô thích nhất, nhưng không phải mỗi lần thân mật, cô đều hôn chỗ đó. Thế là có lúc, anh trực tiếp ấn cô xuống dưới cằm anh, hỏi nhỏ: “Chẳng phải em nói thích nơi này hay sao?”
Lại ví dụ, kết thúc mỗi chuyến công tác, dù muộn đến mức nào, anh cũng sẽ về nhà ngay. Buổi sáng thức dậy, nếu không bận rộn, anh sẽ bày tỏ “sự trung thành” của mình… Ví dụ bây giờ, anh để cô ngồi trong lòng anh, tự tay đút cho anh ăn.
Lệ Trí Thành nhanh chóng ăn xong, Lâm Thiển nhìn anh bằng ánh mắt chờ mong: “Mùi vị thế nào?”
“Bình thường.” Anh đáp.
“Thế à?” Lâm Thiển ném túi giấy vào thùng rác. Vừa quay đầu, Lệ Trí Thành đã cúi xuống hôn cô.
“Chẳng phải em