Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 134697
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/697 lượt.
t một vòng, cuối cùng dừng lại ở một người trong số đó.
Đó là một người đàn ông cao lớn có vầng trán rộng, đôi mắt nhỏ dài, sống mũi thẳng, ngũ quan tuấn tú lộ vẻ bức người. Bộ comple đen chỉnh tề hoàn toàn phát họa đường nét thân hình anh. Anh có chiều cao như người phương Tây nhưng lại tỏa ra vẻ nho nhã của người phương Đông.
Vào thời khắc này, anh đang dò xét đối phương. Ánh mắt anh lạnh nhạt và thông suốt, ẩn hiện ý cười, khiến người đối diện khó nắm bắt.
Trần Tranh đã đọc tư liệu về con người này.
Jason Lin, phó tổng giám đốc công ty đầu tư MK, nhân vật có tiếng ở phố Wall, nghe nói cũng là nhân vật có ảnh hưởng trong cộng đồng người Hoa ở Bắc Mỹ.
Cô phiên dịch của Trần Tranh nhanh chóng dùng tiếng Anh chào đón đoàn người, đồng thời giới thiệ hai bên với nhau. Đầu tiên, đương nhiên là giới thiệu CEO Trần Tranh của công ty Tư Mỹ Kỳ và Phó tổng giám đốc Jason Lin của phía đối phương.
Trần Tranh giơ tay, nói bằng tiếng Anh: “Xin chào Mr Lin! Rất vui được gặp anh!”
Người đàn ông mỉm cười, cất giọng trầm thấp đầy từ tính, nhưng anh nói tiếng Trung: “Trần tổng, chúng ta đều là người Trung Quốc, không cần khách sáo như vậy. Anh gọi tôi là Jason hay Lâm Mạc Thần đều được.”
Cuối cùng, hai bên lần lượt bắt tay nhau.
“Hợp tác vui vẻ.”
“Hợp tác vui vẻ.”
Trước mặt Lâm Thiển là một bản đề án cơ cấu lại công ty Ái Đạt.
Kể từ khi Lệ Trí Thành tiếp quản Ái Đạt đến nay, trong con mắt người ngoài, một loạt động thái như phân chia cổ phần nội bộ, cải tổ bộ máy công ty tương đối hỗn loạn. Nhưng Lâm Thiển biết rõ, hành động của Lệ Trí Thành đã khiến Ái Đạt “thay da đổi thịt” từ lâu. Ái Đạt bây giờ không còn là Ái Đạt trước kia nữa.
Tuy nhiên, cô chưa bao giờ nhìn thấy rõ bố cục của tương lai như thời khắc này.
Mấy tháng nữa, tập đoàn Ái Đạt mới sẽ ra đời. Tập đoàn Ái Đạt mới gồm bốn công ty trực thuộc, là Vinda, Aito, Mind và Ái Đạt cũ. Hiện tai, Lệ Trí Thành nắm giữ cổ phần tuyệt đối của ba công ty Vinda, Aito, Mind. Chỉ có Ái Đạt cũ là anh sở hữu một số ít cổ phần. Tuy nhiên, Lâm Thiển có thể dự đoán, trước khi tiến hành điều chỉnh, anh sẽ thu mua cổ phần để giành quyền kiểm soát cả công ty Ái Đạt cũ.
Tối qua, sau khi cầu hôn Lâm Thiển, Lệ Trí Thành đã đưa bản đề án bí mật này cho cô.
Lâm Thiển không gây khó dễ cho đối phương, nhưng vẫn cố gắng níu kéo. Cô hỏi anh ta có điều gì không hài lòng, nhằm tìm ra vấn đề khúc mắc. Dù sao gần đây Ái Đạt cũng phát triển rất tốt, tỷ lệ nhân viên bỏ việc hay nhảy việc là rất thấp.
Cậu nhân viên trẻ tuổi tương đối kính nể Lâm Thiển. Trò chuyện vài câu, anh ta cho biết: “Giám đốc Lâm, chị đừng hiểu nhầm, Ái Đạt rất tốt, Lệ tổng không có gì đáng phàn nàn, chị cũng đối xử với chúng tôi rất tốt. Tôi rời khỏi Ái Đạt thật sự vì cơ hội phát triển nghề nghiệp, tới một doanh nghiệp thích hợp với tôi hơn. Về việc đi công ty nào, bây giờ tôi không tiện tiết lộ, mong chị thông cảm.”
Lâm Thiển gật đầu, nghĩ bụng: Nói thế nào cũng tốn công vô ích.
Tuy nhiên, cô cũng hiểu đạo lý, một doanh nghiệp xuất sắc nổi lên, đối thủ cạnh tranh kiểu gì cũng sẽ “ve vãn” đội ngũ nhân tài của công ty đó, hiện tượng nhảy việc là điều dễ hiểu.
Cô chỉ có thể an ủi bản thân, do Ái Đạt gần đây quá nổi, người chiến thắng cũng có phiền não của người chiến thắng. Cho tới thời điểm này, nghiệp vụ của công ty tương đối thuận lợi, cô không gặp khó khăn lớn. Có lẽ trong tương lai, cô sẽ phải thường xuyên đối phó những vấn đề tương tự trong quản lý.
Thấy đối phương tỏ thái độ kiên quyết, Lâm Thiển gật đầu: “Được thôi, tôi hiểu suy nghĩ của cậu. Vậy đi, cậu hãy bàn giao toàn bộ công việc trước khi nghỉ làm, có việc gì cần hãy nói với tôi một tiếng. Khi nào cậu muốn quay về, tôi luôn hoan nghênh. Lúc rảnh rỗi nhớ liên lạc với tôi và các đồng nghiệp, cùng ăn bữa cơm, uống tách trà.” Ngừng một lát, cô cất giọng dịu dàng: “Tôi chúc cậu phát triển thuận lợi ở công ty mới.”
Cậu nhân viên trẻ tuổi gật đầu lia lịa, vội vàng cảm ơn. Cuối cùng, anh ta lên tiếng: “Giám đốc Lâm, tôi cũng chúc chị và Lệ tổng hạnh phúc đến đầu bạc răng long.” Nói xong, ánh mắt anh ta dừng lại ở chiếc nhẫn trên tay cô.
Lâm Thiển: “Cảm ơn cậu.”
Sau khi cậu nhân viên rời đi, Lâm Thiển xoay ghế, dõi mắt về phía tòa nhà cao tầng ở bên ngoài cửa sổ.
Cổ nhân nói đúng, trên đời này chẳng có bức tường nào là gió không thổi qua. Lâm Thiển cũng lờ mờ nhận ra, tuy cô và Lệ Trí Thành chưa công khai nhưng trong công ty đã có nhiều người biết chuyện. Cô không rõ, mối quan hệ của cô và anh đã lan truyền đến mức nào?
Xem ra, việc Lệ Trí Thành trực tiếp đeo nhẫn cho cô lại là cách đơn giản nhất, đỡ phiền phức nhất, cũng bảo vệ thể diện của cô.
Trên thực tế, nhiều trường hợp phụ nữ bị mất thể diện là do đàn ông cư xử chẳng ra sao.
Lâm Thiển lại giơ tay bàn tay đeo nhẫn soi dưới ánh mặt trời. Gần đây cô và Lệ Trí Thành đúng là rất thuận lợi, thương trường đắc ý, tình trường cũng dạt dào, người xung quanh chắc ngưỡng mộ chết thôi.