Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 134861
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/861 lượt.
”
Trần Tranh nói đâu ra đấy, nhưng Charles và mấy người nước ngoài vẫn nhăn mặt nhíu mày.
“Không, Ben!” Charles lên tiếng: “Anh nói rất có lý, nhưng những sản phẩm này đi ngược lại tôn chỉ doanh nghiệp mà DG theo đuổi trong hơn một trăm năm qua. Nếu những sản phẩm như vậy xuất hiện mạng lưới của DG, chúng tôi không thể giải thích với công ty mẹ bên Mỹ, cũng ảnh hưởng nghiêm trọng đến tình hình của tập đoàn. Vì vậy, tôi cho rằng, lô sản phẩm này phải lập tức rút khỏi thị trường. Chúng tôi không thể vì lợi nhuận nhất thời mà bỏ qua nguyên tắc. Chuyện này không thể thương lượng, mong anh hãy…” Anh ta chuyển sang nói bằng thứ tiếng Trung ngọng nghịu: “ Lập tức giải quyết cho tôi.”
Kể từ khi DG mua cổ phần của Tư Mỹ Kỳ đến nay, đây là lần đầu tiên hai bên xảy ra bất đồng về vấn đề kinh doanh.
Tất nhiên, tình trạng tương tự sau này còn xuất hiện nhiều lần. Đây là nỗi đau mà gần như những doanh nghiệp tư nhân Trung Quốc “bán thân” cho nước ngoài nào cũng phải đối mặt.
Vào thời khắc này, Trần Tranh nhận thức một cách sâu sắc nỗi đau đó.
Mấy người nước ngoài ở phía đối diện thì thầm thảo luận, còn nhìn anh ta bằng ánh mắt không tán thành. Người nước ngoài nhiều lúc thật sự không biết làm người, thẳng thắn đến mức khiến người khác muốn thổ huyết.
Một số cấp dưới người Trung Quốc đứng sau Trần Tranh giữ thái độ trầm mặc. Bởi vì ông chủ mất hết thể diện, bọn họ cũng không dám lên tiếng.
Im lặng vài giây, Trần Tranh mỉm cười: “Được thôi, tôi đồng ý với quan điểm của anh. Tôi sẽ lập tức cử người xử lý ngay.”
Charles nghe xong nở nụ cười tươi, vui vẻ ôm vai anh ta.
“Ben, cảm ơn anh đã thông cảm cho chúng tôi.” Charles cất giọng niềm nở: “Tôi tin chúng ta sẽ hợp tác rất tốt.”
Trần Tranh bật cười thành tiếng: “Đó là lẽ đương nhiên.”
Những người xung quanh đều cười. Trần Tranh cùng bọn họ đi ra ngoài, trong lòng thầm chửi thể một câu.
***
Vài tiếng đồng hồ sau, Trần Tranh và mấy tâm phúc đứng ở cổng nhà máy, nhìn đống hàng “không đạt yêu cầu” đang được đóng lên ô tô.
Đám tâm phúc cũng xót ruột, một người lên tiếng: “Trần tổng, ít nhất cũng sáu đến bảy mươi phần trăm số sản phẩm của lô hàng này có thể đem tiêu thụ bình thường.”
Một người khác nói: “Lô hàng này do chúng ta đầu tư sản xuất, tổn thất cũng do chúng ta gánh chịu. Hơn nữa vào cuối năm nay, sổ sách công ty không ra sao, theo bản thỏa thuận, Trần tổng sẽ bị tước quyền quản lý. Không phải mấy người Australia có ý này đấy chứ?”
Sắc mặt Trần Tranh rất tệ. Anh ta đột nhiên nhớ tới mấy tháng trước, anh ta đứng trước dây chuyền sản xuất lô hàng này với tinh thần phấn chấn. Trong con mắt của anh ta lúc bấy giờ, thị trường túi xách thông thường là miếng thịt béo ngậy nhả ra từ miệng người khác. Ai ra tay trước, kẻ đó sẽ giành phần thắng.
Nhưng sự thật bao giờ cũng tàn khốc.
Series túi xách thông thường Aier của Lệ Trí Thành sớm không ra, muộn không ra, mà tung đúng lúc toàn bộ sản phẩm của Trần Tranh đã được sản xuất, chuẩn bị đưa vào thị trường. Nếu Aier ra sớm hơn một chút, anh ta sẽ không có nhiều hàng tồn như vậy, nếu muộn một chút, không biết chừng anh ta đã chiếm lĩnh thị trường.
Chuyện cũ đã trở thành ký ức không thể thay đổi, Trần Tranh cất giọng lạnh lùng: “Lẽ nào tôi không biết Charles có ý đồ gì? Mặc kệ bọn họ, hãy chuyển lô sản phẩm này đến các cửa hàng thuộc khu vực hẻo lánh xa xôi. Cử người theo dõi đám Charles, nếu bị phát hiện thì bảo các cửa hàng tạm thời gỡ hàng xuống, để mọi chuyện qua đi là được.”
Sáng ngày hôm sau, nghe tin Trần Tranh đã xử lý toàn bộ lô phế phẩm, Charles rất vui mừng. Đồng thời, anh ta cũng triệu tập cuộc họp chiến lược bàn kế hoạch tiếp theo.
Phòng hội nghị lớn ngồi kín người, Charles ngồi ở vị trí đầu tiên, hào hứng phát biểu: “Người Trung Quốc có câu “mã thủ thị thiêm[1'>”. Bây giờ Lệ Trí Thành chính là “đầu ngựa” của ngành túi xách Trung Quốc.”
[1'> “Mã thủ” có nghĩa là “Đầu ngựa”. “Mã thủ thị thiêm”: thời xưa, binh lính thường xem đầu ngựa của chủ tướng để quyết định tiến hay lùi. Câu này có nghĩa: hành động theo người khác, bắt chước theo người khác.
Phòng hội nghị yên lặng như tờ. Mọi người đều biết sự ví von của anh ta rất chuẩn xác.
Ái Đạt từ chối bán cổ phần, thái độ của Tân Bảo Thụy lập lờ không rõ ràng. Vì vậy, hoạt động thu mua của DG gặp trở ngại toàn diện. Mọi người đều biết rõ, Tân Bảo Thụy đang quan sát Ái Đạt. Không riêng bọn họ, các doanh nghiệp túi xách khác cũng vậy.
Muốn hoàn thành kế hoạch thu mua, DG phải giải quyết Ái Đạt trước.
Theo thông lệ của tập đoàn đa quốc gia này, nếu trực tiếp thu mua không thành công, họ sẽ triển khai cuộc tấn công trên thị trường.
DG sẽ lợi dụng ưu thế tuyệt đối của mình, đánh bại doanh nghiệp bản xứ, cuối cùng mua lại cổ phần với giá rẻ.
“Trung Quốc còn một câu nói nữa, là mềm không xong thì chơi rắn.” Charles có phần dương dương tự đắc, tựa hồ bản thân anh ta cho rằng câu nói này rất thú vị. Đại diện phía Trung Quốc do Trần Tranh dẫn đầu ngồi im, sắc mặt không một chút biểu cảm.
“Căn cứ vào mạng