Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 134865
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/865 lượt.
Lệ Trí Thành thảo luận về kế hoạch tiếp theo, anh đã nắm tay cô, cùng cô viết dòng chữ này. Tuy nét chữ vẫn chưa được xuất sắc nhưng không ảnh hưởng việc thưởng lãm.
Kế thứ nhất là: Dụ địch tiến sâu.
Xem một lúc, Lâm Thiển lại gấp tờ giấy bỏ vào túi xách. Bởi vì đây là lần đầu tiên nắm rõ toàn bộ kế hoạch của Lệ Trí Thành nên trong lòng cô hơi xúc động. Cô lặng lẽ nhắm mắt, lần này nhất định sẽ thuận lợi, sẽ không xảy ra bất cứ vấn đề nào.
Bọn họ nhất định sẽ thắng.
Khi tia nắng ban mai đầu tiên chiếu vào phòng, Lâm Thiển mở mắt, ngắm người đàn ông nằm bên cạnh. Mái tóc ngắn đen nhánh phủ xuống trán, hốc mắt rất sâu, sống mũi thẳng và xương gò má đầy đặn, tạo thành đường nét gương mặt đầy nam tính. Ánh mắt Lâm Thiển dừng lại ở cái cằm luôn sạch sẽ mà cô yêu thích.
Lâm Thiển động lòng, chống tay vào ngực anh, ngẩng đầu hôn lên nơi đó. Bờ môi vừa chạm vào làn da, Lệ Trí Thành đã giơ tay ôm cô, đè cô xuống dưới thân.
Nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh, Lâm Thiển lập tức đọc hiểu ánh mắt đó.
“Anh lại muốn nữa à?” Cô hỏi nhỏ.
“Ừ.” Lệ Trí Thành nhẹ nhàng thúc cô một cái.
Tuy hai người đã lên kế hoạch kết hôn vào bốn tháng sau, trước đó cũng từng thảo luận muốn sinh con trai hay con gái, Lệ Trí Thành nói thích con gái. Nhưng một người đàn ông chưa đến ba mươi tuổi, đang đứng trên đỉnh cao sự nghiệp như anh, vừa đính hôn đã muốn có con, sớm hơn những người đàn ông trên thương trường khác. Ninh Duy Khải đã ba mươi còn chưa có con.
Lệ Trí Thành quả nhiên chỉ có “cái vỏ” của tuổi hai mươi, bên trong là người đàn ông trung niên chững chạc.
Nghĩ tới kết luận này, Lâm Thiển không nhịn được cười.
“Em cười gì thế?” Lệ Trí Thành hỏi.
Lâm Thiển đương nhiên không nói thật, có điều, về chuyện con cái, cô cảm thấy cứ thuận theo tự nhiên là được. Do đó cô gật đầu: “Vậy thì không dùng nữa.”
Ánh mắt Lệ Trí Thành lập tức biến đổi, xuất hiện tâm tình khó diễn tả. Chắc là… do xúc động.
Bắt gặp vẻ xúc động trong mắt anh là một điều vô cùng hiếm thấy. Ngay cả cảm xúc đó cũng thâm trầm, kiềm chế, không dễ phát giác. Nếu không phải quen thuộc từng biểu cảm nhỏ của anh, Lâm Thiển chắc cũng không nhận ra. Điều này cũng khiến cô rung động.
Cuối cùng khi đạt tới cao trào, Lâm Thiển mới phát hiện, lúc giữa hai người không có bất cứ ngăn cách nào, chất dịch ấm nóng của anh chảy trong người cô, cảm giác đó hoàn toàn khác bình thường.
Trong lòng Lâm Thiển vô cùng cảm động. Trước đây, đọc sách gặp từ “tưới nước”, cô chẳng hề để ý. Nhưng vào thời khắc này, hóa ra thật sự chỉ hai từ “tưới nước” mới có thể khái quát cảm nhận của cô lúc này.
Anh “tưới nước” cho cô bằng phương thức thân mật nhất, đẹp đẽ nhất của người đàn ông và người đàn bà.
Gò má Lâm Thiển lại ửng đỏ. Sự thay đổi thần sắc ấy không lọt qua mắt Lệ Trí Thành, anh để cô gối đầu lên cánh tay mình, hỏi nhỏ: “Em lại nghĩ linh tinh gì thế?”
Lâm Thiển không nhịn được cười, nói cho anh nghe lý luận “tưới nước.”
Lệ Trí Thành nghe xong, miệng cười cười, nhưng ánh mắt nhìn cô ngày càng thâm trầm, nơi nào đó lại thức tỉnh.
Lâm Thiển tròn mắt: “Anh lại…”
“Là em khơi gợi trước.” Lệ Trí Thành cất giọng trầm khàn.
“Em đâu có.”
Lệ Trí Thành im lặng nhìn cô, tất nhiên là có. Câu trắng trợn như “anh tưới nước cho em” được cô nói bằng một giọng thản nhiên ngây thơ. Thử hỏi, liệu người đàn ông nào chịu nổi?
Bởi vì sắp tới giờ ra sân bay, Lâm Thiển lại quá mệt mỏi nên cuối cùng Lệ Trí Thành đành đi tắm nước lạnh để hạ nhiệt.
Trong lúc tiễn anh xuống dưới khách sạn, đón xe đi sân bay, thân thể Lâm Thiển vẫn có cảm giác lạ thường. Thứ anh để lại trong cơ thể cô, nhắc nhở cô rằng, người đàn ông bên cạnh đã trở thành người thân mật nhất của cô trên thế giới này.
“Anh hãy chú ý an toàn, đừng để mệt quá.” Lâm Thiển ngẩng đầu hôn anh.
Lệ Trí Thành ôm chặt cô, thì thầm: “Em hãy lên phòng ngủ thêm một lát.”
“Vâng.”
Anh buông người cô, lên xe taxi. Ô tô nhanh chóng rời khỏi khách sạn, biến mất khỏi tầm mắt.
Đây đã là tuần thứ tư kể từ khi hai người xa nhau, mỗi lần tiễn anh rời đi, Lâm Thiển vẫn cảm thấy trống trải. Cô kéo vạt áo khoác, quay người đi vào trong khách sạn.
Phòng khách sạn không còn Lệ Trí Thành tựa hồ khôi phục sự xa lạ trong giây lát. Lâm Thiển sắp xếp lại đồ dùng cá nhân, tùy tiện mở quyển catalog áo cưới đặt trên bàn.
Bởi vì quá bận rộn, Lệ Trí Thành giao toàn bộ việc chuẩn bị hôn lễ, từ chọn áo cưới, khách sạn và nơi hưởng tuần trăng mật cho cô. Nhưng Lâm Thiển biết, anh không muốn cô lo nghĩ nhiều nên mới làm vậy.
Anh thật sự muốn cô ở lại nơi này, đợi anh giải quyết mọi chuyện rồi đến đón cô.
Lâm Thiển thở dài, lật giở quyển catalog, ánh mắt dừng lại ở một kiểu trên đó. Bộ váy này trễ ngực, hở vai, thắt eo, bên dưới là tầng tầng lớp lớp xếp li. Bộ váy như bông hoa nở rộ, vây quanh cô dâu.
Đây là kiểu Lệ Trí Thành ưng ý. Bởi vì anh thích nên cô cũng thấy đẹp.
***
Hôm nay là thứ hai, Lâm Thiển đến văn phòng lúc chí