Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 134550
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/550 lượt.
ãi đỗ xe ở phía xa xa vẫn ồn ào huyên náo. Lâm Thiển lại nhìn thấy một tốp bảo vệ và công nhân mặc đồng phục xanh lam vội vàng đi về hướng đó.
Lâm Thiển rất sốt ruột. Cô không biết Lệ Trí Thành, Cao Lãng và mọi người có bị thương hay không, không biết sự việc tiến triển đến mức nào, tại sao cảnh sát vẫn chưa tới?
Má vẫn còn đau rát, đầu óc cô chợt vụt qua hình ảnh bị mấy người đàn ông bao vây ban nãy, trong lòng vừa sợ hãi vừa căm hận. Lâm Thiển muốn gọi điện thoại cho Lâm Mạc Thần, nhưng ngón tay vừa đặt lên bàn phím, cô liền từ bỏ ý định.
Người bảo vệ từ trong nhà đi ra ngoài, dõi mắt về nơi xa, sắc mặt đầy lo lắng. Sau đó, anh ta nhìn Lâm Thiển, do dự vài giây mới mở miệng: “Trợ lý Lâm, có phải Ái Đạt... không xong rồi hay không? Có phải chúng tôi sắp bị thất nghiệp?”
Bắt gặp vẻ mặt nặng nề nhưng chờ mong của đối phương, Lâm Thiển nhất thời không biết trả lời thế nào.
Đúng lúc này, di động trong tay cô đổ chuông, là số điện thoại lạ.
Lâm Thiển thờ ơ bắt máy: “A lô!”
Đầu kia truyền đến âm thanh tạp loạn, lẫn trong tiếng nhạc là tiếng người nói chuyện, và cả tiếng cười đùa.
Lâm Thiển đột nhiên có dự cảm chẳng lành.
Ở giây tiếp theo, cô nghe thấy giọng nói ngạo mạn quen thuộc của Trần Tranh, từng câu từng chữ vọng tới: “Lâm Thiển, đấu với tôi, em có đau không?”
***
“Đấu với tôi, em có đau không?”
Trong đêm tối hỗn loạn, giọng nói cười cười kinh miệt của người đàn ông như con dao sắc nhọn đâm vào màng nhĩ Lâm Thiển. Một dòng khí trào dâng nhưng tắc nghẽn ở lồng ngực của cô, như con dã thú bị nhốt trong thân thể, ra sức va đập tìm cách thoát ra ngoài.
Nhưng Lâm Thiển cố gắng nhẫn nhịn. Khi kẻ địch tung một đòn vào người bạn, trong khi bạn không thể đánh trả thì phải làm thế nào? Ít nhất cũng không để đối phương nhận ra, hắn đã gây tổn thương cho bạn như bản thân mong muốn.
Lâm Thiển im lặng, tay nắm chặt điện thoại.
Ở đầu bên kia, Trần Tranh ngồi trong quán bar náo nhiệt, khóe miệng nhếch lên. Không thể không thừa nhận, anh ta rất mong chờ phản ứng từ Lâm Thiển.
Ai ngờ đợi một lúc, đầu kia vẫn chẳng trầm mặc, thậm chí tiếng thở cũng không nghe thấy.
Sau đó, điện thoại truyền đến tiếng cười khẽ của người phụ nữ. Tiếng cười rất nhẹ, như muốn giễu cợt anh ta. Tiếp theo là tiếng cô tắt cuộc gọi.
Bên cạnh có cô gái khoác tay Trần Tranh và nâng cốc với anh ta. Trần Tranh đẩy cô ta, đặt điện thoại xuống bàn, cầm cốc rượu uống một ngụm. Anh ta cảm thấy rất hận, cũng rất vô vị.
Anh ta cố ý dặn đám người đó cho Lâm Thiển một cái tát, nhưng đừng mạnh quá, đừng làm cô bị thương. Chỉ cần cho cô một bạt tai mang tính chất cảnh cáo là được.
Sau đó, anh ta hài lòng chờ đợi, chờ khi gọi cho cô, cô sẽ khóc lóc, sẽ sợ hãi, hay phẫn nộ đau đớn, đây mới là phản ứng Trần Tranh chờ đợi.
Nhưng Lâm Thiển không có bất cứ biểu hiện nào. Mẹ kiếp, người phụ nữ này luôn có cách khiến anh ta điên tiết.
Lâm Thiển cúp điện thoại, hai tay bó gối ngồi ở ghế ngoài ban công. Má cô vẫn đau rát, từng giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay. Cô ngước nhìn bầu trời mờ mịt, trong tâm trí nhớ tới nhiều chuyện trước kia.
Cô nhớ lại thời điểm đến Ái Đạt phỏng vấn, cả công ty nhộn nhịp, ai nấy bận rộn tất bật. Còn cô cũng tràn đầy hy vọng về công việc mới này.
Cô nhớ tới hôm công ty xử lý khủng hoảng thành công, trong đêm đông giá rét, Lệ Trí Thành cõng cô đi qua vũng bước, sau đó anh điềm nhiên nói với cô: Tôi bảo tôi là giám đốc bảo vệ bao giờ?
Cô còn nhớ đến chuyện Lệ Trí Thành cố ý bày ra cảnh đưa đón hoành tráng hôm nhậm chức; nhớ tới hôm nhận được thư mời thầu của Minh Thịnh, anh nói một cách kiên định: nhận được dự án này là chúng ta có thể ngoắc ngoải, chuyện khác tính sau. Tất cả mọi người, gồm cả cô đều sôi sục nhiệt huyết khi những lời phát biểu của anh.
Còn cả khoảng thời gian miệt mài ngày đêm chuẩn bị Hồ sơ dự thầu; lúc cô rời khỏi phòng làm việc của Tổ dự án, hai cô gái mới tốt nghiệp chưa bao lâu của Văn phòng CEO nhìn cô bằng ánh mắt chờ đợi, đồng thời dè dặt hỏi: “Chị Lâm, cơ hội trúng thầu có lớn không?” Cô lập tức mỉm cười: “Lớn, rất lớn.”
Có câu nói “Ai binh tất thắng”[1'>, nhưng Ái Đạt lại thua bét nhè.
[1'> “Ai binh tất thắng”: đội quân bị áp bức một khi vùng lên nhất định sẽ chiến thắng.
Nước mắt càng tuôn như mưa, Lâm Thiển bất giác khóc thành tiếng. Nức nở một lúc, cô lại cúi đầu. Nhìn thấy di động, lửa giận bị đè nén trong lòng lại bùng cháy trong giây lát.
Lâm Thiển cầm điện thoại rủa thầm: “Cầm thú! Khốn nạn! Trần Tranh chết đi!” Vẫn chưa hả giận, cô mắng tiếp: “Quân tử báo thù mười năm chưa muộn. Anh hãy đợi đấy, thù này không báo, tôi không phải họ Lâm.”
Bây giờ mới cảm thấy đỡ hơn một chút, Lâm Thiển ném điện thoại sang chiếc ghế đẩu ở bên cạnh. Cô ngẩng đầu, liền nhìn thấy một bóng đen cao lớn đứng ở cửa ra ban công từ lúc nào. Lâm Thiển không thấy rõ vẻ mặt của anh, nhưng đôi mắt thâm trầm nhìn cô chăm chú.
Lâm Thiển vội rút mấy tờ giấy ăn lau nước mắt còn đọng trên mặt mới đứng dậy hỏi anh: “Lệ tổng, tình hình thế nào rồi?”
Lệ T