Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thời Gian Tươi Đẹp

Thời Gian Tươi Đẹp

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 134551

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/551 lượt.

. Điều quan trọng... cô giơ tay sờ môi mình, chỗ đó âm ấm, mềm mại, hình như vẫn còn lưu lại hương vị xa lạ của người đàn ông.
Khi đã hoàn toàn tỉnh táo, Lâm Thiển đoán xảy ra hai khả năng:
Một là Lệ Trí Thành thật sự có ý với cô. Nhưng hai người không thích hợp. Chưa nói đến chuyện Lâm Thiển luôn bài xích tình yêu nơi công sở, từ trước đến nay cô cũng chưa bao giờ nghĩ tới khả năng phát triển tình cảm với Lệ Trí Thành. Anh không phải là hình mẫu lý tưởng của cô.
Người đàn ông cô thích... Lâm Thiển nhắm mắt ngẫm nghĩ, nên là đối tượng càng mạnh mẽ, chững chạc, và tài giỏi hơn. Tuy sau này chắc cô sẽ đi theo con đường trở thành “nữ cường nhân”[2'> nơi công sở, nhưng người đàn ông lý tưởng phải thuộc loại dễ dàng chinh phục cô.
[2'> Là cách gọi những phụ nữ tài năng xuất chúng, thông minh, khéo léo, giỏi giang, giành được những thành công nhất định trong sự nghiệp.
Chứ không phải như bây giờ... là cô chinh phục Lệ Trí Thành đúng không nhỉ?
Vậy thì cảm giác của cô đối với Lệ Trí Thành là gì?
Bộ não Lâm Thiển vụt qua hình ảnh anh hôn cô vừa rồi. Đôi mắt trầm tĩnh, sống mũi thẳng, gò má hơi cao và bờ môi mát lạnh của anh...
Nhịp tim của Lâm Thiển dường như bắt đầu tăng tốc.
Không thể không thừa nhận, quen biết một thời gian, Lệ Trí Thành đúng là thường xuyên khiến cô rung động, bởi ngay bản thân anh là người đàn ông thu hút, lại có diện mạo tuấn tú.
Nhưng đó chắc không phải là tình yêu.
Lâm Thiển hơi ủ rũ, nụ hôn ngày hôm nay sẽ khiến hai người rơi vào tình trạng ngượng ngùng. Nếu anh thật sự theo đuổi, cô bắt buộc phải cự tuyệt. Nhưng nghĩ đến chuyện từ chối anh, cô lại cảm thấy không đành lòng.
Bởi vì anh không phải là loại công tử nhà giàu vô liêm sỉ như Trần Tranh, cũng không phải là mấy cậu thanh niên còn chưa sạch gỉ mũi theo đuổi cô ở thời đại học. Anh là quân nhân chân thành chính trực, chắc không có người phụ nữ nào nhẫn tâm khiến người đàn ông như vậy đau lòng.
Ngoài ra còn tồn tại một khả năng khác. Lâm Thiển đứng dậy cầm gương soi mặt. Ai cũng biết, những thứ như cảm giác chạm điện giữa nam và nữ rất dễ bị ảnh hưởng bởi hoàn cảnh, thường có yếu tố rung động nhất thời.
Lệ Trí Thành là một thanh niên đầy nhiệt huyết, không có bạn gái, lượng hooc môn tiết ra quá nhiều, trong khi tối nay lại là thời điểm đặc biệt, doanh nghiệp do anh lãnh đạo bị chơi xấu, cô lại khóc lóc trước mặt anh. Có lẽ nào Lệ Trí Thành thấy đồng cảm với cô, vì vậy nhất thời hồ đồ nên mới hôn cô? Đây chỉ là hành động bộc phát tâm trạng bị đè nén và sự an ủi, không liên quan đến tình cảm?
Hơn nữa... Lâm Thiển lại ngăm gương mặt hơi sưng, đôi mắt đỏ hoe và mái tóc lòa xòa của mình ở trong gương. Bộ dạng này hình như có vẻ đáng thương... dễ khơi gợi ham muốn bảo vệ của người đàn ông.
Đúng như Lâm Thiển dự đoán, trải qua sự kiện này, mọi nhân viên Ái Đạt đều hướng về Lệ Trí Thành, chờ xem anh giải quyết thế nào.
Nhưng anh bình tĩnh hơn bên ngoài tưởng rất nhiều. Trong đêm tối vắng lặng, anh quay về phòng làm việc, ngồi ở ban công lộ thiên dưới ánh đèn cô độc, tay cầm cốc trà nóng, lặng lẽ quan sát khuôn viên công ty ở bên dưới.
Cố Diên Chi giải quyết xong việc ở đồn cảnh sát, về đến công ty đã hơn mười một giờ đêm. Tâm trạng của anh ta tương đối buồn bực, anh ta đi ra ngoài ban công, ngồi xuống cạnh Lệ Trí Thành.
“Không ngờ thằng Trần Tranh giở trò này.” Cô Diên Chi lên tiếng: “Đồn cảnh sát cho biết, mấy tên cầm đầu gây chuyện đều là lưu manh, kể cả bị bắt giam mấy tháng nhưng chúng một mực khai nhận do căm hận Ái Đạt nên mới làm vậy, không ai sai khiến. Chúng ta truy cứu cũng chẳng có ý nghĩa gì.”
“Ừ.” Lệ Trí Thành lạnh nhạt gật đầu.
Cố Diên Chi im lặng vài giây, đột nhiên giơ tay vỗ vai Lệ Trí Thành: “Tôi tin chú.”
Lệ Trí Thành lặng thinh.
Cố Diên Chi tiếp tục mở miệng: “Nghe nói Lâm Thiển bị ăn tát, cô ấy không sao đấy chứ?”
Lệ Trí Thành nhướng mày: “Mặt bị sưng rồi.”
Cố Diên Chi cười, liếc xéo anh một cái: “Chú quan tâm đến cô ấy thật.”
Lệ Trí Thành không đáp lời, một lúc sau đột nhiên ngoảnh đầu nhìn anh ta: “Diên Chi, anh từng nói, thương trường như chiến trường, toàn những kẻ xảo trá gian manh, một mất một còn?”
Cố Diên Chi hơi ngây ra, đây là những lời anh ta nói với Lệ Trí Thành trước khi xuất ngũ. Anh ta gật đầu: “Đúng là tôi từng nói câu đó, sao thế?”
Lệ Trí Thành đáp: “Không sao cả.” Nói xong anh lại quay mặt ngắm màn đêm phía trước.
Quả thật chẳng sao cả, chỉ là người phụ nữ giảo hoạt đó đối xử với tôi bằng trái tim chân thành. Cô lung linh như tinh tú trên trời, giơ tay là có thể chạm tới.
***
Lâm Thiển ở nhà nghỉ một ngày. Thật ra “khẩu dụ” mà Lệ Trí Thành sai người báo với cô là cho cô nghỉ ngơi hai ngày. Tuy nhiên Lâm Thiển không yên tâm nên sáng sớm ngày thứ hai, thấy mặt đã hết sưng, cô liền đi phòng nhân sự trả phép.
Lên tầng trên cùng, nhìn cánh cửa phòng làm việc của CEO, nhịp tim Lâm Thiển bắt đầu tăng tốc. Nhưng khi tiến lại gần, phát hiện Lệ Trí Thành không ở bên trong, cô thở phào nhẹ nhõm.
Lâm Thiển vừa ngồi xuống