Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thời Gian Tươi Đẹp

Thời Gian Tươi Đẹp

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 134588

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/588 lượt.

ã thấy những thứ mình muốn giành được, giơ tay là có thể chạm tới.
***
Buổi sáng mùa đông, bầu trời một màu trắng bạc lành lạnh, khuôn viên rộng lớn đặc biệt vắng lặng.
Sau ngày thắng lợi, đối với Lệ Trí Thành mà nói cũng chẳng có gì khác biệt. Anh vẫn đến văn phòng lúc bảy giờ kém như thường lệ.
Đúng bảy giờ, anh ngồi ở sofa xem đồng hồ rồi lại ngẩng đầu dõi mắt về gian phòng nhỏ ở bên ngoài.
Dưới ánh đèn sáng, bàn làm việc của Lâm Thiển gọn gàng sạch sẽ, chậu cây nhỏ xanh mướt đặt ở góc bàn.
Cô vẫn chưa xuất hiện.
Lệ Trí Thành từ tốn đứng dậy đi đến bên giá sách, rút quyển tạp chí của ngành, lật đến một trang. Sau đó anh lại quay về ghế sofa, đặt tạp chí lên bàn trà, tiếp tục chờ đợi.
Đến tám giờ, Lâm Thiển vẫn không thấy bóng dáng. Lệ Trí Thành lại ngẩng đầu quan sát chỗ ngồi của cô rồi lại cúi xuống tiếp tục xem văn bản.
Mãi tới chín giờ, bên ngoài mới vang lên tiếng bước chân quen thuộc. Tiếp theo là một loạt âm thanh khe khẽ, Lâm Thiển cởi áo khoác, ngồi xuống, bật máy tính. Sau đó, điện thoại trên bàn làm việc của cô đổ chuông.
“Xin chào! Văn phòng CEO đây ạ.” Giọng nói ngọt ngào vang lên.
Lúc này, Lệ Trí Thành mới ngẩng đầu. Qua cánh cửa nửa khép nửa mở, anh vừa vặn nhìn thấy gương mặt nghiêng trắng ngần của cô.
Lệ Trí Thành hơi nheo mắt, sau đó tiếp tục đọc tài liệu.
Qua giọng nói và sắc mặt, có thể thấy người phụ nữ này đã hết triệu chứng cảm.
Lâm Thiển cúp điện thoại, nhìn đống báo cáo cần Lệ Trí Thành phê chuẩn ở trên bàn, trầm mặc vài giây.
Sáng hôm nay, cô đã cố ý đi muộn. Kỳ thực cô thức dậy từ sớm, nhưng không muốn đến công ty. Bởi vì cứ nghĩ đến chuyện cùng anh ở văn phòng một hai tiếng đồng hồ như mọi bữa là cô thấy không thoải mái.
Lệ Trí Thành rõ ràng là một con sói, thậm chí có thể là con sói hung hãn mạnh mẽ nhất, vậy mà cô luôn coi anh là cừu non.
Hừ, cô thật sự muốn xông vào mắng anh một trận nên thân.
Lâm Thiên đương nhiên không đi trách mắng. Khi cầm tầp báo cáo đi tới gõ cửa, gương mặt cô thậm chí đã xuất hiện nụ cười nghề nghiệp. Chỉ có điều đây là nụ cười lấy lệ, cô không muốn tươi cười rạng rỡ với Lệ Trí Thành như trước.
Anh coi Lâm Thiển cô là hạng người gì chứ? Tuy bày mưu tính kế cần giữ kín như bưng nhưng sao anh có thể lừa cả cô? Lẽ nào cô là nhân vật tầm thường, đầu óc ngu muội hay sao?
Kể từ hôm nay trở đi, cô phải hết sức tỉnh táo khi đối diện với người đàn ông thâm sâu khó dò này.
Lâm Thiển đẩy cửa, ngẩng đầu nhìn Lệ Trí Thành.
Lúc này mặt trời đã ló ra khỏi tầng mây, cả căn phòng tràn ngập ánh nắng vàng ấm áp. Anh mặc comple đen, sơ mi trắng ngồi nghiêm chỉnh ở sofa, hai tay đặt trên đầu gối, trầm tĩnh và thư thái. Nghe tiếng bước chân, anh ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt hết sức bình thản.
Khi chạm mắt anh, tim Lâm Thiển lại đập mạnh một nhịp. Cô lập tức mắng thầm bản thân: đúng là có mắt như mù.
Nhìn kỹ lại đi! Ánh mắt của anh, dáng vẻ của anh, trông ngang trông ngửa thế nào cũng là một người đàn ông “phúc hắc”[1'>. Vậy mà trước đây, cô cho rằng anh là một con mèo lớn yên tĩnh. Mèo với sói cách một trời một vực, sao cô có thể nhìn nhầm cơ chứ?
[1'> “Phúc hắc” chỉ người bề ngoài tử tế nhưng bụng dạ đen tối.
Mặc dù trong lòng rối bời, môi Lâm Thiển vẫn giữ nụ cười không chê vào đâu được. Cô đưa tập báo cáo cho Lệ Trí Thành, đồng thời lên tiếng: “Lệ tổng, đây là báo cáo của bộ phận kỹ thuật vừa đưa sáng nay. Đây là...”
Lệ Trí Thành nhận tập văn bản. Hai người vẫn ăn ý như thường lệ, cô phát biểu vắn tắt, anh chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng trả lời ngắn gọn hoặc phê duyệt. Cô ghi vào quyển sổ nhỏ của mình.
Trong quá trình đó, Lâm Thiển vô ý ngẩng đầu, bắt gặp gương mặt hết sức tập trung của anh. Ý nghĩ xuất hiện trong buổi tối hôm qua lại một lần nữa vụt qua đầu óc Lâm Thiển, cô thật sự chưa từng nhìn thấu người đàn ông này.
Công việc nhanh chóng hoàn thành, Lâm Thiển cầm tập báo cáo đứng dậy, vội vàng đi ra ngoài. Ai ngờ giọng nói trầm thấp từ phía sau truyền tới: “Khoan đã.”
Lâm Thiển dừng bước, quay đầu về phía anh: “Lệ tổng, còn chuyện gì nữa?”
Lệ Trí Thành đang cúi đầu xem một tập tài liệu khác, anh vỗ mặt ghế sofa bên cạnh, nói với cô: “Em ngồi xuống đây.”
Lâm Thiển đờ người. Ngồi... ngồi xuống chỗ đó?
Bộ não của cô chợt hiện lên nụ hôn mạnh mẽ ngày hôm đó. Hơi thở thanh lạnh xa lạ của người đàn ông phảng phất vương vấn đâu đây.
Như phát giác ra sự ngập ngừng của Lâm Thiển, Lệ Trí Thành chậm rãi ngẩng đầu nhìn cô.
“Trên cuốn tạp chí này có cuộc bình chọn mười sản phẩm túi xách của năm ngoái.” Lệ Trí Thành gõ nhẹ ngón tay lên quyển tạp chí: “Trong Top 10 cũng có một sản phẩm của Ái Đạt.”
Thì ra anh muốn cô ngồi cạnh để làm tham mưu cho anh. Lâm Thiển quyết định giả vờ ngốc nghếch.
Cô thản nhiên ngồi xuống sofa, nhưng vẫn vô thức giữ khoảng cách nhất định. Bỏ qua ánh mắt sáng rực của anh, cô chăm chú đọc bài viết trên tạp chí.
Đây là bài viết quen thuộc, bởi vì Lâm Thiển từng đọc ở nơi khác. Tạp chí này chọn ra mười sản phẩm túi xách được yêu thích nhất năm