XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thời Gian Tươi Đẹp

Thời Gian Tươi Đẹp

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 134591

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/591 lượt.

vẫn không lên tiếng.
Anh định làm gì vậy? Coi như đây là lời giải thích với cô?
Một người bụng dạ thâm sâu sao bỗng dưng thẳng thắn thành khẩn như vậy?
Hừm... Lâm Thiển đột nhiên hơi buồn cười.
Thấy cô vẫn im lặng, Lệ Trí Thành trầm mặc trong giây lát rồi lại mở quyển sách, rút một tờ giấy khác đã được gấp lại, sau đó quay đầu nhìn cô.
“Đại khái tôi sẽ viết ba tờ tương tự như thế này. Đây là tờ thứ hai, tôi đã viết xong rồi.” Anh kẹp tờ giấy vào đầu ngón tay, hỏi nhỏ: “Em có muốn xem không?”
***
Hơn một một tháng trước. Lúc bấy giờ vẫn là đầu mùa đông, Lâm Thiển vừa đến tập đoàn Ái Đạt, còn Lệ Trí Thành cũng vừa mới giải ngũ trở về.
Viện điều dưỡng Lục Uyển nằm ở ngoại ô phía Tây thành phố Lâm phảng phất chìm trong không khí ảm đạm của mùa đông. Hàng cây ven hồ cành lá tiêu điều xác xơ, mặt nước xanh biếc tỏa khí lạnh.
Chủ tịch tập đoàn Ái Đạt Từ Dung sống trong ngôi nhà nhỏ độc lập ở ven hồ. Khi mặt trời ló dạng, cô hộ lý và người trợ lý đẩy xe lăn đưa ông ra bãi cỏ trước nhà phơi nắng, thưởng thức tách trà nóng.
Vị khách chủ tịch Từ mong ngóng đã lâu nhanh chóng xuất hiện.
Người đàn ông trẻ tuổi đã cởi bỏ bộ quân phục, nhưng dù mặc đồ bình thường, anh vẫn cao lớn nổi bật.
“Bố.” Lệ Trí Thành đứng yên trước xe lăn của Từ Dung. Rõ ràng đã trở thành người đàn ông chững chạc, anh vẫn kiệm lời như thời niên thiếu. Ánh mắt anh thâm trầm không một chút biểu cảm, ngay cả người bố tung hoành ở thương trường bao nhiêu năm cũng không nhìn thấu cậu con trai này.
Từ Dung có chút phiền muộn, vỗ vỗ vào chiếc ghế ở bên cạnh: “Ngồi đi.”
Sau vài câu ngắn gọn, Từ Dung đã xác định con trai thật sự giải ngũ, cũng thuyết phục được ông ngoại quyền cao chức trọng trong quân đội, đồng ý để anh từ bỏ quân đội chuyển sang làm kinh doanh. Trong lòng ông hết sức vui mừng.
Lệ Trí Thành hỏi người trợ lý và cô hộ lý tình hình sức khỏe của bố. Nhận được câu trả lời, anh chỉ gật đầu, không có bất cứ phản ứng nào khác.
Từ Dung dù sao cũng đã lớn tuổi nên tâm tình đơn giản hơn. Ông cười, hỏi con trai: “Tại sao lần này anh chịu quay về tiếp quản Ái Đạt?”
Lệ Trí Thành đẩy xe lăn tới một gốc cây lớn mới trả lời: “Hồi anh cả còn sống, con có một lời hứa với anh.”
Nhắc đến con trai đầu qua đời vì tai nạn giao thông vào ba năm trước, lòng Từ Dung nhói đau. Ông biết bởi vì bố mẹ ly dị, hai anh em Lệ Trí Thành từ nhỏ mỗi người một nơi nhưng tình cảm vẫn rất tốt. Nếu trên đời này tồn tại người có thể đi vào lòng cậu con trai trầm mặc kiệm lời này, thì đó chính là anh trai của anh.
“Lời hứa gì?” Từ Dung cất giọng hơi khàn khàn.
Lệ Trí Thành đứng sau lưng bố, mũ lưỡi trai kéo thấp, che khuất đôi mắt của anh. Anh nói rất bình thản: “Nếu anh cả xảy ra chuyện, con phải có trách nhiệm bảo vệ Ái Đạt.”
Vì vậy anh mới trở về. Đây là lời cam kết của người quân tử, dù trước mắt khó khăn chồng chất nhưng anh cũng không lùi bước mà cố gắng hết sức mình để thực hiện lời hứa.
Hai bố con im lặng một lúc, Lệ Trí Thành lại lên tiếng: “Nhưng con có ba điều kiện.”
***
Sau khi Lệ Trí Thành ra về, Từ Dung vẫn ngồi dưới bóng cây trầm tư suy nghĩ.
Người trợ lý ở đằng sau hỏi thăm dò: “Chủ tịch, chủ tịch đang lo lắng hay sao?”
Từ Dung cười: “Không, tôi chỉ có chút cảm khái.” Nghĩ đến ba điều kiện hà khắc của con trai, ông không nhịn nổi, thầm cảm khái trong lòng.
Tuy anh là con trai của ông, còn là người con hiếu thảo trung thành, nhưng do được ông ngoại vốn là một quân nhân giáo dục rất tốt, về bản chất, anh đã trở thành một con sói mạnh mẽ.
Có lẽ, anh có thể cứu sống Ái Đạt.
Tuy nhiên, do bản tính trời sinh của loài sói, dù chỉ vì lời hứa mới tiếp quản công ty, anh cũng sẽ độc chiếm và khống chế Ái Đạt một cách triệt để, ngay cả người bố cũng không được phép can dự.
***
Rời khỏi chỗ bố, Lệ Trí Thành đi dọc bờ sông, mũ lưỡi trai kéo sát xuống mặt. Nhiều khi, duyên phận là thứ rất kỳ diệu. Ví dụ vào thời khắc này, anh vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy một người phụ nữ quen thuộc đang dưới bóng cây cách chỗ anh không xa. Cô quay người về hướng khác, bộ dạng như đang thẫn thờ.
Ấn tượng của Lệ Trí Thành về Lâm Thiển trước đó là một cô gái có giọng nói dễ nghe. Trên chuyến tàu hỏa ở Tây Tạng, tình cờ biết cô là người của Ái Đạt, cũng là người của mình nên anh ra tay giúp đỡ.
Còn một ấn tượng nữa, khi anh mới đến Ái Đạt, Cố Diên Chi cho biết, cô gái này được tuyển làm trợ lý của CEO tiền nhiệm, số cô quả là xui xẻo. Trên tấm ảnh hồ sơ, gương mặt cô rạng ngời.
Vào giây phút này, cô một mình đứng dưới gốc cây, vẻ mặt rất bi thương, đôi mắt lấp lánh ánh lệ nhưng cô cố nhịn. Trông cô giống động vật nhỏ bị bỏ rơi, tủi thân nhưng cũng rất kiên cường.
Buổi tối trở về thành phố, Lệ Trí Thành tình cờ nhìn thấy Lâm Thiển lên một chiếc xe buýt trống không. Anh quan sát bầu trời tối đen, lại nhìn dáng vẻ cô độc của cô trên chiếc xe buýt lớn. Trầm mặc vài giây, anh cũng theo cô lên xe.
Quay lại ngày hôm nay, tức buổi sáng sớm sau hôm kế hoạch “đánh tạt sườn” thành công.
Tại phòng làm v