Tác giả: Đồng Hoa
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1342552
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2552 lượt.
ải người xấu, rất nhiều cô gái thích cậu ấy, nhưng cậu ấy cũng không lợi dụng tình cảm của họ để đoạt lấy cái gì. Chị cảm thấy. . . Chị cảm thấy cậu ấy không tốt với cô bé đó, là vì cô bé quá tốt. Chị nghe người trong ban nhạc nói, Vương Chinh đang dành tiền, sau này cậu ấy muốn đi Quảng Châu, ở đó có rất nhiều người đam mê âm nhạc như cậu, sẽ có công ty tìm họ để làm đĩa nhạc.
Tôi giật mình, ngơ ngác nhìn giọt sáp nến rơi xuống lòng bàn tay, chị quản lý thấp giọng nói: “Chị có việc phải làm, vài phút nữa Vương Chinh sẽ lên sân khấu, em muốn uống gì không?”. “Không cần đâu ạ.”
Một cô gái tết tóc hai bên đứng trên sân khấu hát bài “Không nên hái hoa dại ven đường”[2'>, động tác của cô ấy rất sinh động, làm cho mọi người bên dưới đều cười đùa cùng cô. Khi hát xong, không khí trong phòng khiêu vũ lại im lặng lạ kì, những người trung tuổi nhanh chóng rời khỏi sàn nhảy, càng ngày càng nhiều thanh niên nam nữ trẻ tuổi tiến vào sàn nhảy. Tôi không chớp mắt nhìn đám nam nữ đang nhảy, đột nhiên, tiếng đàn ghi-ta điện tử vang lên giữa tiếng trống binh binh bang bang, tràn ngập cảm xúc của Rock ‘N’ Roll, hoàn toàn khác với tiếng nhạc tươi vui mềm mại nãy giờ, toàn bộ sàn nhảy từ không khí nguội lạnh của những người trung niên đột nhiên biến thành không khí trào dâng sôi sục của những thanh thiếu niên.
” Uoh . . . Uoh . . . ” Biển người ở kia có những người gặp được bạn mình rồi cười vui vẻ với nhau, họ không cần rõ mình muốn cái gì, chỉ làm những gì họ thấy vui thích, khi đứng trong đám đông hỗn loạn đó, có lẽ họ không còn chướng ngại tâm lý nữa. Đứng giữa không khí này, có lẽ sẽ không cảm thấy mình từng bị xa lánh, từng cô đơn một mình. Nam nữ trên sàn nhảy đều rất kích động, vừa nhảy múa vừa hát theo ban nhạc, tựa như tất cả áp lực đều được giải tỏa. Tôi nhìn vào tay trống trong ban nhạc, một chàng trai anh tuấn mặc quần da đen bó sát và áo trắng đang say mê đánh trống. Ánh mắt buông xuống, biểu tình lãnh đạm, không hòa theo không khí dưới sàn nhảy, mà chỉ đắm chìm trong thế giới của riêng mình, theo động tác thân thể mạnh mẽ, mái tóc dài cũng tung bay, vẻ mặt bình tĩnh khác người của anh ta, tạo ra một ma lực hết sức đặc biệt. Bừa bãi, đặc biệt, nhiệt liệt, thiêu đốt như vậy, lại không để tâm đến thế giới bên ngoài, gần như lạnh lùng khắc nghiệt, thật sự làm cho người ta không thể dời mắt, khó trách nhiều cô gái phát cuồng vì anh ta. Chỉ trong nháy mắt, ngay trong tiếng nhạc này, dường như tôi đã hiểu được Vương Chinh, trừ bản thân mình ra, thì đối với anh ta tất cả những thứ khác đều không tồn tại. Khó trách Hiểu Phỉ thích anh ta, anh ta không để tâm đến người khác cũng giống Hiểu Phỉ vậy, chỉ sống vì bản thân mình, nhưng Hiểu Phỉ lại để ý đến anh ta, còn anh ta lại để ý đến âm nhạc của mình.
Tôi quay đầu, phát hiện Hiểu Phỉ không nằm trên sofa nữa, tôi vội vàng chen vào sàn nhảy tìm cậu ấy. NhVương Chinh trên sân khấu, lòng tôi bất an, rốt cuộc Hiểu Phỉ thích Vương Chinh đến mức nào?
Bốn phía cả trai lẫn gái đều la hét ồn ào, chưa từng biết đến Rock and Roll, đây là lần đầu tiên tôi biết được ma lực của nó.
Tôi cố gắng xuyên qua đám người để tìm Hiểu Phỉ, cuối cùng cũng thấy cậu ấy. Cậu ấy đang nghiêng ngả chao đảo đi về phía sân khấu, giống như muốn đi bắt lấy Vương Chinh, tên con trai vừa rồi ôm cậu ấy xuất hiện, hắn ôm Hiểu Phỉ, Hiểu Phỉ muốn đẩy hắn ra, đẩy vài lần cũng thành công, đang muốn đi thì lại bị hắn ta kéo vào lòng. Hiểu Phỉ xoay người liền cho hắn một bạt tai, hắn cũng không khách khí tát lại cậu ấy một phát.
Giữa tiếng nhạc đinh tai nhức óc, mọi người còn đang cuồng loạn, không ai để ý đến sự hỗn loạn bên góc sàn nhảy. Vương Chinh ở trên cao nhìn thấy mọi chuyện, nhưng lại thờ ơ, chỉ lạnh lùng đánh trống.
Rốt cuộc tôi cũng đến trước đài, người nọ còn muốn ôm Hiểu Phỉ, lần này không đợi Hiểu Phỉ ra tay, tôi đã tát mạnh một cái lên mặt hắn, hắn ngây người ngẩn ngơ, giận tím mặt, muốn đánh tôi, tôi vớ đại được một ống đèn tuýp trên bàn, đang phân vân xem có nên đập vào đầu hắn không, thì hắn đã nhìn thấy trong tay tôi có cái đèn, ngừng lại, vài thằng bạn của hắn đi đến, cười xấu xa nhìn tôi.
Bởi vì chỗ này là góc sàn nhảy, rất gần những cái bàn, trên bàn còn có mấy ly rượu khách đang uống dở, trong phút chốc, tôi bỗng có ý nghĩ ác độc, nếu đột nhiên tôi hắt rượu vào người họ, cắm dây điện của cái đèn này vào ổ, ném đèn về phía họ, không biết sẽ xảy ra chuyện gì, không biết trong sách nói những chất lỏng không thuần sẽ dẫn diện có phải là thật không.
Nhưng, Trương Tuấn và Tiểu Ba đều đi đến đã không cho tôi cơ hội được xác minh ý tưởng này, một người ngăn cản lũ con trai kia, một người đứng trước tôi, sắc mặt Tiểu Ba xanh mét, cầm lấy cái đèn trong tay tôi, kéo tôi đi ra ngoài, người bên cạnh anh ấy cũng kéo Hiểu Phỉ đi.
Anh Lí đang chờ chúng tôi trong phòng, nhìn thấy tôi, cười tủm tỉm hỏi: “Nữ thổ phỉ, một mình em tính đối phó với mấy thằng con trai kia thế nào?”
Tôi không mở miệng, anh ấy liếc tôi một cái, nhìn Hiểu Phỉ giờ đã tỉnh táo, nói: “Lại là vì Vương Chinh