Tác giả: Đồng Hoa
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1342555
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2555 lượt.
là anh, đương nhiên cô ấy cũng gọi là anh Tiểu Ba rồi.”
Cô ta lập tức mỉm cười tươi tỉnh, đến lượt tôi bị nghẹn lời, có điều, đầu óc tôi cũng được thầy chậu châu báu và cô Từng Hồng huấn luyện mà ra, trong lòng đã chứa cả mấy thùng giấm chua Sơn Tây, hơn nữa giấm chua Sơn Tây còn được bỏ thêm hoàng liên [3'>, nhưng trên mặt lại cười tươi như gió xuân, thân mật ôm cánh tay Tiểu Ba, “Chúng ta đi thôi.” Tiểu Ba chào Trương Tuấn một câu: “Không quấy rầy hai người nữa, anh đi trước nhé.”
Ra khỏi vũ trường, tôi hỏi Tiểu Ba: “Anh thấy cô gái đó xinh đẹp không?” Tiểu Ba hỏi: “Ai? Trong sàn nhảy đâu đâu cũng có các cô gái.”
“Chính là bạn gái Trương Tuấn ấy.”
“Em rất để ý đến cô ấy, rất ghét cô ấy à? Vừa rồi sao lại nói như thế? Tuy Trương Tuấn đi theo bọn Tiểu Lục, nhưng tính tình cũng không giống Tiểu Lục, chuyện tối nay em cũng phải cảm ơn cậu ta.”
Tôi nhụt chí, quên đi! Hỏi ra có xinh đẹp hay không thì có tác dụng gì chứ, dù sao người ta cũng xinh đẹp hơn tôi, tôi nửa thật nửa giả nói: “Chị ta từng nói xấu Hiểu Phỉ, em không thích chị ta, bản thân chị ta cũng không phải hình mẫu đạo đức, có tư cách gì mà chê bai Hiểu Phỉ?”. Tiểu Ba thở dài cười.
Rất nhanh đã đi đến dưới lầu nhà tôi, tôi vẫy vẫy tay với anh ấy, “Anh không cần tiễn nữa đâu, quanh nhà em toàn các bà các cô lưỡi dài nhiều lời thôi.”
Anh dừng bước, tôi thùng thùng chạy về nhà.
Buổi tối, nằm trên giường, nghĩ đến Hiểu Phỉ, lại nghĩ về bản thân mình, thấy vận mệnh khác biệt, nhưng vẫn có điểm tương đồng, người chúng tôi yêu đều không yêu chúng tôi, người cậu ấy yêu chỉ yêu âm nhạc tịch mịch lạnh lẽo của mình, người tôi yêu lại dụ hoặc chốn hồng trần phồn hoa, ai may mắn hơn ai đây?
Chú thích:
[1'> Ánh trăng nói hộ lòng tôi:
www.youtube.com/watch?v=dsSaweKz09E
[2'> Không nên hái hoa dại ven đường:
www.youtube.com/watch?v=Av1C3g-9nlY
[3'> Giấm chua ở Sơn Tây, Trung Quốc rất nổi tiếng. Hoàng liên là một vị thuốc, có vị đắng.
Trong truyền thuyết, nếu cá chép muốn hóa rồng, thì phải rút đi toàn bộ vẩy cá trên người mình, chặt đứt vây cá, mới có thể hóa thành rồng; trong truyền thuyết, con chim phải tự đốt cháy mình, trải qua cơn đau thiêu đốt của ngọn lửa, mới có thể hóa thành phượng hoàng. Chẳng lẽ thanh xuân tất yếu phải trải qua ngu muội đau khổ, mới có thể đạt được sự khôn ngoan trưởng thành?'>
Đau lòng cũng là chuyện rất phức tạp
Từ khi Vương Chinh nói thẳng rằng mình không thích Hiểu Phỉ, Hiểu Phỉ không đến phòng khiêu vũ nữa.
Nhìn cậu ấy thật giống trước đây, cũng cười lớn, nói to, tựa như không nhớ rõ Vương Chinh là ai, nhưng cậu ấy đã không còn là chính mình nữa, mặc xong quần áo, chải xong đầu tóc, Hiểu Phỉ luôn hỏi tôi: “Có đẹp không?”
Hết lần này đến lần khác, giống như cậu ấy xinh hay xấu, hoàn toàn do người khác quyết định.
Đang muốn đỡ Hiểu Phỉ về nhà, thì lại nghe thấy góc phòng hát có người đang khóc, thanh âm đó rất quen, nhìn lại, đúng là bạn gái Trương Tuấn, Hiểu Phỉ đau lòng vì Vương Chinh, còn cô ấy lúc này lại đau lòng vì ai?
Tôi muốn rời đi, nhưng thấy cô ấy là con gái mà bị say ở đây thế này, dù sao tôi cũng lo lắng, chỉ có thể đưa cô ấy ra.
Hiểu Phỉ đã thế này rồi, tôi không dám trực tiếp đưa cậu ấy về nhà, bạn gái Trương Tuấn, tôi lại không biết nhà cô ấy ở đâu, chỉ có thể gọi một chiếc xe kéo, trước đến quán karaoke của Tiểu Ba đã rồi tính. Ô Tặc bảo người đi tìm Trương Tuấn tới đón người, tôi rót cốc trà nóng cho Hiểu Phỉ.
Lúc Trương Tuấn đến, bạn gái cậu ta say rượu vẫn chưa tỉnh, Ô Tặc ra chào cậu ta, Trương Tuấn khách khí nói: “Phiền anh rồi.”
Ô Tặc chỉ tôi, “Là gấu trúc bốn mắt thích làm việc thiện thôi, không liên quan gì đến anh hết.”
Trương Tuấn quét mắt nhìn tôi, không hé răng, nâng bạn gái dậy rồi rời đi. Tôi dõi theo bóng dáng cậu ta, bực mình chỉ muốn ném mạnh quả táo trong tay cho cậu ta choáng váng. Ô Tặc rùng mình một cái, “Gấu trúc bốn mắt, nếu em ghét Trương Tuấn như vậy, thì còn đi giúp bạn gái nó làm chi?”
Tôi cười ngọt ngào, “Ai nói em ghét cậu ta?”, đứng dậy nhìn Hiểu Phỉ.
Ô Tặc hừ hừ tức giận sau lưng tôi, “Không ghét thì sao em lại nắm chặt quả táo như thế?”
Khi Hiểu Phỉ tỉnh rượu, tôi đưa cậu ấy về tận nhà, nhìn cậu ấy lên lầu, tôi biết, ngày mai cậu ấy lại đi chơi cùng một nam sinh nào đó. Theo thường lệ nam sinh đó sẽ là nam sinh học không giỏi, chỉ giỏi chơi bời, chuyện tinh thông chỉ là hút thuốc, uống rượu, đánh nhau.
Thật ra, nói theo cách nào đó, tôi cũng đang bị vây trong cảm giác thất tình, chỉ có điều tôi nhút nhát che giấu cảm xúc, chuyện gì cũng giấu tận đáy lòng, vì vậy dù có đau lòng cũng không dám biểu lộ.
Vì ghen tị nên kỳ nghỉ đông đó tôi đã báo danh vào một lớp học vẽ, bắt đầu nghiêm túc học vẽ tranh, Tiểu Ba muốn được phân vào lớp tốt nhất, nên bắt đầu ôm sách giáo khoa, vừa ôn bài vừa làm bài tập. Tiểu Ba thấy tôi cả ngày chiến đấu với đống màu sắc, biến bản thân mình thành một con mèo hoa, không khỏi tò mò hỏi tôi: “Sao tự nhiên em lại