Tác giả: Đồng Hoa
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1342562
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2562 lượt.
sao, thực phiền phức, đi gọi Vương Chinh tới!
Khi Vương Chinh tiến vào, nhìn thấy những người trong phòng, vẻ mặt có chút kinh ngạc, nhưng chỉ trong giây lát, vẻ mặt anh tabình tĩnh, lạnh lùng như trước.
Anh Lí nói: “Cô bé kia là bạn của em gái bọn anh, hôm nay vì mày mà thiếu chút nữa em gái đánh nhau với người của anh Lục, hôm nay ở đây mày hãy nói rõ với cô bé ấy đi, anh không muốn nhìn thấy cô bé ở vũ trường này nữa.”
Tôi muốn ngăn cản, nhưng lại nghĩ, biện pháp này của anh Lí tuy có tàn nhẫn những cũng rất dứt khoát.
Hiểu Phỉ nhìn thấy Vương Chinh, lập tức sửa sang lại đầu tóc, lau nước mắt, vừa mừng vừa lo.
Vương Chinh đi đến trước mặt Hiểu Phỉ, nhìn chằm chằm vào ánh mắt của cậu ấy, nói vô cùng rõ ràng: “Anh biết em thích anh, nhưng anh không thích em. Trước đây anh không nói ra, là vì cảm thấy em còn nhỏ, anh chỉ coi em là em gái, hy vọng em có thể hiểu, nhưng bây giờ em làm vậy anh không thể chuyên tâm làm việc được, em làm cho anh ngày càng ghét em hơn, em có thể biến khỏi tầm mắt anh được không, để cho anh chuyên tâm làm việc của mình?” Nói xong, anh ta đi về phía anh Lí, “Vậy đã được chưa?”. Anh Lí gật gật đầu, Vương Chinh xoay người rời đi.
Sắc mặt Hiểu Phỉ trắng bệch, không thể tin nổi những gì mình vừa nghe, nhìn chằm chằm bóng dáng Vương Chinh, hét lớn: “Vương Chinh, anh Vương Chinh. . . “
Vương Chinh không thèm để ý đến cậu ấy, rất nhanh đã biến mất ở cuối hành lang.
Hiểu Phỉ ngốc nghếch càng khóc lớn tiếng, nhưng tôi lại có thể an tâm một chút, cậu ấy ngơ ngác nhìn chằm chằm ra bên ngoài, giống như mất đi hồn phách, tôi chưa bao giờ thấy Hiểu Phỉ như vậy, đau lòng, gọi: “Hiểu Phỉ”.
Hiểu Phỉ đau đớn kêu to: “Đều tại cậu đấy, sao cậu lại nhiều chuyện thế hả? Ai muốn cậu xen vào chuyện của người khác?” Cậu ấy vừa nói vừa chạy ra ngoài, tôi đang muốn đuổi theo, thì Tiểu Ba nhéo tôi, nói với người đứng gần cửa: “Đi theo cô bé, đưa cô bé ấy về nhà.”
Từ nhỏ đến lớn Hiểu Phỉ chưa bao giờ thất bại, hôm nay lại bị nam sinh cậu ấy thích đứng trước mặt mọi người nói lời từ chối tình cảm của mình, tâm trạng của cậu ấy lúc này, tôi hoàn toàn hiểu rõ, nghe thấy Tiểu Ba bảo người đi theo cậu ấy, tôi cũng quyết định không đi làm phiền cậu ấy nữa, nên để cậu ấy yên tĩnh một chút.
Anh Lí thấy trong phòng chỉ còn lại ba người chúng tôi, đứng dậy đóng cửa lại, thực đau đầu hỏi Tiểu Ba: “Sao tính tình con bé này lại như thế chứ? Năm đó anh thấy mày đánh nhau cũng đủ liều lắm rồi, thế mà con bé này lại còn liều hơn mày nữa!”. “Vừa rồi em định đánh nhau với bọn chúng sao?”. “Không đánh thì em phải đứng chịu à.”
“Anh thấy em không hề sợ hãi chút nào, trong lòng hẳn là có chút máu côn đồ, thế em không sợ chúng sẽ gọi người đến đánh sao?”. “Trong tay em có đèn tuýp, trên bàn có nước không thuần.”
Anh Lí không hiểu ý tôi lắm, nhưng Tiểu Ba lại hoàn toàn hiểu rõ, anh ấy vung mạnh tay lên, muốn đánh tôi, nhưng khi bàn tay gần chạm đến mặt tôi, lại thay đổi ý định, cố gắng kìm lực, muốn thu bàn tay lại, nhưng cũng không kịp nữa, vừa lúc tôi nghiêng người né tránh theo bản năng, cái tát của anh đã đập lên vai tôi, tôi bị anh đánh loạng choạng lùi ra sau mấy bước, suýt thì té ngã.
Anh Lí kinh ngạc, sắc mặt biến đổi, vội đẩy Tiểu Ba ra, “Kì Kì, nhiều năm rồi Tiểu Ba không tức giận như thế, cậu ta chỉ nhất thời xúc động thôi, em đừng giận đấy. . . “
Tiểu Ba lại lạnh lùng nói: “Không phải em xúc động, mà là thật sự muốn đánh.”
Thật kì lạ, Tiểu Ba muốn đánh tôi, nhưng lòng tôi lại vừa thấy giận vừa thấy ấm áp, tôi bắt đầu cảm thấy cấu tạo đầu óc của mình chẳng giống người thường chút nào. Có người ở bên ngoài gõ cửa, “Anh Lí, bên ngoài có người hút thuốc phiện.”
Mặt anh Lí lập tức xanh mét, chạy nhanh ra ngoài, còn không quên nói với Tiểu Ba: “Con bé này để mày giáo dục đó.”
Trong phòng chỉ còn tôi và Tiểu Ba, hai người đều không nói lời nào.
Thật lâu sau, Tiểu Ba nói: “Kì Kì, em còn muốn nói chuyện với anh không?”. Tôi cúi đầu không hé răng. Anh ấy bỗng chỉ lên khuôn mặt mang biểu tình buồn buồn của mình, muốn nói cái gì nhưng lại thôi, tôi cắn cắn môi, tước vũ khí đầu hàng, “Anh thật ngốc, nếu em trả lời anh, thì không phải là đã nói chuyện với anh sao? Em đang giận anh đó, anh không biết à. Tiểu Ba, anh ngốc như thế thì sau này làm sao dỗ bạn gái được?”
“Em còn giận không?”.
Tôi trừng mắt nhìn anh, “Vô nghĩa! Thử nghĩ xem nếu anh bị người ta đánh một cái thì sao, em đương nhiên rất giận rồi! Nhưng nếu em có anh trai, anh trai đánh em, em giận thì có giận, dù sao cũng không thể giận cả đời được.”
Anh nở nụ cười, xoa xoa bả vai tôi, “Đau
“Có.” Tôi ngồi xuống ghế da của anh Lí, để anh ấy bóp vai cho mình.
Anh ấy vừa bóp vai cho tôi vừa nói: “Trước đây tính tình anh cũng rất giống em, hay đánh nhau với người ta, chỉ cần tức giận thì sẽ ra tay không xem nặng nhẹ gì, cứ nhằm vào đầu đối phương mà đánh, thiếu chút nữa gây tai nạn chết người, may mắn gặp được anh Lí, anh ấy chi không ít tiền mới giúp anh giải quyết xong mọi chuyện.”
“Vì sao?”. “Xúc động th