The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thù Đồ

Thù Đồ

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341302

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1302 lượt.

rằng, cô là gái vũ trường, thường xuyên biểu diễn vào ban đêm, thu nhập một đêm của cô có thể sánh ngang với tiền lương một tháng ở tập đoàn Trường Vũ. Tất cả những điều họ đồn thổi về cô đều rất sinh động, như chính họ tận mắt nhìn thấy vậy, khiến An Ninh cười không được mà khóc cũng chẳng xong.
Ban đầu An Ninh không để tâm, cô nghĩ cây ngay không sợ chết đứng, cô không bao giờ quan tâm đến những lời ong tiếng ve đó. Nhưng cùng với thời gian, những lời đồn thổi không hề giảm đi, mà ngược lại càng ngày càng quá quắt, đến mức cô không thể nhẫn nhịn được nữa.
"Mùa xuân sắp đến rồi." Lưu Huệ tự nhiên nói một câu lạc đề.
"Hả?" Diêu Tử An chẳng hiểu gì.
Lưu Huệ dẩu môi về phía An Ninh. Diêu Tử An nhìn sang An Ninh, khóe miệng An Ninh khẽ nhếch lên, ánh mắt hiện lên vẻ hạnh phúc khó tả, có lẽ chính An Ninh cũng không nhận ra điều đó.
Cũng như lần đi xin việc đầu tiên, An Ninh lại bắt đầu hành trình tìm việc đầy gian nan. Cô chán chường khi phát hiện ra rằng, tình hình ngày càng bi đát hơn.
Rất nhiều công ty ngay lúc đầu có ấn tượng rất tốt về An Ninh, nhưng khi hỏi cô tại sao không tiếp tục làm việc ở công ty cũ, hơn nữa lại rời khỏi công ty ngay khi chưa hết thời gian thử việc, cô chỉ im lặng, không biết trả lời ra sao.
Việc bị Tăng Gia Tuấn quấy rối chẳng có gì là vinh quang, cô thấy xấu hổ nếu phải nói ra điều đó.
Vì thế cô luôn bị người ta hiểu nhầm rằng, do cô không có khả năng làm việc nên bị công ty sa thải ngay trong thời gian thử việc. Và cứ thế chẳng có công ty nào đồng ý thu nhận một nhân viên như vậy.
Khi nói chuyện phiếm với Tô Khoáng, cô khẽ khàng thăm dò: "Haizzz, chỗ các anh có vị trí nào phù hợp với tôi không? Giới thiệu cho tôi đi!".
Nghe vậy, Tô Khoáng nghiêm mặt: "Đàn bà con gái, sau này đừng có thường xuyên đến những nơi như vậy".
Vốn chỉ muốn đùa tếu táo một chút với anh thôi, nhưng anh lại làm cho cô sợ đến nỗi không dám nhắc đến việc đó nữa.
Đã mấy tuần trôi qua, khi An Ninh sắp cảm thấy kiệt quệ cả về tâm trí và sức lực, thì tình hình bỗng thay đổi.
Vận may bỗng nhiên tìm đến Lưu Huệ, khiến An Ninh cũng được thơm lây.
Bình thường Lưu Huệ rất thích lên mạng đọc tiểu thuyết, xem nhiều rồi cô cũng muốn thử viết xem thế nào. Cô viết về chuyện tình của mình với Diêu Tử An, tất nhiên có cho thêm mắm thêm muối, sau đó gửi cho nhà xuất bản, không ngờ tác phẩm của cô được duyệt. Sau khi cuốn sách xuất hiện trên thị trường, đã nhận được sự tán thưởng của rất nhiều độc giả, nhân cơ hội đó, cô cho xuất bản thêm cuốn Trận đấu Phượng, Tình như mây khói. Quả nhiên mấy cuốn sách đó cũng trở thành những tác phẩm "hot" trên thị trường. Cứ như vậy, cô không còn tâm tư để tiếp tục làm việc tại doanh nghiệp tư nhân với khoản lương ít ỏi hơn hai nghìn tệ nữa. Do cô nghỉ việc quá gấp, công ty không thể tuyển ngay một người phù hợp để tiếp nhận vị trí của cô, nên cô đã giới thiệu người chị em tốt của mình - An Ninh - vào vị trí đó.
An Ninh rất cần một công việc ổn định, công ty lại đang thiếu người, nên mọi việc được quyết định rất nhanh.
Tiền lương tuy không cao, nhưng An Ninh vốn là người xuề xòa, thế nào cũng được, do vậy cô rất hài lòng với công việc này.
Phỏng vấn xong, ông chủ đồng ý nhận cô vào làm việc ngay, ngày hôm sau cô có thể đến làm việc. Trên đường đi bộ về nhà, An Ninh rất vui, cô quên hết những ám ảnh mà Tăng Gia Tuấn đã mang đến cho cô, quên cả những sợ hãi khi đi tìm việc trong những ngày tháng qua.
Vị trí mà An Ninh đảm nhiệm là trợ lý tiếp thị, không dính dáng gì đến hai chữ "thư ký" nhạy cảm. Ông chủ là một người ôn hòa, tuổi ngoài năm mươi. Những tưởng rằng khi mình không gây ra phiền phức thì có thể thoát khỏi những việc thị phi, nhưng trớ trêu thay, phiền phức lại chủ động tìm đến với cô.
Vào ngày thử việc cuối cùng của An Ninh, công ty tiếp nhận một mối làm ăn lớn. Nếu hợp đồng được ký kết thuận lợi, thì sản phẩm của công ty về cơ bản sẽ chắc chắn chiếm vị trí chủ đạo trên thị trường thành phố H, đặc biệt lợi nhuận của công ty sẽ tăng thêm mười phần trăm so với cùng kỳ năm ngoái.
Vì thế chủ tịch hội đồng quản trị từ Tổng công ty ở Hồng Kông đã đặc biệt gọi điện cho người quản lý công ty con, ra lệnh nhất định phải ký được đơn hàng này.
Chủ tịch hội đồng quản trị giao nhiệm vụ cho sếp, sếp lại đẩy sang cho trưởng phòng tiếp thị, trưởng phòng tiếp thị lại đẩy cho cấp dưới, cứ cấp này đẩy xuống cho cấp thấp hơn, và người xui xẻo chính là những nhân viên cấp bậc thâp nhất.
An Ninh chiỉ là một trợ lý quèn, sếp bảo làm gì phải làm theo. Cô cũng không ngờ rằng, sếp lại gọi tên cô trong cuộc họp toàn công ty.
Trong cuộc họp, sếp nói rất nhiều, rất khảng khái, nhấn mạnh tầm quan trọng hợp đồng lần này và quyết tâm phải có được nó.
Từ các điều khoản trong hợp đồng, đến tỉ lệ tiền hoa hồng, những điều cần chú ý khi đàm phán với khách hàng, tất tần tật sếp đều dặn dò cặn kẽ. Ông nói đi nói lại nhiều lần, đến nỗi cổ họng khô lại, ngay cả An Ninh chỉ ngồi nghe thôi cũng cảm thấy màng nhĩ mình như dày thêm vài phân.
Sau khi cu