Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thù Đồ

Thù Đồ

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341310

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1310 lượt.

trên, phần khe giữa hai gò bổng đào lờ mờ ẩn hiện, chiếc váy ngắn chỉ che kín đến mông, đôi chân dài thẳng tắp lồ lộ trước mặt mọi người. Nếu không phải lúc đó cô ta mặt mày nhợt nhạt, máu me đầy đầu, ánh mắt hoảng sợ, trên người đầy những vết bầm tím, người co quắp vì đau đớn, thì có lẽ cô ta đã là một mỹ nhân lôi cuốn ánh mắt của mọi người xung quanh.
Tim An Ninh đập thình thịch, khuôn mặt Tiều Tuấn lại chẳng có vẻ biểu cảm gì.
"Tao bảo mày chạy cơ mà."
Giọng nói của người đang tiến lại sao nghe quen quá, An Ninh vội ngước nhìn lên.
Tô Khoáng không chú ý đến An Ninh, một tay anh kéo người con gái dậy, tát liên tiếp vào mặt cô ta. Người con gái đó không phản ứng lại, hình như cô ta đã ngất đi.
Tô Khoáng vẫn chưa hả giận, đạp cô gái vài đạp, nắm chặt tóc cô ta, kéo cô ta lên tầng trên, miệng vẫn văng ra những lời chửi rủa tục tĩu.
Như vừa bị một chậu nước lạnh dội thẳng vào đầu, khuôn mặt An Ninh cứng đờ. Nếu không phải tận mắt chứng kiến tất cả, An Ninh sẽ chẳng thể nào tin vào câu chuyện này.
Anh có thật là Tô Khoáng - người đã xuất hiện để giải vây cho cô, người đã lục tung hòm tủ để tìm trà túi lọc, rồi cười rất tươi, rất dịu dàng bưng cốc trà tới cho cô giải rượu không? Cô tưởng rằng anh là người căm ghét tội ác, nhưng hóa ra chính anh lại là kẻ ác.
Cô tưởng rằng anh là người nhiệt tình, lương thiện, không ngờ đây mới chính là bộ mặt thật của anh.
Cùng với sự kinh hoàng và thất vọng, cô cũng cảm thấy mình may mắn. Nếu không phải hôm nay cô vô tình nhìn thấy tất cả, thì cô không biết mình sẽ bị lừa đến khi nào.
Cô cố gắng nuốt chỗ nước bọt đang ứ đặc nơi cố họng, rồi quay người đi về hướng phòng ăn - nơi công ty tiếp đón khách hàng.
"Cô An, chẳng phải cô muốn tìm Tô Khoáng có việc sao?" Tiều Tuấn gọi cô lại.
An Ninh không thèm để ý đến anh ta, trong thâm tâm cô, Tiều Tuấn cũng cùng một duộc với Tô Khoáng.
Tiều Tuấn cười bình tĩnh. Anh ta người cao, chân dài, chẳng cần tốn công sức đã đuổi kịp An Ninh, đứng chắn ngay trước mặt cô.
An Ninh đành phải dừng bước.
An Ninh không nói gì, còn Tiều Tuấn cứ đứng đó nhìn cô, như muốn chờ cô lên tiếng trước.
An Ninh sợ hãi, sự việc xảy ra vừa rồi đủ để chứng minh những người này thuộc loại bất lương. Cô nhếch môi, bình tĩnh nói: "Đúng vậy, đúng là vốn dĩ tôi cần tìm anh ta, nhưng bây giờ thì không cần nữa". Đúng thế, nêu đem so sánh Tô Khoáng với người của công ty Philip, ai đáng sợ hơn, cô thực sự không nói rõ được.
Nhận thấy An Ninh chưa bình tĩnh trở lại, nên Tiều Tuấn không nói gì, mặt anh đanh lại.
"Chị An Ninh, sao chị lại ở đây? Người của công ty Philip đều đến cả rồi, sếp đang tìm chị khắp nơi." Ở cầu thang tầng ba, Tiểu Triệu ngó đầu ra nói.
An Ninh thầm thở phào nhẹ nhõm, giọng nói của Tiểu Triệu lúc này sao dễ nghe đến thế. Khó mà thoát khỏi cái tên Tiều Tuấn này, nêu không có Tiểu Triệu, mình chẳng biết thoát khỏi hắn bằng cách nào.
Tiểu Triệu không phát hiện ra sự khác thường giữa Tiều Tuấn và An Ninh, cô chỉ rất hiếu kỳ việc An Ninh gặp người quen ở đây. Tuy chưa va vấp xã hội nhiều, nhưng cô cũng hiểu rõ rằng không nên can dự vào việc không liên quan tới mình. Cô giả như không biết gì, chạy xuống, kéo An Ninh đi cùng với mình.
Hành động đó của Tiểu Triệu đúng với những gì An Ninh mong đợi, cô thở phào nhẹ nhõm. Lên đến tầng ba, cô quay đầu lại liếc nhìn Tiều Tuấn, anh ta vẫn đứng nguyên chỗ đó, không có ý định đuổi theo cô.
Công ty Philip có ba người, cộng thêm bảy người của công ty An Ninh, vừa đủ một bàn.
An Ninh cười xã giao, lịch sự bắt tay với bọn họ.
Trong ba người đó, một người cao gầy, khuôn mặt lầm lì, lạnh lùng, một người khác mập người, An Ninh thấy khá giống với ông chủ Phan bán mỳ xào ở khu của cô, còn một người khác trung trung tuổi, khuôn mặt to bành. Có thể thấy rõ hai người sau nhiều tuổi hơn người đầu tiên, nhưng nếu để ý đến biểu hiện và thái độ của bọn họ khi nói chuyện, thì có thể nhận thấy tên đầu tiên mới là người nắm quyền quyết định trong ba người bọn họ.
"Vị này là Trương Thần - giám đốc bộ phận thu mua bên công ty Philip, tuổi trẻ tài cao, ngay cả những người có tuổi như chúng tôi cũng phải ngưỡng mộ."
Thực tế Lý Chính Hy cũng chưa quá bốn mươi. Anh ta nói như vậy, thứ nhất là vì tên giám đốc Trương kia thực sự trông rất trẻ, thứ hai là vì hợp đồng chưa nắm trong tay, thì việc ca ngợi đối phương, tự hạ thấp mình cũng chẳng thua thiệt gì.
Mầy người ngồi cùng hòa theo, An Ninh cũng gượng cười theo họ.
Sau khi đồ ăn được đưa lên, toàn là những món ăn được bày biện đẹp mắt với những tên gọi đặc biệt cổ quái, đắt tiền mà lại có tí xíu. An Ninh ăn qua loa vài miếng, rồi đặt đũa xuống. Lúc này, cô lại nhớ tới món mỳ xào của ông chủ Phan và tay nghề của Tô Khoáng.
Nghĩ tới Tô Khoáng, lòng cô bỗng trĩu nặng.
Ngoài chút cảm xúc khó hiểu trước kia, cô luôn coi Tô Khoáng như một người bạn. Nhưng hôm nay cô mới nhận ra rằng, những gì cô hiểu về anh chỉ là con số 0 tròn trĩnh. Anh làm việc gì, Kim Bích Huy Hoàng là một nơi thế nào cô đều không biết.<


Insane