Tác giả: Diệp Tử
Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341309
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1309 lượt.
có hổ vẫn phải đi, đánh cược với vận may của mình, dù gì thì những gì Lưu Huệ nói cũng chỉ là nghe người khác nói mà thôi.
"Tiểu An Tử, cậu còn đó không?" Lưu Huệ tỏ ra lo lắng, liên tiếp gửi cho An Ninh mấy dấu chấm hỏi.
"Còn." An Ninh gõ trên bàn phím câu trả lời gọn lỏn.
"Cậu định làm gì?" Lưu Huệ hỏi.
An Ninh gõ phím: "Tất cả mọi việc đều sẽ có hướng giải quyết thôi, nước chảy đến đâu ta nhảy đến đấy thôi".
Sau khi từ công ty Philip trở về, Lý Chính Hy - trưởng bộ phận tiếp thị - vui mừng ra mặt, vừa gặp mọi người đã chào hỏi niềm nở khiến An Ninh cảm thấy yên tâm phần nào. Xem ra hợp đồng có hy vọng rồi, có thể bữa cơm tối nay không đến nỗi đáng sợ như Hồng Môn Yến.
Hết giờ làm, sếp, Lý Chính Hy, An Ninh, Tiểu Triệu cùng một vài nhân viên nghiệp vụ khác ngồi lên chiếc xe Buick - xe công vụ của công ty, đưa bảy người thẳng tiến tới nơi cần đến.
Tiểu Triệu lần sờ cửa kính chiếc xe và ngắm cách bày trí trong xe đầy vẻ mới lạ, thích thú như khó khăn lắm cô ây mới được hưởng sự đãi ngộ như thế này.
Đi được chừng nửa tiếng, chiếc xe hơi xóc lên rồi từ từ dừng lại. An Ninh nhìn ra ngoài, dưới ánh đèn sáng chói, cô nhận ra bốn chữ lớn, bất chợt thấy vững tâm một cách kỳ lạ.
Kim Bích Huy Hoàng.
Họ vừa bước đến cửa đã lập tức được một cô lễ tân xinh đẹp đưa thẳng bảy người lên tầng ba, rồi dẫn vào phòng VIP đã đặt trước.
An Ninh thấy hơi lo, lần trước cô ăn cơm cùng với Tăng Gia Tuấn ở ngoài sảnh lớn mới may mắn được Tô Khoáng bắt gặp, nhờ đó cô mới được cứu. Lần này, dù Tô Khoáng có phép thần thông thì cũng chẳng thể đoán được cô đang ở trong phòng VIP nào.
Chẳng may xảy ra chuyện gì... An Ninh không dám nghĩ tiếp nữa.
Nếu sớm biết sẽ xảy ra chuyện nàỵ, thì hôm đó cô nên xin số di động của Tô Khoáng, không chỉ lưu trong di động, mà cô phải thuộc làu nữa.
Người của công ty Philip vẫn chưa tới. Lần này đúng là người đi nhờ vả chỉ đáng bậc con bậc cháu, còn người được nhờ vả đương nhiên đáng bậc ông cha.
Sau khi ngồi vào ghế An Ninh xin phép Lý Chính Hy: "Giám đốc Lý, tôi vào nhà vệ sinh một lát".
Lý Chính Hy đang gọi điện thoại, nghe vậy liền gật đầu.
"Đi nhanh về nhanh nhé, khách hàng đến ngay bây giờ đây."
Bên trong phòng VIP thường bố trí một phòng vệ sinh riêng. An Ninh đi đến cửa phòng vệ sinh, quay đầu lại nhìn những người khác, thấy không có ai để ý đến mình, cô liền rẽ xuống cầu thang bộ.
"Xin lỗi, làm ơn cho hỏi, anh có biết Tô Khoáng đang ở đâu không?" Thấy một nhân viên phục vụ đang bưng thức ăn đi lên, cô bèn kéo anh ta lại hỏi.
Người đó nhìn cô thăm dò một lúc, rồi lắc đầu ý không biết.
An Ninh lòng như lửa đốt, cô không còn nhiều thời gian nữa, Kim Bích Huy Hoàng lại rộng lớn như thế này, làm sao cô có thể xuống từng tầng tìm anh được.
Xuống đến tầng hai, cô bỗng nhìn thấy một người đang đứng dựa bên cửa sổ, tay cầm một điếu thuốc, miệng đang nhả khói, vẻ rất thong dong.
Trí nhớ của An Ninh khá tốt, nếu như cô không nhận nhầm, thì người này chính là một trong hai người mặc áo đen cơ bắp bỗng nhiên xuất hiện lần trước. Chỉ đó điều hôm nay người này mặc một chiếc áo len màu trắng ngà trông khá tuềnh toàng, hoàn toàn khác so với bộ quần áo đen đằng đằng sát khí hôm trước.
"Anh..." An Ninh không biết phải xưng hô với anh ta như thế nào.
"Cô An." Người đó không hề tỏ ra ngạc nhiên.
An Ninh ngây người, anh ta vẫn nhớ cô.
Dường như đoán được suy nghĩ của cô, người đó nhả khói thuốc, khẽ mỉm cười.
"Tôi là bạn của cậu Tô, tên Tiều Tuấn."
"Cậu Tô?" Cô lập tức hiểu ra người mà anh ta nói tới chính là Tô Khoáng. Mắt An Ninh sáng lên, bây giờ cô muốn tìm Tô Khoáng há chẳng phải dễ như trở bàn tay sao? "Tôi có việc gấp cần tìm Tô Khoáng, anh có thế dẫn tôi đi tìm anh ấy không?"
Tiều Tuấn lạnh nhạt nói: "Tô Khoáng đang phải giải quyết một việc rất quan trọng, bây giờ chưa thể đi đâu được".
Ngay lập tức, vẻ thất vọng lộ rõ trong đôi mắt An Ninh.
Tiều Tuấn khẽ cười.
"Cô có việc gì cần tôi giúp đỡ, hoặc cần tôi truyền đạt lại, đều được."
An Ninh bặm môi dưới, chần chừ không biết nên từ chối khéo hay nói hết ra. Người đứng trước mặt cô có đáng tin cậy hay không, cô không dám chắc chắn.
Tiều Tuấn dập điếu thuốc, khoanh tay trước ngực, không chút vội vàng.
Đúng lúc này, trên tầng trên vọng xuống những tiếng ồn ào. An Ninh không nghe rõ người ta đang nói gì, hình như là tiếng chửi bới và tiếng phụ nữ kêu khóc.
Tiều Tuấn chau mày.
"Chuyện gì vậy?" An Ninh tò mò hỏi.
Tiều Tuấn nói, giọng nặng trịch: "Không liên quan tới cô, tốt nhất cô đừng xen vào những chuyện không đâu".
An Ninh không hiểu sao vừa nãy anh ta còn cười nói với cô, mà bây giờ lại coi như không quen biết thế.
Tiếng ồn ào đó mỗi lúc một gần, ầm ĩ hơn.
Một người mặc áo đỏ thẫm từ trên cầu thang tầng ba lăn xuống, người đó đổ sập xuống ngay phía trước An Ninh. An Ninh hoảng sợ, bịp chặt miệng, cố kìm lại tiếng hét.
Đó là một cô gái ăn mặc hở hang, bên trên chỉ mặc chiếc áo sơ mi trễ ngực hở eo để lộ làn da trắng nõn của quá nửa thân