XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thù Đồ

Thù Đồ

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341396

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1396 lượt.

ô Khoáng, đầu tì sát vào lưng anh, cô ta cảm nhận được hơi thở mới mẻ toát ra từ cơ thể anh, nên không muốn buông tay.
"Tôi bảo cô xuống xe, cô nghe thấy chứ?" Giọng nói Tô Khoáng có vẻ tức tối.
Thời Quyên bỉu môi: "Xuống xe thì xuống, việc gì mà hung thế?". Cô miễn cưỡng buông tay ra khỏi người Tô Khoáng, rồi nhảy xuống xe, hít sâu một hơi, cười hi hi nói: "Tô Khoáng, vừa nãy anh thật đẹp trai". Cô muốn vòng tay qua cổ Tô Khoáng, nhưng bị anh gạt ra.
"Lần sau đừng có đi đến những chỗ như thế nữa, nghe rõ chưa?" Tô Khoáng khẽ quát, con ranh này lần nào cũng gây ra một đống phiền phức cho anh, sau đó lại còn đòi anh giúp đỡ, xử lý. Anh sắp không thể nhẫn nhịn được nữa.
Thời Quyên cười rất vui, cô ôm lấy cánh tay Tô Khoáng.
"Tuy miệng anh không thừa nhận, nhưng thực ra trong lòng anh vẫn rất quan tâm đến em."
Tô Khoáng dở khóc dở cười, vết thương trên mặt khiến anh đau đến nhăn nhó mặt mày. Anh lấy tay ấn ấn vào chỗ vết thương, rồi nghiêm mặt nói với Thời Quyên: "Cô có bị thương chỗ nào không?".
"Có anh bảo vệ em, tất nhiên em chẳng có vấn đề gì rồi." Thời Quyên ghé đầu vào ngực Tô Khoáng, ngọt ngào nói: "Tô Khoáng, anh thật tốt với em".
Tô Khoáng thấy chán ngán. Để thoát khỏi sự đeo bám của cô ta, anh đã cố gắng tránh tiếp xúc, còn dùng những lời lẽ khó nghe để nói chuyện với cô ta. Vậy mà Thời Quyên không nản lòng, đã nhiều lần cô ta trực tiếp hoặc gián tiếp thể hiện tình cảm của mình với anh. Đầu Tô Khoáng có thái độ xa cách, thờ ơ, nhưng anh muốn né tránh cũng không né tránh nổi.
Thực ra, trừ việc Thời Quyên là con gái của Thời Vĩ ra, chỉ xét về điều kiện cá nhân của cô ta cũng đã có thể xếp vào bậc nhất. Cô ta trẻ trung, xinh đẹp, thân hình cân đối, từng đi học nước ngoài về, có điều cô ta vốn ham chơi, hành động tùy tiện, bạo ngược. Nhưng một đại tiểu thư như cô ta, chỉ cần gặp Tô Khoáng là lập tức biến thành cừu non dễ bảo.
Vỏ quýt dày có móng tay nhọn, gặp Tô Khoáng chính là duyên phận của cô.
Thời Quyên ngây thơ, lãng mạn, muốn lấy lòng tin của cô ta quả thật dễ hơn nhiều so với việc lấy lòng tin từ Thời Vĩ. Nhưng Tô Khoáng là loại người nào chứ, tất nhiên anh sẽ không dùng thủ đoạn bỉ ổi như vậy. Thời Vĩ là Thời Vĩ, Thời Quyên là Thời Quyên, anh phân biệt rất rõ điều đó. Nên anh lập tức tạo khoảng cách giữa anh và Thời Quyên, cũng là để tốt cho cô ta, nhưng rõ ràng cô ta không muốn như vậy.
Tô Khoáng khẽ hừm một tiếng, rồi anh chuyển chủ đề: "Xung đột giữa cô và những gã kia là như thế nào?".
Ánh mắt Thời Quyên rưng rưng, cô né tránh ánh nhìn của Tô Khoáng, rồi khẽ khàng nói: "Đang nói chuyện điện thoại với anh thì thuộc hạ của gã đó buông lời trêu chọc em, lại còn động tay động chân với em nữa. Trong lúc tức giận, em đã cầm chai rượu đập vào hắn." Có vẻ cô không muốn nói nhiều về chuyện này nữa, cô vung vung tay Tô Khoáng. "May mà có anh đến kịp thời. Nếu không, nếu không..." Khuôn mặt trắng mịn của cô bỗng đỏ ửng. Tô Khoáng vuốt vuốt tóc cô ta, cô ta đã bị người ta ức hiếp nhiều như vậy, nên anh cũng không nỡ trách móc cô ta thêm nữa.
Thời Quyên vui sướng, cô nắm tay Tô Khoáng, khuôn mặt lộ rõ nét dịu dàng, nữ tính.
Nể mặt Thời Vĩ, Tô Khoáng cố gắng giữ ôn hòa.
"Chỗ này đã là nơi an toàn rồi. Cô tự mình bắt xe về nhà đi, tôi còn phải đến Kim Bích Huy Hoàng."
"Đừng!" Khó khăn lắm Thời Quyên mới có được cơ hội một mình ở bên Tô Khoáng thế này, đương nhiên cô không muốn dễ dàng vứt bỏ cơ hội hiếm có.
Tô Khoáng nhẹ nhàng đẩy Thời Quyên ra, nhưng Thời Quyên lại càng ôm chặt anh hơn. Tô Khoáng sa sầm mặt: "Cô muốn thế nào?".
Thời Quyên sợ nhất là nhìn thấy Tô Khoáng sa sầm mặt với cô. Cô đưa đưa mắt, rồi khẽ nói: "Anh đưa em về không được à?".
Tô Khoáng chẳng thèm nghĩ ngợi gì, anh từ chối thẳng thừng: "Không được".
Miệng Thời Quyên mếu mếu, hai mắt đỏ hoe như sắp khóc: "Anh không sợ giữa đường em lại gặp nguy hiểm sao?".
Tô Khoáng chẳng hề nghĩ chuyện đó sẽ xảy ra: "Chúng sẽ không đuổi đên đây, thì nguy hiểm ở đâu ra? Cô đừng có kiếm cớ gây rắc rối nữa."
"Nhỡ đâu tài xế taxi là kẻ xấu, nhỡ đâu hắn và bọn chúng là một bọn... Và nhỡ đâu đang đi trên đường gặp phải kẻ cướp, hắn còn có dao, mang theo axit, hoặc cướp của lại còn cưỡng hiếp, hoặc..." Thời Quyên tìm đủ mọi lời lý lẽ, nghĩ ra đủ mọi cách.
Tô Khoáng phải đầu hàng. "Ngậm miệng! Tôi đưa cô về nhà." Đã giúp thì giúp cho chót, để cô ta lại giữa đường thế này xem ra cũng không phải cho lắm. Cặp môi mỏng của Tô Khoáng mím lại, rồi anh khẽ thở dài.
Ngược lại, Thời Quyên đắc ý cười rất tươi.
Chiếc xe lại lao đi.
Thời Quyên áp mặt vào vai Tô Khoáng, gió lạnh vù vù táp vào khuôn mặt trắng mịn non nớt của cô, nhưng dường như cô chẳng quan tâm đến điều đó. Lúc này, Tô Khoáng và cô đang ở bên nhau, hơn nữa lại gần gũi như thế này, đó mói là điều quan trọng nhất đối với cô.
Ánh trăng bàng bạc, dịu dàng chiếu rọi xuống trần gian.
Thời Quyên gặp Tô Khoáng lần đầu tiên là ở sân bay thành phố H. Cô từ Anh Quốc trở về, hôm đó vừa khéo Thời Vĩ có việc không ra sân bay đón cô đượ