Đứa Con Của Ác Quỷ Và Thiên Thần
Tác giả: Diệp Tử
Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341397
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1397 lượt.
c, nên hắn giao nhiệm vụ đó cho Tô Khoáng.
Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Tô Khoáng, Thời Quyên đã hạ quyết tâm, nhất định phải có được anh. Ngay từ nhỏ cô đã được chiều chuộng, muốn gì được nấy, đối với cô, đàn ông cũng như vậy, cô muốn có ai thì người đó sẽ là của cô. Tiếc rằng, Tô Khoáng không giống như những người đàn ông mà cô đã từng qua lại. Cô càng ngang bướng, anh càng không để ý tới cô. Anh luôn có thái độ dửng dưng với cô. Đôi khi anh làm cô tức tối đến mức chửi bới, đay nghiến anh, cô thề rằng sẽ không bao giờ để ý đến anh nữa, nhưng mắng chửi xong, cô vẫn yêu anh da diết, quyết không chịu buông tay.
Sau khi điều tra về thói quen cũng như tính nết của Tô Khoáng, Thời Quyên quyết định thay đổi chiến lược. Tô Khoáng là mẫu người điển hình ưa ngọt chứ không ưa ngang ngạnh, thế là, ngang ngạnh không được, cô bắt đầu ngọt ngào, lúc nào cũng bám riết lấy anh, lúc nào cũng tỏ ra đáng thương.
Vở kịch ở quán rượu Minnie chính là do cô đạo diễn, mục đích là lôi kéo Tô Khoáng sa bẫy. Gã áo đen và đồng bọn cũng là mấy tên lưu manh do cô thuê về, nên cô chẳng cần bận tâm đến chúng. Cô chỉ muốn xem rốt cuộc Tô Khoáng đối với cô như thế nào, không ngờ suýt chút nữa kịch lại biến thành thật. Có điều, mấy tên đó thấy tiền là sáng mắt, cho chúng thêm vài đồng là mọi thứ sẽ đâu vào đấy thôi. Thời Quyên im lặng một lúc, rồi nhoẻn miệng cười tươi rói.
An Ninh bấm chiếc điều khiển ti vi trong tay, từ kênh một đến kênh năm mươi, rồi bấm ngược lại. Từ phim Đả thương sư tỉ đến Hoàn châu cách cách, rồi đến Thiên tiên phôi, quay đi quay lại vẫn là mấy bộ phim truyền hình này, thật vô vị.
Chiếc đồng hồ treo trên tường đã chỉ đến số 12. An Ninh ngáp dài một cái, rồi tắt ti vi đi về phòng ngủ.
Cô leo lên giường, sau đó bật laptop đang để ở đầu giường, kiểm tra thư. Rất nhiều thư rác. Sau khi gửi e-mail cho Lưu Huệ, không còn việc gì để làm, cô vào danh sách các bạn học cùng trường trước để tìm hiểu những hoạt động gần đây của vài người bạn thân, sau đó cô vào blog, xem vài trang mạng, cuối cùng cô không quên vào trang web văn học Tân Giang để xem gần đây có tác phẩm mới nào không.
Xong xuôi đâu đấy, cô chuẩn bị tắt máy tính đi ngủ.
Bên ngoài cửa vang lên thứ âm thanh quen thuộc. An Ninh nhìn xuống góc phải bên dưới màn hình, đã là một giờ sáng. Khác với trước kia, đó là giờ mà giờ dù đóng hay khép cửa, hoặc xả nước tắm đi nữa, Tô Khoáng cũng làm rất nhẹ nhàng, còn trước kia anh làm mọi việc mà chẳng hề quan tâm đến cảm nhận của người khác. Đó thực sự là một thay đổi quá lớn. "Trẻ con dễ bảo", An Ninh chợt bật cười thành tiếng.
"Này, anh nói gì đi chứ!" An Ninh đưa tay huơ huơ trước mặt Tô Khoáng.
Tô Khoáng không trả lời mà hỏi lại: "Bạn nào? Cô có bạn ở đây à?".
Mặt An Ninh lại đỏ ửng lên.
"Là ai không quan trọng. Rốt cuộc anh có ý kiến gì không?" Cô nói giọng giận dỗi.
Tô Khoáng cúi đầu ngẫm nghĩ một lúc, rồi anh nhìn thẳng vào An Ninh, khẽ nói: "Ý định đó được đấy. Cô thử sức xem sao".
"Tôi làm được thật chứ?"
An Ninh không biết vì sao cô lại hoàn toàn tin tưởng vào Tô Khoáng như vậy, rồi cô tự cho rằng, tất cả là bởi anh đã từng cứu cô hai lần, còn những cái khác, cô nghĩ là không liên can.
Tô Khoáng khẽ mỉm cười.
"Đương nhiên. Tôi có nhiều bạn, tôi sẽ nhờ họ giúp cô để ý tìm mặt bằng phù hợp."
Trong lòng An Ninh bỗng trào dâng một cảm giác ấm áp kỳ lạ. "Thế thì cảm ơn anh quá." Cô cúi đầu, không dám nhìn vào đôi mắt chân thành của Tô Khoáng. Cô vẫn đang băn khoăn về thân phận của Tô Khoáng. Có lúc cô không thèm quan tâm đến anh, nhưng anh vẫn luôn giúp đỡ cô, vẫn quan tâm đến cô. Cô lướt nhìn tấm thảm bông mềm mịn và những thứ đồ nhựa ngày càng nhiều trong phòng khách, khẽ mỉm cười.
"Lắm chuyện." Tô Khoáng chậm rãi thốt ra hai từ đó.
"Có lúc tôi thấy anh rất giống những chàng đại hiệp trong võ lâm thời cổ, khi người khác cần giúp đỡ, anh liền ra tay cứu giúp." An Ninh nói ngập ngừng. Cô không muốn can dự vào cuộc sống riêng tư của Tô Khoáng, vì vậy cô chỉ có thế dùng cách nói ví von đó để hiểu thêm về anh.
Đôi mắt Tô Khoáng rạng ngời, nhưng anh chỉ khẽ cười, không nói gì.
An Ninh bạo gan thăm dò thêm: "Luôn có cảm giác, đối với anh, thể xác ở một nơi mà tâm hồn lại hướng đến nơi khác. Tôi nói có đúng không?".
Tô Khoáng cười tít mắt: "An Ninh, cô chỉ cần nhớ rằng, đôi khi cái mà cô nhìn thấy chưa chắc đã là sự thật". Câu nói đầy ngụ ý, nụ cười tự nhiên mà thần bí lại càng khơi gợi trí tò mò của An Ninh.
"Không thể nói được à?" An Ninh vẫn chưa chịu dừng.
Ánh mắt Tô Khoáng rất điềm tĩnh, anh khéo léo tiếp lời: "Muộn rồi, cô nên đi nghỉ đi".
An Ninh bỉu môi, rồi miễn cưỡng nói: "ừm". Chỉ cần trong lòng cô chắc rằng anh không phải là người xấu, thế là đủ.
Cô nhảy khỏi sofa, khi đi qua Tô Khoáng, cô bỗng kêu lên sợ hãi: "Tô Khoáng, anh bị thương à?". Cô bị cận đến ba đi-ốp, về nhà là cô đã tháo chiếc kính tàng hình đi, vì thế lúc này, khi đi đến gần cô mới phát hiện ra trên mặt T