Tác giả: Diệp Tử
Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341398
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1398 lượt.
ô Khoáng có vài vết bầm tím. Cô nhìn kỹ lại lần nữa, mu bàn tay và sau gáy anh cũng đều có những vết thương.
"Không cẩn thận nên bị ngã thôi." Bị xây xát là chuyện thường đối với anh, đã từ lâu anh không còn để tâm đên chúng.
An Ninh lắc đầu, cô tuyệt đối không tin lời anh. Cô không phải là đứa trẻ lên ba, cô có thể phân biệt được đâu là vết thương do dao, đâu là viết thương do ngã. "Anh đừng đi đâu, ở đây đợi tôi." An Ninh nghiêng đầu cười với Tô Khoáng, giọng dịu dàng.
Tô Khoáng bỗng thấy xao xuyến, nụ cười càng tươi hơn.
An Ninh trở về phòng mình, lấy ra gói bông y tế cồn và chỗ thuốc nước tiêu độc còn lại từ bệnh viện lần trước.
Tô Khoáng chau mày: "Không phải phiền phức vậy đâu, chi là thương nhẹ thôi, vài ngày là khỏi ấy mà".
An Ninh cười trêu chọc, giọng chế nhạo: "Không phải là sợ đau đấy chứ?".
Rõ ràng biết kế kích tướng, nhưng Tô Khoáng vẫn cam tâm tình nguyện mắc bẫy: "Tôi làm sao mà sợ đau được, vậy cô bôi thuốc cho tôi đi". Anh nhắm mắt lại, như chuẩn bị giáp mặt kẻ địch rất mạnh.
An Ninh khẽ cười thành tiếng, dùng chiếc kẹp kẹp lấy bông y tế nhúng vào thuốc nước, rồi nhẹ nhàng bôi lên các vết thương của Tô Khoáng.
"Đau không?" Hơi thở An Ninh nhẹ nhàng thoảng qua bên tai, cô dịu dàng hỏi.
Tô Khoáng thấy thoải mái vô cùng, chẳng còn cảm thấy đau nữa.
Dưới sự tác động của thuốc nước, chỗ vết thương ngứa râm ran, Tô Khoáng không chịu được bèn đưa tay lên định gãi. Tay anh vừa thò qua đã bị An Ninh tát nhẹ cho một cái.
"Không được động tay vào". Cô thổi khẽ lên chỗ vết thương. "Đỡ chút nào chưa?"
Nghe giọng nói dịu dàng và nụ cười khe khẽ của An Ninh, Tô Khoáng dần dần quên đi cảm giác khó chịu nơi những vết thương.
Bôi thuốc xong, An Ninh phẩy phẩy tay. "Xong rồi, tôi đi ngủ đây." Bước đến cửa phòng ngủ, cô quay lại cười tươi như hoa: "Chúc ngủ ngon".
Tô Khoáng cảm giác cánh cửa trái tim anh đã khép kín từ lâu đang từ từ mở ra.
An Ninh lại leo lên giường. Lời nói của Tô Khoáng khiến cô an tâm hơn nhiều, cô rất tự tin vào kế hoạch kinh doanh sắp bắt đầu.
Cô nghịch nghịch chỗ tóc đang buông trước trán, bỗng mỉm cười. Khoan đã, cô bỗng nhớ ra điều gì đó.
Vừa nãy Tô Khoáng nói: "Những thứ mắt nhìn thấy chưa chắc đã là sự thật", rốt cuộc anh ám chỉ việc anh đánh một cô gái yêu dưới ở cầu thang, hay việc anh vui đùa với lũ trẻ ở cô nhi viện? Theo anh nói, thì phải chăng rất nhiều việc tận mắt nhìn thấy đều chỉ là những biểu hiện bề ngoài?
An Ninh nghĩ ngợi đến mức mụ mẫm đầu óc, nhưng vẫn không tìm được câu trả lời, dần dần cô không chống lại nổi cơn buổn ngủ dữ dội đang kéo đến, chẳng còn sức lực để nghĩ tiếp nữa, một lúc sau cô đã chìm sâu vào giấc ngủ.
Cuộc sống mới
Dường như cô đang hứa, từ nay về sau cô sẽ sống vì bản thân mình, vì bố mẹ và vì những người bạn, chứ không phải không vì Quan Tín nữa.
Ngày hôm sau, An Ninh và Lưu Huệ hẹn gặp nhau tại một quán bán đồ ăn nhẹ ở Sa Huyện - nơi cách nhà cả hai không xa.
An Ninh đên rất sớm. Cô đợi được chừng nửa tiếng thì Lưu Huệ mới lững thững tới.
Lưu Huệ uể oải ngồi xuống, nói chuyện chưa được vài câu đã liên tục ngáp ngắn ngáp dài.
An Ninh nói rất rõ ràng và hợp lý khiến Lưu Huệ phải có cái nhìn khác về cô. Trước đây do An Ninh được chăm sóc quá tốt, va chạm xã hội không nhiều nên mói hết lần này đến lần khác bị người ta bắt nạt. Người ta vẫn nói "đi một ngày đàng học một sàng khôn", đã có quá nhiều chuyện xảy ra với cô như vậy, chúng phần nào cũng giúp cô trưởng thành lên nhiều.
Sự thật là, trước khi nói những lời đó, An Ninh đã chuẩn bị kỹ càng. Nếu theo tính cách của cô trước kia, cô chắc chắn sẽ giao mọi việc cho Quan Tín đi lo liệu, cô chỉ cần ngồi nghe nhạc, ăn quà vặt, ắt sẽ có người giúp cô hoàn thành tất cả. Nhưng bây giờ đâu còn được như thế nữa, An Ninh cười chua chát, rồi cô ngước nhìn lên. Sẽ có một ngày cô phải cho Quan Tín biết rằng, không có anh, cô vẫn có thể sống đàng hoàng.
Bề ngoài Lưu Huệ luôn tỏ ra là một người đại khái, không quan tâm đến tiểu tiết, nhưng thực ra suy nghĩ của cô ấy rất kín kẽ. Lưu Huệ thay An Ninh hoàn thiện nốt một vài chi tiết nhỏ, sau đó mói khẽ cười: "Như thế mọi việc mới hoàn hảo".
An Ninh vỗ tay: "Tớ biết tớ không tìm nhầm người mà".
"Vậy bữa này cậu mời nhé." Nói rồi, Lưu Huệ ăn hết một phần bánh, một đĩa đậu phụ viên chiên, một bát canh sườn, xong xuôi cô hài lòng lau miệng.
"Không vấn đề gì." An Ninh vỗ ngực vẻ phóng khoáng.
Lưu Huệ vươn vai, đã ăn no uống say, tinh thần lại được hồi phục như trước kia.
Lúc này, bên ngoài cửa sổ, ánh mặt trời chói chang đang chiếu rọi lên rặng cây ngô đồng, lá cây lay động hắt vào bên trong quán những tia nắng vàng. An Ninh để ý đến quầng thâm quanh mắt Lưu Huệ, đôi mắt hơi sưng sưng, rõ ràng Lưu Huệ bị thiếu ngủ. An Ninh quan tâm nói: "Sức khỏe là vồn quý của mỗi người, cậu đừng có làm việc quá sức, văn viết không bao giờ là hết cả, tiền kiếm không bao giờ là đủ cả".
Lưu Huệ cười: "Tớ sẽ cẩn thận mà