Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thù Đồ

Thù Đồ

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341385

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1385 lượt.

liệt kê ra hàng loạt những lĩnh vực kinh doanh phi pháp mà Kim Bích Huy Hoàng đang thực hiện, như sòng bạc ngầm dưới đất, khu thỏa mãn tình dục... và cả việc mua bán ma túy.
An Ninh càng đọc càng thấy kinh hãi và đau đớn.
Tô Khoáng biết rõ Kim Bích Huy Hoàng là nơi không "sạch sẽ", tại sao anh vẫn làm việc ở đó? Chỉ có một cách giải thích duy nhất, đó là anh ta cũng tham gia vào những hoạt động phi pháp này.
An Ninh bỗng nhớ tới cái cảnh mà trước kia cô đã tận mắt chứng kiến, Tô Khoáng đã đối xử thô bạo với cô gái yếu đuối đó ở góc quẹo cầu thang như thế nào. Giờ đây, cô chỉ cảm thấy cảm giác ớn lạnh chạy khắp chân, tay và cả sống lưng.
Nhưng tại sao anh lại nói, đôi khi cái nhìn thấy chưa chắc đã là sự thực?
Cảnh tượng đó chính mắt cô nhìn thấy. Nếu điều đó không phải là sự thật, thì cô có thể tin vào điều gì đây?
Còn một vấn đề nữa mà cô vẫn chưa làm sáng tỏ được. Tăng Gia Tuấn đã có được những chứng cứ phạm tội của Tô Khoáng và những người trong Kim Bích Huy Hoàng. Tậy tại sao anh ta không trực tiếp giao cho cảnh sát mà lại đưa chúng cho cô?
An Ninh suy nghĩ đến đau cả đầu. Mấy lần cô cầm điện thoại lên định gọi cho Tăng Gia Tuấn, nhưng vẫn không gọi được. Nếu đây chính là điều anh ta muốn có được, thì gọi điện thoại cho anh ta chẳng khác nào trúng kế hay sao?
Dù mối nghi hoặc trong lòng có lớn đến đâu, An Ninh cũng không thể tìm Tăng Gia Tuấn để có được lời giải thích.
Cô đọc lại chỗ tài liệu trong tay, nỗi lo lắng, thấp thỏm cũng dần vơi. Động cơ của Tăng Gia Tuấn không hề đơn giản, những gì anh ta nói không thể coi là thật được, và đương nhiên độ tin cậy của những chứng cứ này cũng bị giảm đi. Giữa Tăng Gia Tuấn và Tô Khoáng, chắc chắn An Ninh tin tưởng Tô Khoáng, người luôn cạnh cô sớm tối, cô không thể dễ dàng tin tưởng Tăng Gia Tuấn, kẻ đã từng sàm sỡ cô.
An Ninh nhét tập tài liệu làm cô phải đau đầu đó vào trong túi, rồi cất túi tài liệu vào trong ngăn kéo và khóa lại.
Chứng mất ngủ quấy rầy cô trước kia nay lại trở về. Cô nằm thẳng người trên giường, hít thở thật sâu, dù đã nghĩ thông suốt rồi, nhưng muốn coi như chưa có chuyện gì xảy ra thực sự không phải là một việc dễ dàng.






Ngày hôm sau, lần đầu tiên An Ninh không đến cửa tiệm để giám sát người làm. Tờ mờ sáng cô mới chợp mắt, lại ngủ không yên giấc, nên sáng nay khi thức dậy, răng lợi sưng và đau buốt, mắt thâm quầng, cô thực sự không còn sức lực để bò dậy nữa. Nghĩ rằng việc tu sửa cửa tiệm đã gần hoàn tất, công nhân cũng không thế giở trò lười nhác, cô kéo chăn trùm qua đầu, tiếp tục ngủ.
Cô ngủ một mạch đên tận giữa trưa. Cô chưa bao giờ dậy muộn như vậy. Bước ra khỏi phòng ngủ, cô thấy Tô Khoáng đang bưng một bát mỳ từ trong bếp đi ra. Anh giật mình khi nhìn thấy cô: "Tối qua cô đi trộm gà à?".
Vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn, An Ninh ngáp dài, dù giờ đây có để cô ngủ ba ngày ba đêm cũng chưa thể đủ để đánh tan bao mệt mỏi dồn lại từ những ngày qua. Chỉ có điều, những ký ức chằng chịt trong đầu tối qua khiến cô cảm thấy không được tự nhiên khi bất ngờ giáp mặt với Tô Khoáng lúc này.
Tất nhiên Tô Khoáng không hề biết An Ninh đang nghĩ những gì, giọng anh vẫn thoải mái như thường ngày: "Mắt thì sưng húp lên thế kia. Nếu cô nói tối qua không làm điều gì mờ ám, chắc chắn chẳng ai tin".
An Ninh liếc nhìn anh một cái, im lặng một lúc, không đáp lời anh.
An Ninh đứng bên cạnh bồn rửa, qua chiếc cửa sổ phòng bếp cô lặng nhìn theo Tô Khoáng đang đi về phía nhà để xe, bỗng nhận ra không biết từ lúc nào mình đã quá quan tâm đến người đàn ông này. An Ninh bỗng trở nên lúng túng, sợ hãi. Và kết quả là hai chiếc bát trong tay, một chiếc vỡ đôi, một chiếc thì sứt mẻ. An Ninh quẳng chiếc bát bị vỡ đôi thành hai mảnh vào sọt rác, còn chiếc bát bị sứt cô rửa sạch, cất vào trong tủ.
Đúng lúc đầu óc cô đang hỗn loạn, thì chiếc điện thoại trong túi đổ chuông.
Cô vội vàng lau sạch tay, lấy chiếc điện thoại ra, là một số lạ.
"A lô, ai đây ạ?"
"Là tôi."
Tim An Ninh đập thình thịch. Cái gì phải đến ắt sẽ đến.
"Có việc gì vậy?"
"Cái mà tôi đưa cho cô, cô đọc rồi chứ?" Đổĩ phương cười đầy sảng khoái, giọng điệu tự nhiên như thể anh ta đang hỏi một việc chẳng hề quan trọng vậy.
"Chưa." An Ninh đáp dứt khoát.
"Ổ?" Đối phương dường như không hài lòng, và cũng không tin câu trả lời này.
An Ninh làu bàu vài câu, Tăng Gia Tuấn không nghe rõ, nên hỏi lại: "Cái gì?".
An Ninh nói ngắn gọn: "Tôi cúp máy đây".
Tăng Gia Tuấn cười vẻ trêu chọc trong điện thoại: "Tôi không cho rằng cô có thể kiềm chế được trước đống tài liệu đó".
"Rốt cuộc anh muốn thế nào?" An Ninh tức giận hỏi.
Tăng Gia Tuấn nói trắng trợn: "Chẳng muốn thế nào cả, chỉ cần cô theo tôi là được".
"Không bao giờ." An Ninh cự tuyệt thẳng thừng. Nếu cô muốn có quan hệ gì đó với hắn, thì trước kia cô đã không thôi việc.
Tăng Gia Tuấn cũng không tỏ ra tức giận, nhẹ nhàng buông một câu: "An Ninh, nhất định cô sẽ phải hối hận".
An Ninh không muốn nghe tiếp nữa,