XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thù Đồ

Thù Đồ

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341384

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1384 lượt.

đi lấy bông y tế và thuốc bôi đến, rồi ra lệnh: "Ngồi xuống!". Tô Khoáng thấy An Ninh nghiêm mặt, anh ngoan ngoãn nghe lời.
Phía sườn phải của Tô Khoáng có một vết thâm đỏ lớn, tay An Ninh không cẩn thận chạm nhẹ vào khiến anh bị đau mà cau mày lại. An Ninh mặc kệ, động mạnh hơn, cuối cùng Tô Khoáng không chịu nổi đành lên tiếng: "Làm gì có người nào đối xử với người bị thương như cô hả?".
An Ninh nói lạnh tanh: "Đánh nhau đến chết anh còn không sợ, bây giờ lại sợ đau cơ đấy". Giọng cô có chút giận dỗi, tuy không hung hãn, nhưng khá có tác dụng với Tô Khoáng.
Anh cười hi hi: "Chỉ là vết thương nhỏ thôi mà".
Sau khi giúp Tô Khoáng bôi thuốc xong với khuôn mặt lạnh tanh, An Ninh do dự nhiều lần, rốt cuộc cũng thốt ra được câu hỏi mà từ lâu cô vẫn muốn hỏi anh: "Tô Khoáng, anh nói thật cho tôi biết, những vết thương này từ đâu mà có?".
Đây không phải là lần đầu tiên Tô Khoáng về nhà với những vết thương trên người, nhưng lại là lần đầu tiên cô hỏi về những vết thương đó. Cô biết rõ đâu là những vết thương do vũ khí, đâu là những vết thương do va chạm vào vật nặng. Những vết thương trên người Tô Khoáng có đến tám mươi phần trăm là do vũ khí.
Tô Khoáng cúi đầu, anh khẽ hừm một tiếng.
An Ninh quan sát Tô Khoáng, cô biết rằng lúc này đây anh đang đấu tranh tư tưởng quyết liệt, cô cũng không muốn làm phiền anh. Anh sẽ thẳng thắn nói với cô những gì anh nên nói, anh muốn nói.
Tô Khoáng vò vò tóc vẻ rất bứt rứt, vừa rồi anh rón rén vào nhà là vì không muốn An Ninh biết anh bị thương. Giờ đây anh ở trong thế tiến thoái lưỡng nan, không nói thì An Ninh sẽ không tin anh, khó khăn lắm họ mới xoá bỏ được khoảng cách giữa hai người khách cùng phòng để thân thiết hơn. Nhưng nếu nói sự thật cho cô ấy biết, e rằng sẽ chẳng có lợi gì cho việc của mình, hơn nữa anh còn sợ sẽ liên lụy đến anh, và càng hổ thẹn với lời thề trước đây của mình.
Anh vội vàng vuổt mái tóc của An Ninh: "An Ninh, có những việc không hề như em tưởng tượng đâu, rất nhiều việc nếu em biết sẽ chẳng có ích lợi gì cho em đâu. Em hiểu chứ?".
An Ninh khẽ nhếch môi. Phải, cô vốn không có căn cứ gì để hỏi anh những câu như vậy. Đối với anh, quan hệ giữa họ chỉ là quan hệ khách thuê cùng phòng mà thôi. Cô mỉm cười, cố tỏ ra nhẹ nhõm: "Em hiểu rồi". Nói xong, cô hít một hơi thật sâu, rồi mỉm cười nói: "Tạm thời anh đừng cho nước dây vào vết thương. Em đi ngủ trước đây".
Cô quay người, đi thẳng về phòng mình, không quay đầu lại, để lại phía sau là cái nhìn trân trân của Tô Khoáng.
Tô Khoáng cười đau khổ, cô ấy đã hiểu thế nào không biết. Thực ra cô ấy vẫn chưa hiểu gì cả.
An Ninh nằm trên giường, trở mình hết bên này bên kia, không sao ngủ được. Những điều Tô Khoáng nói và những lời của Tăng Gia Tuấn cứ ở mãi trong tâm trí cô.
Đầu óc cô u mê, chẳng thể nghĩ ra điều gì. Cô nằm sấp trên giường. Sau khi thay đổi tư thế ngủ, cô có cảm giác thở khó khăn hơn, tâm trạng càng bức bí.
Cô bỗng thò tay xuốnng dưới gối, đầu ngón tay chạm vào cái túi gì đó, rồi cô ngồi thẳng dậy.
Cô không muốn tìm hiểu chuyện riêng tư của Tô Khoáng, nhưng Tăng Gia Tuấn đã nói chắc như đinh đóng cột, còn Tô Khoáng lại úp úp mở mở khiến An Ninh phải nghi hoặc.
Rốt cuộc Tô Khoáng che giấu những bí mật gì?
An Ninh hít sâu một hơi, tay run run mở sợi dây gai buộc vòng quanh túi tài liệu.
Một tấm ảnh từ từ rơi ra, chỉ nhìn lướt qua An Ninh đã tròn mắt, không khí trong phòng bỗng chốc như đóng băng lại.
Thực ra tấm ảnh đó cũng không có gì đặc biệt, chỉ là hình ảnh một người đàn ông đang đẩy mấy cô gái trẻ xinh tươi như hoa lên lầu, có người đang phản kháng lại, trên người chằng chịt những vết bầm tím vì roi quật, ống kính chĩa thẳng vào khuôn mặt vô cùng sợ hãi của các cô gái. Còn người đứng bên cạnh chính là Tô Khoáng.
Như bị dội một gáo nước lạnh thẳng lên đầu, người An Ninh trở nên tê cứng.
Năm phút sau, cô mới lấy lại được tinh thần, cầm chỗ tài liệu còn lại lên rồi từ từ lật từng trang.
Ngoài tấm ảnh này ra, trong túi tài liệu còn có khoảng chục tấm ảnh khác và một tập tài liệu dày cộp. Một trong những tấm ảnh đó là cảnh trong bãi gửi xe của Kim Bích Huy Hoàng, An Ninh đã từng đến đó, cho nên nó có ấn tượng rất sâu sắc trong cô. Mười mấy người đàn ông đang ẩu đả, trong tay họ đều có vũ khí.
Một tấm khác là cảnh bên trong một căn phòng rất lớn, vài ba người đang tụ tập phía trước mỗi chiếc bàn. Tuy bức bình rất bé, nhưng đã chọn được góc chụp tốt nên hình ảnh rất rõ nét. Khói bay nghi ngút, trên đống bàn đó là la liệt những thẻ tiền, quân bài. Dù đầu óc không tỉnh táo, cô vẫn có thể nhận ra đây chính là sòng bạc trong truyền thuyết.
Điếm chung duy nhất của các tấm ảnh là tấm nào cũng có mặt Tô Khoáng.
Đầu óc cô dần dần minh mẫn trở lại. Kim Bích Huy Hoàng thực chất không phải là một nơi vui chơi giải trí thông thường, nó ẩn chứa những bí mật người ngoài không thể biết được.
Chỗ tài liệu này đã cho thấy những gì An Ninh nghĩ là có thật. Đây là báo cáo điều tra của một phòng thám tử tư. Bản báo cáo rất tỉ mỉ, rõ ràng, họ