Tác giả: Diệp Tử
Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341388
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1388 lượt.
a, nhưng anh không giúp được gì, cũng chẳng nói câu nào.
Cho đến khi An Ninh xuống nhà đổ rác, Tô Khoáng mới tìm được cơ hội: "Bên ngoài tối lắm, để tôi đi cùng cô".
An Ninh không nói đồng ý, cũng chẳng phản đối. Tô Khoáng liền đi theo sau cô, cứ như người sai là anh vậy.
Khi quay trở lại lên nhà, An Ninh quay đầu lại nhìn Tô Khoáng, rồi cười thầm: "Người nấu ăn thất bại rõ ràng là tôi, mà sao anh lại có vẻ chán nản thế kia?".
"Tôi không thích nhìn thấy cô không vui." Tô Khoáng trầm giọng nói.
An Ninh thần người ra, vẻ như có chút nôn nóng. Cô không muốn nghĩ ngợi nhiều, chỉ khẽ đẩy cửa, bước vào phòng, đôi vai gầy khẽ run lên, điều này ít nhiều giải tỏa được sự căng thẳng, lúng túng khi nãy của cô.
Dưới ánh sáng mờ mờ của chiếc đèn cảm ứng, ánh mắt Tô Khoáng đầy vẻ thương xót. An Ninh cảm thấy không thoải mái, anh cũng không muốn tạo áp lực cho cô.
Chỉ có điều, kể từ hôm đó, Tô Khoáng không bao giờ dám để An Ninh vào bếp nữa.
"Này, ngồi trước một người đẹp mà tâm hồn còn treo ngược cành cây, đây là hành động rất không lịch sự đấy." An Ninh gõ đầu đũa vào trán Tô Khoáng. Sau khi trở nên thân thiết với anh, khi nói chuyện An Ninh không còn giữ khoảng cách như trước nữa, và thường nói kiểu hài hước bị ảnh hưởng từ Lưu Huệ.
Tô Khoáng sực tỉnh. Anh cũng không phủ nhận câu nói của An Ninh, anh cười, thẳng thắn nói: "Đúng là tôi đang nghĩ tới một người đẹp, cô đoán không sai tẹo nào".
Trái tim An Ninh khẽ xao xuyến, nhưng cô vẫn tỏ ra như không có chuyện gì, mỉm cười nói: "Vậy sao?".
Tô Khoáng không muốn nói tiếp về vấn đề này nữa, tiện miệng hỏi: "Việc tu sửa cửa tiệm vẫn thuận lợi chứ?".
Nói đến chủ đề này, An Ninh thấy rất hưng phấn. Cô gạt bỏ cảm giác đau lòng vô cớ vừa nãy, khua chân múa tay nói: "Nếu không phát sinh vấn đề gì, thì một tháng nữa là xong xuôi tất cả". Bây giờ có vẻ như cô đã chuyên nghiệp hơn trong việc thiết kế tu sửa.
Tô Khoáng không nhịn nổi, bật cười.
"À, phải rồi, mấy ngày hôm nay tôi tra thông tin ở trên mạng, cũng có được một chút kiến thức hay hay", An Ninh hào hứng nói. Khi hứng thú nói chuyện đã lên cao thì không có cách nào giúp cô kiềm chế lại được.
"Là gì thế?" Tô Khoáng hỏi.
An Ninh lắc đầu nói: "Váy cưới thực sự là một loại sản phẩm xa xỉ, nếu chạy theo xu hướng thời thượng hiện nay, thì chỉ lên mạng xem là chưa đủ, quan trọng nhất là phải điều tra thị trường. Thực tiễn mới là kiến thức thực tế nhất .
"Ồ? Vậy cô định làm thế nào?"
"Tôi ắt có diệu kế của mình." An Ninh làm ra vẻ thần bí.
Một vài sợi tóc nghịch ngợm xòa xuống trán cô. Tô Khoáng không đắn đo, định đưa tay vén tóc giúp cô. Nhưng An Ninh đã kịp nghiêng người tránh né, cô muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng chỉ biết im lặng.
An Ninh nghe thấy trái tim Tô Khoáng đập thình thịch, còn cô cố làm ra vẻ bình tĩnh. Khó khăn lắm anh mới nói được câu: "An Ninh...".
"Ôi, đã muộn thế này rồi, tôi phải đi ngủ đây, ngày mai còn rất nhiều việc phải làm. Chúc ngủ ngon!" Cô nhanh chóng rời khỏi chỗ ngồi, để lại Tô Khoáng với cái lắc đầu ủ rũ.
An Ninh đã gặp nhiều đau khổ trong chuyện tình cảm, đến bây giờ cô vẫn luôn né tránh, luôn sợ hãi nó.
Một phen hú vía
An Ninh nghiêng đầu nhìn anh vẻ không hiểu. Thẩm Mặc nghiêng người về phía cô, hơi thở của anh lướt qua bên tai khiến cô run bắn, nụ hôn của anh đã nhẹ nhàng đặt lên vầng trán xinh đẹp của An Ninh.
Cái mà An Ninh gọi là diệu kế thực ra lại là cách hết sức tầm thường. Có điều, một người đầu óc cứng nhắc như An Ninh mà có thể nghĩ ra được biện pháp này thì cũng không phải là chuyện dễ dàng.
Ngày hôm sau cô bắt đầu thực hiện phương án của mình.
Một việc tốt đẹp như thế này tất nhiên không thế thiếu sự góp mặt của Lưu Huệ. Thế là hằng ngày, cứ khoảng sáu giờ tối, hai người lại lén la lén lút xuất hiện ở các nhà hàng lớn.
Lưu Huệ không hiểu tại sao An Ninh lại kéo cô đi chỗ khác. Khó mà có được cơ hội như thế này nên cô nhất định không đi. Vốn khỏe hơn An Ninh, nên chỉ cần kéo một cái là cô đã lôi được An Ninh vào bên trong nhà hàng.
Vào trong đại sảnh, dưới bao nhiêu ánh nhìn của mọi người xung quanh, thật không dễ dàng để chuồn ra ngoài một lần nữa. Lần này thì xong rồi, An Ninh thầm nghĩ. Lúc này, người đàn ông vừa nãy còn đứng dựa vào khung cửa, giờ anh ta đang tiến gần về phía hai người. Anh ta đi thẳng về phía An Ninh, nụ cười ấm áp và giọng nói nhẹ nhàng: "Sao trùng hợp vậy?".
Lạc vào vùng cấm
Giọng anh sát bên tai cô, chỉ đủ để cô có thể nghe thấy. Trong thoáng chốc, An Ninh có cảm giác như anh Tô Khoáng dịu dàng, lịch sự đã quay trở lại.
"Là anh!!" Cô không hề nghĩ là anh ta.
Tăng Gia Tuấn.
Anh ta cười kỳ quái, đôi mắt hắn ánh lên nét kỳ dị, từ từ bước lại gần An Ninh, còn An Ninh lùi về phía sau từng bước.
Nhưng cô phản ứng cũng rất nhanh: "Điều đó có liên quan gì đến anh?".
Từ phía sau, Tăng Gia Tuấn lôi ra một túi tài liệu, rồi nói đầy