Tác giả: Diệp Tử
Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341374
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1374 lượt.
ời trong đó nó: "Anh Tô, cô ta vào từ cửa bí mật". Mà muốn đi qua cửa bí mật, chỉ có một đường ra, đó chính là khu vực hát karaoke ở tầng hai.
Tô Khoáng chợt hoang mang, nhưng anh là người bản lĩnh, dù có lo lắng thế nào anh cũng không bao giờ thể hiện ra ngoài.
Anh bình thản nhìn bốn phía, tất cả đều đã rất quen thuộc với anh. Chi cần Thời Vĩ không biết chuyện này, thì vẫn còn nước cứu vãn.
Nhưng tất cả những suy tính của anh ngay tức khắc trở về con số không, bởi Thời Vĩ đã dẫn theo hai người vội vã đến nơi.
"Là cô ta phải không?" Hắn nhìn thẳng vào Tô Khoáng, nhưng lại hỏi Tiều Tuấn.
"Thư đang ở trên người cô ta." Tiều Tuấn bẩm báo sự thật.
Thời Vĩ túm lấy tóc An Ninh kéo lên, da đầu An Ninh đau tê tái, cô rên khe khẽ. Thời Vĩ ép An Ninh nhìn thẳng vào mặt hắn, rồi mặt hắn bỗng biến sắc, hắn hét lớn: "Tô Khoáng, đây là bạn gái của cậu mà? Cậu định giải thích thế nào?".
Tô Khoáng nghiến răng, một cái tát thật mạnh giáng xuống mặt An Ninh. "Nói, thư máu đang ở chỗ nào?"
An Ninh chẳng còn sức lực nào để mà nói, cô đã bị trói rất lâu rồi, sức lực của cô cạn kiệt, mặt cô nóng ran. Tuy nửa thân trên của cô không có cảm giác đau, nhưng trái tim cô đang đau đớn vô cùng.
"Đây là túi của cô ta." Một tên thuộc hạ đưa chiếc túi cho Tô Khoáng. Tô Khoáng giật nhanh lấy chiếc túi, đổ tất cả đồ ở trong túi ra ngoài, nhưng không tìm thấy thứ mà anh đang cần.
Xung quanh đang có mấy chục con mắt đang nhìn, mỗi một hành động của anh đều được kiểm soát chặt chẽ, chỉ cần thực hiện sai một bước, tất cả sẽ đổ bể. Không những không cứu được An Ninh, mà ngay cả thân phận của anh cũng khó có thể che giấu được nữa.
Tô Khoáng toát mồ hôi lạnh, trước mặt anh giờ chỉ có một con đường, anh không có lựa chọn nào khác.
Tô Khoáng lôi từ phía sau ra một con dao ngắn, rồi ghì vào cổ An Ninh, mặt hung dữ nói: "Cô có nói hay không, nếu không đừng trách tôi không nể tình nghĩa bao năm với nhau".
Cuối cùng An Ninh đã tận mắt nhìn thấy bộ mặt thật hiểm ác của Tô Khoáng, cô vô cùng hối hận. Nếu ông trời ban thêm cho cô một cô hội sống nữa, thì cô nguyện làm người câm điếc, để không phải nghe, không phải nhìn thấy những điều này. Nhưng bây giờ, cô không còn đường lùi nữa.
Con dao sắc nhọn chạm vào làn da mềm mịn của An Ninh, Tô Khoáng khẽ ấn tay, trên con dao đã xuất hiện thêm vài giọt máu. Anh lật tay bóp lấy cằm An Ninh, máu từ trên khóe miệng cô từ từ chảy xuống, sự tuyệt vọng thoáng hiện trên đôi mắt đỏ đầy vân máu của Tô Khoáng.
Đứng bên cạnh, Tiều Tuấn nói: "Cô An, cô hãy mau nói ra đi. Việc gì phải tự làm khổ mình như thế?".
An Ninh không nói gì.
Tô Khoáng cầm con dao đưa lên má An Ninh khẽ vẽ một đường, rồi cứa trên má cô. "Nếu vẫn không nói, thì đừng trách tôi ra tay tàn nhẫn."
Mặt cô bỗng ngứa ran lên, cô không tin mình vừa mới bị rạch vào mặt. Cô sợ hãi kêu lên thành tiếng, tâm chắn phòng thủ cuốì cùng đã bị phá vỡ: "Tôi nói, tôi nói là được chứ gì".
Tô Khoáng đưa con dao ra xa chừng hơn chục phân, nhưng vẫn nằm trong tầm nhìn của An Ninh. Anh khẽ thổi vào đầu lưỡi dao: "Nói đi".
"Nó ở trên người tôi, tôi giấu nó trong áo ngực." Việc đến nước này thì An Ninh không thể không nói ra. Giọng cô khàn đi, cô thực sự rất hoảng sợ. "Anh cởi trói cho tôi, tôi sẽ lấy cho anh, được chứ?" Khuôn mặt non tơ của cô khẩn cầu Tô Khoáng.
Tất nhiên Tô Khoáng không thể đồng ý. Anh tiên lên ôm lấy cô, để che đi tầm nhìn của những người đúng xung quanh, một tay anh từ từ luồn vào trong áo ngực của An Ninh. Do không cẩn thận, tay anh chạm vào ngực cô, cả hai cùng khẽ run lên.
An Ninh đã gấp lá thư rồi giấu vào trong áo ngực. Muốn lấy được nó ra, chắc chắn Tô Khoáng phải chạm vào cơ thể cô, anh nhìn An Ninh khẽ nói: "Xin lỗi, đã mạo phạm rồi". Giọng anh sát bên tai cô, chỉ đủ để cô có thể nghe thấy. Trong thoáng chốc, An Ninh có cảm giác như anh Tô Khoáng dịu dàng, lịch sự đã quay trở lại.
Không gian xung quanh như thay đổi, đầy ánh sáng, đầy hương thơm. Nếu không ở trong tình huống này, thì đó sẽ là một bức tranh đẹp đến mức khiến người ngắm nó sẽ quên đi hết mọi ưu tư của cuộc đời.
Nhưng lúc này Tô Khoáng không có thời gian để quan tâm đến gò bồng đảo xinh đẹp dưới lớp áo ngực của An Ninh, anh chỉ nghĩ, một khi có được lá thư máu rồi, thì Thời Vĩ, kẻ hành sự không ghê tay, sẽ giải quyết An Ninh như thế nào?
Tô Khoáng chần chừ, nhưng kéo dài thời gian không phải là kế sách hay, Thời Vĩ sẽ không cho anh có nhiều thời gian.
Quả nhiên, Thời Vĩ sốt ruột hỏi: "Chú Tô, chú đang làm gì thế? Lấy được chưa?".
Tô Khoáng giả bộ vui mừng, anh rút tay ra: "Lấy được rồi".
"Đưa cho tôi." Thời Vĩ chẳng yên tâm về bất kỳ ai, hắn nhất định phải tự mình kiểm tra.
Tô Khoáng đứng lên vẻ khó khăn, anh bước chậm rãi. Cuối cùng lá thư cũng nằm trong tay của Thời Vĩ.
Thời Vĩ xé rách phong bì bên ngoài, hắn giở phẳng lá thư ra, sau khi đọc qua, hắn nhe răng cười: "Ừm, chính là nó". Hắn rút bật lửa ra đốt cháy lá thư, trong nháy mắt, lá thư chỉ còn là một nhúm tro tàn.
An Ninh nhắm mắt đầy đau