Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thù Đồ

Thù Đồ

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341372

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1372 lượt.

đớn. Cô có lỗi với Hạ Lam, cô quá yếu đuối trước cái ác, cô không thể giữ được phần chứng cứ có liên quan đến sự sông và cái chết của cô bé.
Thời Vĩ hài lòng thổi bay phần tro giấy còn lưu lại trong tay hắn, hắn quay lại nhìn An Ninh, khuôn mặt đầy vẻ nham hiểm, ánh mắt sắc lẹm: "Tiều Tuấn, cậu nói xem nên xử lý cô ta thế nào?".
Lồng ngực Tô Khoáng căng ra, bất giác anh đứng thẳng lưng.
An Ninh ngồi phía sau Tô Khoáng, nên không thể nhìn thấy biểu hiện của anh, tất nhiên cô cũng không thế cảm nhận được trái tim anh đang như có lửa đốt. Cô nhắm hai mắt lại, im lặng chuẩn bị đón nhận hình phạt tàn khốc sắp dành cho mình, cũng may cô không còn cảm giác đau, chỉ phút chốc thôi mọi thứ sẽ qua, so với người bình thường thì cô hạnh phúc hơn họ vạn lần. An Ninh đau khổ cười để tự an ủi mình.
Tiều Tuấn nói: "Cô ta đã đột nhập vào sòng bạc, lại từng tiếp xúc với Hạ Lam, nếu để cô ta đi, sẽ khó bảo đảm cô ta không tiết lộ bị mật ra ngoài. Cho nên, chỉ còn một cách, giết người diệt khẩu".
Toàn thân An Ninh run bắn, tuy đã chuẩn bị tâm lý nhưng không hiểu sao cô vẫn thấy sợ hãi khi nghe thấy hai chữ đó.
Tô Khoáng cũng kinh hãi. Ở Kim Bích Huy Hoàng đã hơn hai năm, tuy bọn Thời Vĩ và Tiều Tuấn đã làm rất nhiều việc xấu, nhưng chưa bao giờ giết người, lẽ nào hôm nay, vì An Ninh mà chúng sẽ phá lệ?
Chân anh như mềm nhũn, anh nắm chặt tay, những đường gân xanh trên mu bàn tay nổi rõ. Anh không thể để cho chuyện đó xảy ra ngay trước mắt mình. "Để đấy tôi." Tô Khoáng tự nhận nhiệm vụ, đó là điều mà tất cả mọi người đều không ngờ tới.
Lông mày Thời Vĩ khẽ giật, sắc mặt Tiều Tuấn lộ rõ sự bất ngờ, nhưng cả hai đều im lặng.
Con dao vẫn trong tay Tô Khoáng, anh quay người tiến tới trước mặt An Ninh. Bốn mắt nhìn nhau, trái tim An Ninh quặn đau.
"Cô còn điều gì muốn nói nữa không?" Tô Khoáng thong thả hỏi.
Trong giây phút đó, dưới ánh đèn lúc sáng lúc tối, những khuôn mặt méo mó, biến dạng. An Ninh lắc đầu, giọng bình thản: "Anh ra tay đi". Đối diện với một Tô Khoáng tàn ác vô tình, cô còn có gì để nói đây?
Tô Khoáng đã lên kế hoạch, anh đã nhẫn chịu bao lâu nay, hôm nay e rằng phải để lộ thân phận của mình. Anh nắm chặt con dao, rồi lao tới định cắt đứt sợi dây trói trên tay An Ninh. Trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc này, Thời Vĩ bất ngờ hét lên: "Dừng tay".
Tay Tô Khoáng dừng lại trong không trung. Anh giả vờ định ra tay với An Ninh, xem ra đã dọa được Thời Vĩ.
"Tô Khoáng, cái tính kích động của cậu phải sửa đi, dọa cô ta một chút là được rồi, cậu còn định ra tay thật." Tiếng cười khô khốc của Thời Vĩ như tiếng cú vọ trong đêm, nghe đến rợn người.
Tiều Tuấn cũng nhắc nhở: "Đúng đấy, anh Thời cũng chỉ là muốn thử lòng trung thành của cậu thôi, lẽ nào cậu định giết cô ấy thật?".
"Cậu đưa cô ta đi đi, tôi tin cậu sẽ có cách để cô ấy giữ kín miệng chuyện này." Thời Vĩ ngừng lại vài giây, rồi kêu những người khác: "Chúng ta đi thôi".
Tất cả những người khác lần lượt đi khỏi.
Trước khi đi khỏi, Thời Vĩ còn vỗ vỗ vào vai Tô Khoáng vài cái.
Con dao găm rơi xuống nền gạch, phát ra những tiếng leng keng. Toàn thân Tô Khoáng đầm đìa mồ hôi.
Anh cởi trói cho An Ninh, rồi nhẹ nhàng lau mồ hôi trên trán cô. Hai vai An Ninh khẽ run run. Cô co rúm người lại, lùi ra sau né tránh bàn tay của Tô Khoáng.
Tô Khoáng cúi đầu thở dài, rồi nói, giọng bình thản: "Chúng ta về nhà thôi".






Trốn tránh
Con tim An Ninh càng thấy chua chát, cô không muốn đọc những biểu cảm trong đôi mắt anh nữa, cảm tưởng như nếu tiếp tục nhìn vào đôi mắt ấy, cô sẽ sụp ngã mất.
Đêm hôm đó, về đến nhà, An Ninh lên cơn sốt cao.
Ban đầu Tô Khoáng không hề biết An Ninh bị sốt, mãi đến trưa hôm sau, anh gõ cửa phòng nhưng cô không ra mở cửa, anh mới đạp cửa xông vào, lúc đó mới phát hiện ra An Ninh đang nằm bất tỉnh trên sàn nhà, trên mặt xuất hiện những quầng đỏ bất thường. Tô khoáng đưa tay sờ lên trán An Ninh, chợt giật mình. Trán cô ấy nóng bừng, trên môi và mũi nổi nhiều những nốt ban đỏ.
"Sao lại sốt đến mức này?" Tô Khoáng tự kêu lên, lông mày chau lại. Chiếc áo ngủ trên người An Ninh đẫm mồ hôi. Chần chừ một lát, Tô Khoáng lột bỏ chiếc áo ướt, thay vào cho cô bộ quần áo sạch, anh cố tránh nhìn vào cơ thể An Ninh. Nhưng mặc dù vậy, khóe mắt anh vẫn vô tình lướt qua những đường cong xinh đẹp trên cơ thể cô.
Cả đêm qua cô sống trong sự sợ hãi, cô chỉ sợ Tô Khoáng đột nhiên xông vào giết cô, hay bọn Thời Vĩ đổi ý đòi giết cô để bịt miệng. Ở trong bóng tối, cô không dám nhắm mắt, không dám thả lỏng người, mãi đến khi cơn sốt bất ngờ ập đến khiến cô lịm đi.
Sau cả một đêm dài sợ hãi, công thêm tác dụng của thuốc, giờ đây cô mới kéo chăn kín đầu ngủ một giấc say.
Khi Thẩm Mặc bước vào, anh nhìn thấy cảnh tượng đó.
Khuôn mặt cô vẫn mẩn đỏ bất thường do sốt cao, nhưng hơi thở rất nhẹ. Mái tóc đen óng ả của cô xòa bên gối, một cánh tay cô kê dưới gối, cánh tay còn lại phải cắm ống truyền nước, những ngón tay trắng trẻo,


Polaroid