Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thù Đồ

Thù Đồ

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341366

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1366 lượt.

nói của Lưu Huệ với thái độ thân thiện của An Ninh họ bán được hai bộ nữa. Một người có tính nóng vội, nhất quyết đòi mua luôn bộ váy mẫu. An Ninh phải liên hệ ngay với xưởng may để đặt bộ váy mẫu khác, tình hình xem ra khá khả quan.
Lưu Huệ bấm đầu ngón tay. "Tiểu An Tử này, tớ tính qua rồi, nếu một ngày bán được một bộ áo cưới, thì cậu có thể hoàn xong tiền vốn, nếu bán được hai bộ thì có thể thanh toán thêm được tiền thuê cửa tiệm và tiền điện nước, bán được ba bộ thì cậu đã thắng lợi rồi, nếu bán được bốn bộ... thì tớ sẽ phải góp vốn với cậu mất." Lưu Huệ hô lớn.
An Ninh liếc nhìn Lưu Huệ. "Không vấn đề gì. Cậu cứ đưa trước cho tớ bốn, năm vạn tệ đây để tớ nhập hàng."
Lưu Huệ hơi nghiêng đầu. "Bánh bao ngon thật, nhưng mà cậu quên lấy nước giấm rồi." Đánh trống lảng vốn là sở trường của Lưu Huệ.
Vừa nãy An Ninh bị phân tâm, sao nhớ được chuyện lấy nước giấm. Cô vẫn đang do dự, không biết có nên nói cho Lưu Huệ biết những gì cô nhìn thấy lúc nãy không. Đã mấy lần cô định nói, nhưng giọng cô như tắc nghẽn lại nơi cổ họng, không sao nói ra được. Cô thực sự không nhẫn tâm nhìn thấy Lưu Huệ bị lừa gạt.
Lưu Huệ tiếp tục: "Tiểu An Tử, đợi đến khi tớ với Diêu Tử An kết hôn, bọn tớ sẽ đến đây để mua váy cưới và lễ phục, đi kiếm tiền cho người khác không bằng giúp cậu kiếm tiền, dù sao thì cũng là lọt sàng xuống nia mà."
An Ninh chau mày, lúc này Lưu Huệ hoàn toàn đắm chìm trong những hoang tưởng. An Ninh không dám tưởng tượng, nếu chân tướng sự việc thực sự bị tiết lộ, thì Lưu Huệ sẽ có phản ứng như thế nào. Nhưng cô ấy có quyền được biết tất cả.
An Ninh liếm liếm môi, khó khăn lắm mới cất lên lời: "Lưu Huệ, tớ có việc này muốn nói cho cậu biết".
"Đợi đã..." Lưu Huệ nhìn di động, cười thật tươi, ánh mắt rạng ngời. "Diêu Tử An đến đón tớ rồi, tớ đi trước đây, để nói sau nhé." Nói xong, cô cầm lấy túi xách, rồi vừa ngân nga bài hát mà cô yêu thích vừa nhảy chân sáo ra ngoài.
"Này..." Điều mà An Ninh muốn nói rốt cuộc vẫn chưa nói được.
Trời sẩm tối, An Ninh mới nhận được điện thoại của Thẩm Mặc.
"Hôm nay em có bận lắm không? Tình hình làm ăn tốt chứ?" Thẩm Mặc hỏi thăm với giọng xin lỗi. Trong ngày đầu tiên An Ninh mở tiệm, mà anh lại không thể giúp được gì, nên cảm thấy rất có lỗi.
Giọng An Ninh điềm tĩnh, pha chút hưng phấn: "Anh đoán xem em đã bán được mấy bộ váy cưới?".
Nghe giọng điệu của An Ninh, Thẩm Mặc không khó để đoán được rằng cô ấy đang rất vui, anh suy nghĩ giây lát, rồi hỏi một cách thăm dò: "Năm bộ à?".
"Anh đoán như thần ấy." An Ninh cười nắc nẻ.
"Phải nói là em giỏi mới đúng." Thẩm Mặc khẽ cười.
"Đáng tiếc là anh không nhìn thấy thôi." Tuy An Ninh không nói gì về chuyện Thẩm Mặc không đến, nhưng cô cũng cảm thấy tiếc nuối. Lúc này, cô rất mong có ai đó ở bên cô, cùng cô chia sẻ niềm vui lúc thành công, hay san sẻ những buồn tủi khi thất bại.
"Ai nói là anh không nhìn thấy? Em quay đầu lại xem."
Giọng nói và tiếng cười quen thuộc đã ở ngay phía sau An Ninh tự lúc nào.
An Ninh há hổc miệng. "Anh... sao anh lại đến đây?"
"Không hoan nghênh anh à?" Thẩm Mặc làm bộ bị đả kích, buồn bã cúi đầu.
An Ninh chẳng thèm đế ý đến bộ dạng đó của anh, cô đưa mắt nhìn Thẩm Mặc một lượt. "Anh cầm cái gì vậy?"
"Không liên quan tới em." Thẩm Mặc giấu vật đó sau lưng, mỉm cười. "Cái này là anh mua cho anh."
"Mau đưa cho em." An Ninh thò tay ra định giằng lấy, Thẩm Mặc nghiêng người sang trái rồi lại sang phải, không để An Ninh giằng được.
Cuối cùng, An Ninh, đành bỏ cuộc. Cô dẩu môi giận dỗi.
Lúc này Thẩm Mặc mới mỉm cười đưa cho cô. "Được rồi, trêu em thôi. Cơm sườn lợn sốt cà ri đây, em cầm lấy đi."
Ngửi thấy mùi thơm của sườn lợn, bụng An Ninh bỗng sôi ùng ục. Cô đỏ mặt, mở hộp cơm ra, rồi xúc một thìa lớn cho vào miệng, nở nụ cười mãn nguyện.
"Em không ăn trưa à? Bận đến thế sao?" Thẩm Mặc chú ý đến chỗ bánh bao đã nguội cứng trong chiếc hộp giấy để trên chiếc bàn thấp nơi góc tường.
Vì việc của Lưu Huệ, nên lúc đó An Ninh chẳng còn bụng dạ để ăn, sau đó khách khứa đến thử và mua váy cưới, khiến cô quên cả việc ăn trưa, rồi khi đã quá bữa, cơn đói cũng qua, cô quyết định không ăn bánh bao nữa. Bây giờ đã có cơm cà ri thơm ngon nóng hổi, đương nhiên cô không cần đụng tới những chiếc bánh bao đó nữa.
Thấy Thẩm Mặc giúp mình thu dọn những mảnh giấy vụn trên nền nhà sau quầy hàng, An Ninh vừa ăn vừa nói: "Sao anh không ăn?".
Thẩm Mặc quét rác vào một góc, cười dịu dàng. "Anh ăn ở nhà ăn của bệnh viện rồi. Em cứ từ từ mà ăn kẻo nghẹn."
An Ninh quá đói, sau khi ăn lấy ăn để quá nửa suất cơm cà ri, cô mới ăn từ từ. Thấy Thẩm Mặc nói với giọng nửa như thật lòng nửa như trêu chọc, cô hơi xấu hổ, dứ dứ nắm đấm về phía anh.
Thẩm Mặc cười tươi hơn. Bất chợt anh đưa tay quẹt qua nơi khóe miệng An Ninh: "Dây ra mép rồi này." Đúng là có một hạt cơm màu vàng vàng đang dính trên đầu ngón tay anh, mặt An Ninh càng đỏ hơn.
Thẩm Mặc dịu dàng đưa tay vòng qua eo An Ninh, im lặng nhìn cô, không nói gì. An Ninh khẽ vùng vẫy. "Ở đây người


Pair of Vintage Old School Fru