XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thù Đồ

Thù Đồ

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341363

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1363 lượt.

qua người lại..." Vừa nói đến đến đó, thì có khách vào tiệm, cô hoảng đến mức đẩy ngay Thẩm Mặc ra, mặt đỏ bừng. Còn Thẩm Mặc vẫn giữ nguyên sắc mắt như chẳng có gì xảy ra, khiên An Ninh tức đến mức mắt lườm anh mấy cái.
Chín giờ tối, sau khi đóng cửa tiệm, Thẩm Mặc hỏi: "Em có muốn đi loanh quanh một chút không?".
An Ninh gật đầu. "Đi gần đây thôi. Tối qua em ngủ không ngon giấc, em muốn về sớm nghỉ ngơi."
Hai người đi hết phố Nhất Tuyến rồi quay lại. Trên đường đi An Ninh nói rất ít, một mình Thẩm Mặc nói về những chuyện thú vị xảy ra trong bệnh viện, mục đích là để cho An Ninh cười, nhưng An Ninh lại đang có nhiều tâm sự.
"Em sao thế?" Thẩm Mặc nắm tay An Ninh, nâng bàn tay cô lên, rồi khẽ hôn lên đó.
An Ninh định thần lại, cô ngẩng đầu nói với Thẩm Mặc một cách rất nghiêm túc: "Thẩm Mặc, em đang gặp phải một vấn đề nan giải".
Thẩm Mặc bỗng trở nên căng thẳng. Anh nắm tay An Ninh chặt hơn. "Đã xảy ra chuyện gì vậy?"
"Lưu Huệ, cô bạn tốt nhất của em, bạn trai của cô ấy có người con gái khác, và tình cờ bị em nhìn thấy. Nhưng em không biết có nên nói cho cô ấy biết không." An Ninh kể lại tóm tắt sự việc, lòng cô khẽ nhói đau. Cô luôn cho rằng Lưu Huệ và Diêu Tử An là cặp tình nhân xứng đôi nhất, hạnh phúc nhất thế giới, cô không ngờ tình cảm giữa họ thắm thiết là vậy mà lại đi đến kết cục như ngày hôm nay.
Thẩm Mặc đưa tay nhẹ nhàng miết hai đầu lông mày đang chau lại của An Ninh, rồi kéo cô vào lòng mình.
"An Ninh, em phải biết chúng ta không có quyền thay cô ấy quyết định chuyện này."
An Ninh áp đầu vào ngực Thẩm Mặc, tay nghịch nghịch cúc áo sơ mi của anh. "Nói vậy thì hình như em đã quá hoài nghi rồi."
Thẩm Mặc cười, anh nắm lấy bàn tay cô. "Em nên tin vào khả năng phán đoán của cô ấy. Tốt hay xấu, quyết định như thế nào, sớm muộn cô ấy cũng sẽ phải đối mặt với điều đó."
"Em biết nên làm thế nào rồi. Cảm ơn anh." An Ninh dựa người vào Thẩm Mặc, hôn nhẹ lên má phải anh. Đây là lần đầu tiên cô chủ động hôn anh.
"Chỉ như thế thôi à?" Dường như Thẩm Mặc vẫn chưa thấy thế là đủ. An Ninh cười, rồi cô chạy nhanh vào trong cửa tiệm, nhẹ nhàng nói: "Chúc ngủ ngon!".
Thẩm Mặc cũng đáp lại bằng một nụ cười. Anh ôm lấy má, hình như nơi đó vẫn còn vương lại hơi thở ấm áp của An Ninh.
Trong lúc An Ninh và Thẩm Mặc tình tứ bên nhau, ở Kim Bích Huy Hoàng, Tô Khoáng đang đối diện với bước ngoặt lớn nhất trong cuộc đời anh.
Anh bị Thời Vĩ gọi vào phòng làm việc riêng của hắn, là căn phòng lần trước anh nói chuyện với hắn.
Anh vừa bước vào, Thời Vĩ nói luôn: "Đại ca muốn gặp cậu, vận may của cậu đến rồi đấy".
Trước đó, Tô Khoáng cứ suy đoán mãi về mục đích Thời Vĩ tìm anh. Có thể là vì việc lần trước của An Ninh, nên bây giờ hắn muốn trừng phạt anh, có thể là hắn đã nghi ngờ về thân phận thật của anh. Anh hoàn toàn không ngờ rằng đại ca lại muốn gặp anh.
Sau khi điều tra kỹ càng, Tô Khoáng biết được, thực ra Thời Vĩ không phải là chủ nhân thực sự của Kim Bích Huy Hoàng, phía sau Thời Vĩ còn có một nhân vật bí mật khác. Tô Khoáng cũng luôn coi việc vạch trần hành vi của ông chủ thực sự là mục tiêu hàng đầu, nhưng anh không ngờ rằng ngày đó lại đến nhanh như vậy.
Tô Khoáng cố tỏ ra hoảng sợ, Thòi Vĩ lường trước được rằng Tô Khoáng sẽ hoảng sợ, nên hắn cười. "Đi theo tôi."
Điều làm Tô Khoáng ngạc nhiên là Thời Vĩ không dẫn anh đi ra khỏi cửa, mà ngược lại, hắn lại dẫn anh đi vào bên trong. Tay hắn làm vài hành động gì đó ở chỗ công tắc đèn tường, chiếc tủ liền tường vốn được dùng đế cất công văn, tài liệu kêu lên ầm ầm rồi tách sang hai bên, để lộ ra cánh cửa bí mật đủ để người đi qua.
Thời Vĩ gõ vào cánh cửa theo tiết tấu ba tiếng dài hai tiếng ngắn, cánh cửa mở ra. Hắn quay lại nói với Tô Khoáng: "Một mình cậu vào đi, tự mình lo liệu nhé".
Tô Khoáng hít một hơi thật sâu, rồi chầm chậm bước vào trong căn mật thất. Cánh cửa phía sau anh lặng lẽ khép lại.
Tô Khoáng tưởng rằng nơi này cũng tôi om không ánh mặt trời như những căn phòng ngầm kia, nhưng sau khi vào bên trong anh mới biết mình đã nhầm. Ánh sáng trong phòng chói mắt khiến anh phải nhắm mắt lại, nhưng anh vẫn rất cảnh giác, khi đã quen với ánh sáng trong phòng anh mới đira mắt nhìn về phía trước. Một người cao to mặc quần áo màu xám đậm, tay cầm ly rượu, đang mỉm cười với anh, giọng nói vui vẻ mà trầm thấp.
"Rượu vang từ năm 1982, cậu có thích nếm thử một chút không?"
Khi đã nhìn rõ mặt người đó, sự ngạc nhiên của Tô Khoáng hiện rõ trên nét mặt, bất giác anh khẽ nói: "Là anh...”






Thời điểm quan trọng
Anh đã ẩn danh nhẫn nhịn bấy lâu, cuối cùng cũng sắp đạt được mục đích, việc báo thù cho Tiểu Điệp cũng chỉ còn là vấn đề thời gian.
Ngày hôm sau, nhân lúc sáng sớm rãnh rỗi, An Ninh gọi điện cho Lưu Huệ bảo cô ấy tới. Nghe xong những gì An Ninh kể, Lưu Huệ bình tĩnh tới mức An Ninh phải ngạc nhiên.
An Ninh đã từng dự đoán về phản ứng của Lưu Huệ, hoặc là cô ấy sẽ bị kích động đến mức chửi bới om sòm, hoặc là