pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thù Đồ

Thù Đồ

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341362

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1362 lượt.

r>Tô Khoáng suy nghĩ giây lát, rồi anh lại lắp chiếc máy nghe trộm vào trong chiếc bật lửa, để nó sang một bên, sau đó giả bộ gọi một cú điện thoại.
“Em yêu, em ngủ chưa?”
“Tiền có đủ không? Nếu không đủ thì mai đến chỗ anh lấy.”
“Chuyện công việc của anh em à, anh sẽ giúp em để ý.”
“Ừm, vậy em nghỉ sớm đi nhé. Hôm nay anh cũng bận bịu cả ngày, anh đi tắm rồi cũng đi ngủ luôn.”
“Ngoan, cho anh hôn một cái. Ngủ ngon nhé.”
Tô Khoáng liếc nhìn chiếc máy nghe trộm quẳng ở góc sofa, rồi kết thúc màn kịch vừa tự biên tự diễn. Anh khẽ bấm bàn phím điện thoại, gửi đi một tin nhắn: “Tôi cần gặp anh”.
Rất nhanh, tin nhắn trả lời được gửi tới: “Được, thời gian, địa điểm thế nào do anh quyết định”.
Đây là lần gặp mặt chính thức đầu tiên giữa Tô Khoáng và Tiêu Vân Các.
Trước đây, hai người thường liên lạc với nhau qua điện thoại hoặc tin nhắn, họ từng quy định với nhau, nếu thời khắc quan trọng chưa đến thì chưa gặp nhua, nhằm tránh làm lộ thân phận thực sự của Tô Khoáng. Nhưng lần này, đã có phát hiện lớn, bắt buộc Tô Khoáng phải gặp mặt Vân Các để xin chỉ thị.
Đầu tiên, Tô Khoáng kể tường tận cho Tiêu Vân Các nghe cuộc đối thoại giữa anh với Tiều Tuấn và Thời Vĩ tối hôm qua. Nghe xong, Tiêu Vân Các im lặng vài phút, rồi anh giơ tay ra hiệu cho Tô Khoáng nói tiếp.
Tô Khoáng lại đưa chiếc bật lửa cho Tiêu Vân Các, đương nhiên, chiếc máy nghe trộm đặt trong đó đã được lấy ra. “Đây là cái mà tối qua Thời Vĩ đã tặng cho tôi, bên trong có cài máy nghe trộm. Xem ra bọn chúng vẫn chưa hoàn toàn tin tôi.”
Tiêu Vân Các mân mê chiếc bật lửa, cúi đầu nghĩ ngợi. Tô Khoáng ngồi bên im lặng chờ đợi, anh không lên tiếng vì sợ làm ảnh hưởng đến mạch suy nghĩ của Vân Các. Lúc lâu sau, Vân Các nói: “Nếu như vậy, thì hành động đêm nay của chúng sẽ là tạo ra một cái bẫy”.
“Bẫy?” Tô Khoáng nhướng mày ngạc nhiên, anh hỏi lại vẻ không hiểu.
Giọng Tiêu Vân Các trầm tĩnh: “Phải, chúng sẽ dụ anh mắc câu, hoặc là sẽ dụ làm anh lộ thân phận”.
“Ý của anh là chúng đã bắt đầu nghi ngờ tôi?” Tâm trạng Tô Khoáng bỗng nặng trĩu.
Vẻ mặt Tiêu Vân Các rất điềm tĩnh. “Cái đó cũng chưa chắc, chỉ có thể nói Tiều Tuấn là một tên cáo già ma lanh, hiện tại hắn đối với anh chỉ mới ở giai đoạn thăm dò. Nếu hắn nghi ngờ anh là nội gián thật, thì hắn đã chẳng cần phải thử anh hết lần này đến lần khác mà trực tiếp thanh toán anh. Tình hình lúc này là, hắn muốn đưa anh lên làm đàn em thân tín, chỉ cần anh qua được những lần thử thách của hắn.”
Tô Khoáng gật đầu, rồi lại lắc đầu. “Vậy tại sao lúc này hắn lại cho tôi biết hắn mới là ông chủ của Kim Bích Huy Hoàng?”
Tiêu Vân Các trả lời không cần suy nghĩ: “Cho anh một khởi đầu tốt đẹp, lúc đó anh mới tận tâm tận sức làm việc cho hắn”.
Kinh nghiệm của Tô Khoáng thực sự vẫn còn thua kém xa so với sự sành sỏi của Tiêu Vân Các. Nghe anh nói như vậy, Tô Khoáng mới dần dần sáng tỏ vấn đề.
“Có thể tấn công vào nội bộ của chúng được hay không, thì phải xem đêm nay thế nào đã.” Tiêu Vân Các miết chặt chiếc bật lửa trong tay. “Anh phải hết sức cẩn thận.”
Tô Khoáng im lặng đồng ý, ánh mắt sáng ngờ, vẻ mặt kiên quyết.
Tiêu Vân Các đoán không sai chút nào, Tiều Tuấn thực sự muốn thử thách Tô Khoáng.
Khoảng tám giờ tối, Tiều Tuấn gọi Tô Khoáng và Thời Vĩ vào trong căn mật thất. Bây giờ việc giấu giếm thân phận của hắn đã không còn cần thiết nữa, vì thế trước mắt Tô Khoáng, hắn nói chuyện với Thời Vĩ không cần dè chừng như trước nữa.
Nhiệm vụ Tiều Tuấn giao rất đơn giản, hắn muốn Tô Khoáng và Thời Vĩ cùng đi đón người.
Đi đâu đón ai, đối phương là ai, với mục đích gì, thì hắn không nói cho Tô Khoáng biết, chỉ bảo Tô Khoáng tất cả phải hành sự theo lệnh của Thời Vĩ.
Tô Khoáng nghiến răng, quả nhiên là một tên cáo già gian manh.
Thời Vĩ dẫn Tô Khoáng tới cửa sau của Kim Bích Huy Hoàng. Chiếc Buick đang đỗ ở đó.
Thời Vĩ quẳng chìa khóa xe cho Tô Khoáng. “Lên đi, cậu lái xe.”
Sau khi mở cửa xe, Thời Vĩ ngồi ở ghế lái phụ. Ghế lái phụ là vị trí không an toàn nhất, nhưng lại là vị trí có được tầm nhìn bao quát nhất.
“Bến phà Tây Doanh.” Sau khi xe lăn bánh, Thời Vĩ cho Tô Khoáng biết chỉ lệnh đầu tiên.
Tay trái Tô Khoáng lặng lẽ lần sờ chiếc di động trong túi quần, anh vặn vô lăng, sau khi đi qua một góc quẹo lớn, chiếc xe lăn bánh trên đường quốc lộ.
Cùng lúc đó, Tiêu Vân Các và các đồng chí cảnh sát đang chăm chú theo dõi trong phòng giám sát. Khoa học kỹ thuật phát triển, chiếc điện thoại của Tô Khoáng được lắp đặt một hệ thống định vị mi ni, để theo dõi mọi bước di chuyển của anh và Thời Vĩ.
Nốt tròn trên màn hình nhấp nháy, di chuyển về hướng tây.
“Không biết họ định đi đâu?” Tiêu Vân Các nói nhỏ.
Bên cạnh anh là một đồng nghiệp tên Triển Lệnh Hiên, anh ta thông thạo địa lý của thành phố H hơn Tiêu Vân Các. Anh ta cúi đầu nghĩ ngợi vài giây, rồi nói: “Rất có thể họ sẽ đến phà Tây Doanh”.
Tiêu Vân Các không hiểu, hỏi: “Bọn họ đến đó làm gì?”.
“Tôi cũng chỉ là suy đoán thôi. Khu vực bến phà Tây Doanh có nhiều loại người, lại có