Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thù Đồ

Thù Đồ

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341324

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1324 lượt.

ượu giải sầu.
An Ninh lấy một chiếc gối tựa, rồi đặt đầu anh nằm xuống. Sau đó cô vào phòng bếp pha một cốc nước mật ong mang ra, cô dồn sức dựng Tô Khoáng ngồi thẳng dậy, rồi nhẹ nhàng đặt miệng cốc ghé sát vào môi anh cho anh uống từng chút từng chút một.
Thấy anh thở ra một cách thoải mái, cô đi lấy cho anh một chiếc khăn chườm nước nóng. Vừa bước ra, cô nhìn thấy Tô Khoáng đang tựa người bên cửa sổ, chăm chú nhìn mọi cử chỉ của An Ninh không chớp mắt. Ánh mắt sáng trong đó của anh khiến An Ninh có cảm giác hình như anh chưa từng uống say.
“Cô đến rồi à... ” Tô Khoáng ngồi thẳng người dậy, miệng khẽ cười.
“Đúng vậy, tôi đến rồi.” An Ninh chầm chậm bước tới, đưa chiếc khăn đã chườm nước nóng cho anh.
Tô Khoáng không nhận lấy chiếc khăn, anh kéo cô lại gần: “An Ninh.” Anh nhìn khuôn mặt An Ninh đang gần sát với khuôn mặt mình. Trong bóng tối, hai má trắng mịn như sứ của An Ninh bỗng hồng lên như đóa phù dung kiều diễm.
An Ninh e thẹn đến mức cổ cô cũng đỏ bừng, chỉ nghe thấy tiếng con tim mình đập thình thịch. Cô lo lắng quay đầu sang hướng khác, không dám nhìn anh.
“Hãy nhìn anh” Tô Khoáng đưa tay kéo mặt An Ninh nhìn thẳng vào mặt mình, rồi anh nhìn thẳng vào mắt cô.
Gió đêm lùa vào phòng qua cánh cửa sổ chưa được đóng kín, thổi phất phơ chiếc rèm cửa màu trắng ngà, và thổi bừng lên những xao xuyến trong con tim tưởng như rất yên bình, phẳng lặng của An Ninh.
“An Ninh, anh yêu em.” Chỉ một câu nói ngắn gọn, lại giống như một lời thần chú ma thuật, khiến An Ninh run bắn. Cô không ngờ rằng lần tỏ tình đầu tiên của Tô Khoáng lại diễn ra trong hoàn cảnh này.
“Anh... anh say rồi.” An Ninh gượng cười, cả buổi tối ngày hôm nay cô đã phải phục vụ hai kẻ say rượu.
“Anh không say, anh rất tỉnh táo.” Tô Khoáng nghiêm túc nói, đôi mắt anh thấp thoáng những cảm xúc phức tạp mà An Ninh không sao hiểu nổi. Tô Khoáng vuốt nhẹ lên má An Ninh, đầu ngón tay anh rất nóng, khiến An Ninh bất giác nghiêng đầu sang bên né tránh, nhưng lại bị bàn tay Tô Khoáng giữ chặt hơn.
Bờ môi ướt át của anh chạm lên môi An Ninh. An Ninh chưa kịp phản ứng gì, thì Tô Khoáng bỗng đẩy cô ra.
“Xin lỗi.”
An Ninh không biết phải nói gì lúc này, cô cứ quỳ trước mắt anh, người đờ ra.
Người Tô Khoáng bỗng run lên, hai tay anh ôm lấy đầu.
“Anh không bảo vệ được người mà anh yêu thương, và hôm nay,anh biết rõ rằng bạn mình gặp nguy hiểm, nhưng anh lại không cứu được anh ấy. Anh thật vô dụng, anh thật vô dụng!” Anh liên tục đập mạnh đầu vào tường, dường như anh hoàn toàn không cảm thấy đau đớn vậy.
An Ninh thoáng lúng túng. Cô không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, cũng không biết phải an ủi anh thế nào, nhưng có một việc mà bây giờ cô có thể làm,đó là không thể để anh tự làm đau mình. Cô từ từ đưa hai tay ra, ôm lấy anh: “Tô Khoáng, anh đừng như thế.” Nước mắt cô không biết đã trào ra tự lúc nào, chảy cả vào miệng, vừa mặn vừa đắng.
Toàn thân Tô Khoáng bỗng giật bắn, anh nắm lấy tay An Ninh đặt vào lòng mình, cổ họng anh cứng đờ, nước mắt đầm đìa trên mặt.
Đây là lần đầu tiên Tô Khoáng bộc lộ sự yếu đuối trong anh trước mặt An Ninh. Anh đau khổ đến mức các cơ mặt anh co rút lại, trái tim anh quặn lại như bị rắn độc cắn. Bất ngờ An Ninh nắm lấy tay anh, nói: “Tô Khoáng, anh không phải là người vô dụng, em tin anh mà”.
“Em tin anh thật sao?” Đôi mắt Tô Khoáng bỗng sáng lên lạ thường.
“Em vẫn luôn tin anh.” An Ninh trả lời chắc nịch.
Tô Khoáng kéo cô xuống, môi anh cứ trùm lên đôi môi đỏ hồng của cô. An Ninh khẽ chống cự một lúc, rồi nhanh chóng bị chìm đắm trong nụ hôn cháy bỏng của anh. Ngay cả cô cũng không ngờ rằng, cô lại có thể chấp nhận anh nhanh đến thế.
Lúc lâu sau, Tô Khoáng vừa thở vừa thì thào nói: “An Ninh, đừng rời xa anh”. Anh nhìn chằm chằm vào đôi môi đỏ hồng mọng nước của cô, rồi lại cúi xuống hôn vào đôi môi ấy. An Ninh khẽ run rẩy, cô vẫn giữ tư thế quỳ trước mặt anh, không dám động đậy.
Mùi rượu mạnh phả ra từ mũi hòa quyện với mùi cơ thể tươi mát của Tô Khoáng, khiến lý trí An Ninh bỗng chốc rối loạn. Cô không thể suy nghĩ được gì, cũng không thể chống cự lại, cơ thể cô dần dần mềm nhũn trong vòng tay ấm áp của Tô Khoáng, cho đến khi cô dần ngả hẳn vào lòng anh.
Tô Khoáng cúi đầu, hai môi anh ngậm lấy vành tai An Ninh, nhẹ nhàng mơn man, khiến cơ thể đang mềm nhũn của cô lại một lần nữa run lập cập.
Ánh trăng sao chói mắt thế? An Ninh tay ôm chặt eo Tô Khoáng, đôi mắt nhắm chặt lại.
Lưỡi Tô Khoáng lướt đi từ vành tai xuống phía dưới, lưỡi anh lướt đi đến đâu, cơ thề An Ninh lại khẽ run lên đến đấy. Rồi theo những động tác của anh, quần áo trên người An Ninh cứ từng chút từng chút được lột ra, gió đêm thổi tới, kích thích làn da cô.
Lưỡi Tô Khoáng như kích thích các giác quan của An Ninh, cơ thể anh càng lúc càng nóng. Cùng một lúc chịu hai tầng kích thích của cái lạnh của gió và cái nóng của cơ thể anh, An Ninh chóng mặt, cô cảm giác mình như một chiếc lá đang dạt trôi theo những con sóng lớn.
Cơ thể Tô Khoáng chắc nịch, khung xương và các cơ bắp