Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thù Đồ

Thù Đồ

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341318

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1318 lượt.

khẽ cười, cầm lấy tay người đi cùng mình, rồi nói một cách đầy khách sáo và xa cách: “Hi, lâu rồi không gặp”, hoặc sẽ đi lướt qua nhau như hai người xa lạ, cũng có thể là cố gắng nín thở, giả vờ như không nhìn thấy, sau đó đợi đến khi anh đã đi qua, cô sẽ lau nước mắt nhìn theo bóng dáng anh xa dần.
Nhưng cô chưa bao giờ nghĩ đến cảnh tượng đang hiện ra trước mắt cô bây giờ.
Cách chỗ cô đứng một tấm cửa kính, người đã từng gắn bó khắng khít với cô, đã từng khiến cô ngày đêm thương nhớ, giờ đây đang nằm bất động trên gường bệnh trong phòng theo dõi đặc biệt, không biết sống chết thế nào. Xung quanh anh là đầy các ống truyền, miệng đang phải dùng máy thở oxy, bên cạnh anh là chiếc máy theo dõi nhịp tim, màn hình hiển thị điện tim đồ với tần số đập rất nhanh, nhưng dao động lên xuống lại rất nhỏ. Tuy An Ninh không hiểu về y thuật, nhưng cô cũng có thể đoán ra tình trạng nguy kịch của Quan Tín.
Bất giác cô bóp chặt cánh tay Tiêu Vân Các, mơ hồ hỏi: “Sao... sao anh ấy lại ra nông nỗi này?”, nước mắt lưng tròng. Trong ấn tượng của cô, Quan Tín luôn hiên ngang mạnh mẽ, đầy phong độ, cô thực sự không có cách nào chấp nhận được hình ảnh mà cô nhìn thấy lúc này. Đôi vai cô run lên, bàn tay cô bóp chặt cánh tay Tiêu Vân Các, nếu không làm thế, có lẽ cô sẽ không thể đứng vững trên đôi chân đang mềm nhũn của mình. “ Chuyện gì đã xảy ra? Tiêu Vân Các, anh hãy nói cho tôi biết, hãy nói cho tôi biết.”
Tiêu Vân Các giữ chặt hai vai cô: “An Ninh, cô bình tĩnh một chút.” Sống mũi anh cay cay, cổ họng anh tắc nghẹn lại không thốt ra lời.
An Ninh cố nén lại những tiếng nấc nghẹn, nhưng nước mắt vẫn tuôn trào. Tiêu Vân Các lấy chiếc khăn tay đưa cho An Ninh, nhưng không ngờ rằng, An Ninh đón lấy chiếc khăn đó lại càng khóc lớn hơn.
Bởi Quan Tín cũng giống như Tiêu Vân Các, có thói quen sử dụng khăn tay chứ không phải khăn giấy.
Khó khăn lắm An Ninh mới trở lại bình thường, Tiêu Vân Các dìu An Ninh đến ngồi xuống một chiếc ghế dài đặt ở hành lang bệnh viện.
“Vân Các, anh nói đi, tôi chịu đựng được.” An Ninh bặm chặt môi dưới, giọng nói rất nhỏ, nhưng rất kiên quyết. Kể từ khi Quan Tín chia tay với cô, khi gọi Tiêu Vân Các cô luôn gọi cả họ và tên. Nhưng lần này, do cuống quá, cô đã gọi anh như trước đây, cả Tiêu Vân Các và cô đều cùng lúc lặng người ra giây lát.
Cả hai nhìn nhau, rồi Tiêu Vân Các gật đầu: “Quan Tín vẫn chưa qua cơn nguy hiểm. Bác sĩ nói, nếu tình trạng hôn mê cứ tiếp tục kéo dài, thì tình hình sẽ càng nghiêm trọng.”
Tuy đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi nghe được câu này, lòng An Ninh vẫn quặn đau, mặt cô tái mét.
Tiêu Vân Các ngừng lại một lúc, rồi tiếp tục nói: “Việc đã thế này, thì tôi cũng không giấu cô nữa. Trước đây, Quan Tín chia tay cô hoàn toàn không phải là ý của cậu ấy”.
An Ninh bỗng ngẩng đầu lên, đôi mắt lộ rõ sự hốt hoảng mơ màng.
Tiêu Vân Các cảm thấy muốn nói ra sự thật quả thật không phải việc dễ dàng, nếu tiếp tục nói ra, sẽ chẳng khác gì đặt một quả trọng pháo vào cuộc sống đang rất bình yên của An Ninh. Anh băn khoăn lựa chọn từ ngữ nên dùng, trong đầu lóe lên vài ý nghĩ, có thể nói ra sự thật cho cô ấy biết chưa chắc đã là thượng sách.
An Ninh chờ đợi Tiêu Vân Các nói tiếp. Hai tay cô đặt trên đầu gối, thẳng lưng, tựa như đang chờ đợi một lời tuyên phán cuối cùng. Thấy vậy, Vân Các càng thấy do dự.
Sự im lặng của Vân Các truyền cả sang An Ninh, cô vẫn cắn lấy môi, ánh mắt xa xăm.
“An Ninh, Quan Tín rời xa cô là vì bất đắc dĩ”. Cuối cùng Tiêu Vân Các cũng nói sự thật cho An Ninh biết.
Hai năm trước, cũng chính là thời điểm khỏag một tháng trước khi Quan Tín nói lời chia tay với An Ninh, sở công an thành phố S liên tiếp nhận được các vụ báo án, phần lớn là các vụ báo án nữ sinh đại học mất tích một cách ly kỳ. Qua điều tra, tình hình các vụ đã có tiến triển, mọi mũi nhọn đều nhắm vào tổng căn cứ Kim Bính Huy Hoàng tại thành phố H. Đó là một nơi tụ tập các tệ nạn mại dâm, đánh bạc và cho vay nặng lãi. Sự thực đã chứng minh, các cô gái mất tích kia đều đã được bán vào đó làm gái. Tuy đã nhận định sự việc đó là thật, nhưng khổ một nỗi là chưa có chứng cớ, hơn nữa, những cô gái này đã từ thành phố S lưu lạc sang thành phố H như thế nào, họ vẫn chưa có cách nào điều tra rõ ràng, chỉ biết mang máng rằng sự việc này có liên quan đến băng nhóm tội phạm do Chu Cường cầm đầu. Chu Cường là người có đầu óc nhanh nhẹn, làm việc cẩn trọng, vừa cần một người có kinh nghiệm nhất định, lại rất ít xuất hiện trước công chúng, vì thế, vừa mới tốt nghiệp từ trường cảnh sát chưa đầy nửa năm, Quan Tín, người luôn luôn cùng Tiêu Vân Các xử lý các vụ án, liền trở thành ứng cử viên sáng giá. Tiêu Vân Các đã từng xử lý vô số các vụ án lớn nhỏ, anh vốn tưởng rằng vụ án này chỉ cần thời gian nhiều nhất là nửa năm là có thể phá án, ai ngờ trong quá trình làm nội gián trong băng nhóm tội phạm, Quan Tín phát hiện ra Chu Cường còn có liên quan đến vài vụ buôn bán đồ cổ trái phép, những vụ án này cũng đều là những vụ trọng án chẳng kém gì các vụ án buôn bán người, mại dâm. Để phá