Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thu Mua Vợ Trước

Thu Mua Vợ Trước

Tác giả: Đông Mật

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 134774

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/774 lượt.

u xong, Lê Thượng Thần nhìn về phía con trai mình rồi nói: "Xong rồi, lên xe thôi." Anh lộ ra nụ cười dịu dàng thân thiết nhất, đưa tay hướng về phía con trai mình, anh nghĩ muốn tháo balo xuống cho cậu nhóc, để cậu nhóc vào trong xe ngồi dễ dàng hơn.
Không ngờ thằng bé chợt luồn ra sau lưng mẹ mình, cự tuyệt sự đụng chạm với anh.
"Tiểu. . . . . . Tiểu Mị?" Anh thử đưa tay ra lần nữa, con trai anh vẫn trốn phía sau mẹ mình, chỉ lộ ra một đôi con ngươi đen phòng bị nhìn anh chằm chằm, giống như anh đang chuẩn bị khi dễ nó vậy.
Lê Thượng Thần cứng tay tại chỗ, vươn tay ra không đúng, rút tay lại cũng không phải. Anh nên làm như thế nào?
"Tiểu Mị sẽ tự mình lên xe ." Từ Lỵ Hoan vỗ nhẹ vào người con trai, nhỏ giọng khích lệ.
Từ Tiểu Mị nghe vậy mới giám từ sau lưng mẹ đi ra ngoài, leo lên chỗ ngồi phía sau, cậu không chút do dự đem đống đồ chơi kia đẩy ra, thận trọng cởi chiếc balo xuống đặt nó ở bên người, nịt dây an toàn cho nó, rồi mới ngồi vào ghế ngồi an toàn của mình.
Trong chiếc balo này cất giấu kho báu sao? Lê Thượng Thần không dám cố gắng lại gần giúp một tay, chỉ đứng nhìn Từ Lỵ Hoan giúp con trai mình cài dây nịt an toàn. Nhóc con lúc lên xe còn cố ý tránh anh ra, từ bên cạnh anh lượn quanh một vòng lớn mới lên xe, tất cả đều thu vào trong mắt anh, khiến anh cảm thấy đáy lòng mình có trăm ngàn vết thương. Anh bị con trai ghét.....
Cuối cùng ba người cũng lên đường.
Lê Thượng Thần nói: "Anh mới vừa rồi gọi cho ba, ba ngày hôm qua đã đến Trang viện rồi, còn em trai anh thì sau giữa trưa mới đến."
"Ừ, cậu ấy chắc hẳn sẽ mang bạn gái đến đây đi?" Từ Lỵ Hoan nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ. Anh nói "Ba" mà không phải nói là "Ba anh", hiển nhiên anh đã bắt đầu diễn vai người một nhà với cô rồi đi, cô làm như thế nào để gọi một tiếng ba đây?
"Là ba nói như vậy, nhưng anh nghe nói cậu ấy độc thân đã lâu rồi, chỉ là vừa nhận điện thoại của ba, thì sau đó đột nhiên thấy cậu ấy có quen một cô bạn gái, hôm nay sẽ mang đến cho ba anh xem mặt."
"Không có gì hay để tò mò cả, anh cũng vậy thôi, ba anh yêu cầu anh dẫn em tới, không phải anh cũng làm được sao, còn vượt qua cả yêu cầu của ba anh nữa, đó là thuyết phục em với anh diễn cảnh tái hợp. Xem ra hai anh em các người rất hiếu thuận, thỏa mãn mọi nguyện vọng của cha mình."






Cô dùng giọng giễu cợt nói với anh, anh khẽ mỉm cười. "Nghe nói em trai anh tính cách khá bướng bỉnh, cũng rất ghét ba anh, có lẽ cậu ấy giống như anh đang rất cần tiền, người bị bức bách đến bước đường cùng như bọn anh, chuyện không nguyện ý cũng sẽ phải làm."
Cô xem anh vững vàng cầm tay lái, trên cổ tay anh đang đeo một chiếc đồng hồ phản chiếu ánh nắng lập lòe. Cô cố ý dùng giọng điệu như đang tán gẫu với anh nói: "Chiếc đồng hồ này xem ra đã khá cũ."
"Mỗi ngày đều mang, nên cũ rất nhanh."
"Anh không có chiếc đồng hồ khác sao? Người chế tác đại danh nổi tiếng như anh, sẽ không chỉ có một chiếc đồng hồ có thể đeo chứ?" Ngày ngày mang theo, anh nghĩ muốn nhắc nhở mình cái gì?
"Anh đương nhiên có rất nhiều đồng hồ, nhưng đây là món quà đặc biệt anh nhận được vào ngày kỷ niệm trước khi chúng ta ly hôn."
"Vậy sao anh không tưởng tượng ra loài động vật nào đẹp đẽ một chút?"
"Anh muốn làm con vịt là có nguyên nhân , bởi vì con vịt có thể bay, anh thường thường ảo tưởng mình có thể bay, bay xa xa, rời khỏi nhà, vĩnh viễn không trở lại. . . . . ."
"Nhưng con vịt bay không cao cũng bay không xa nha! Anh phải làm một con chim Ưng, thì mới bay cao,bay xa được ——"
"Chim Ưng chỉ biết bay, con vịt chẳng những có thể bay còn có thể du sơn ngoạn thủy, vừa có thể di chuyển trên cạn vừa có thể bơi lội dưới nước, em không cảm thấy con vịt tương đối lợi hại sao?"
"Logic của anh thật là kỳ quái." Cô không biết nên khóc hay cười. "Thì ra thời điểm anh còn là một cậu nhóc đã nghĩ muốn rời nhà trốn đi?" Cô khó có khi được nghe anh nhắc tới tuổi thơ, anh rất ít nói về mình, cũng rất ít nhắc tới những chuyện trong nhà, bọn họ sau khi kết hôn cũng không còn cùng người nhà của anh qua lại, cô đoán anh và những người trong gia đình không có quan hệ thân thiết lắm.
"Ừ, thường thường nghĩ." Anh cười nói. "Có một lần, anh tin tưởng anh là một con vịt và anh có thể bay được, anh liền trèo lên giường trên chỗ anh họ anh đang ngủ, rồi nhảy xuống, sau đó ——"
"Sau đó liền từ cửa sổ bay ra ngoài?"
"Sau đó liền hung hăng ngã xuống nền nhà, hơn nữa còn là mặt hướng xuống, chảy máu mũi đầy nền nhà, còn đụng vỡ cả sống mũi, sau lại bị ba anh dạy dỗ một trận. Thật may là bị té như vậy, cuối cùng anh cũng đã thông suốt, hiểu mình không thể nào biến thành con vịt được, cũng không ảo tưởng rời nhà trốn đi nữa. Muốn rời khỏi nhà, chỉ còn cách là chờ anh lớn lên, trở nên mạnh mẽ hơn mới được."
Nơi này nhắc tới ba, chắc hẳn là anh nói đến cậu mình đi? Cô than thở: "Thật may là vì vậy mà khiến anh hết hi vọng, không có ngốc đến mức cho là anh ‘ cất cánh ’ ở độ cao chưa đủ, lại chạy lên đến trên nó