Tác giả: Đông Mật
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 134777
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/777 lượt.
chuẩn bị xảy ra rất nhiều việc,… Nghe âm thanh đi lại gần của người đàn ông phía sau, cô chợt căng thẳng.
“Nếu như em muốn đổi giường, bây giờ vẫn còn kịp.”
Nội tâm cô đúng là đang đối chọi, nhưng ngược lại cô không có cách nào mở miệng. “Đổi làm gì?”
“Như vậy nghĩa là không đổi?” Giọng nói trầm thấp của anh dừng lại sau lưng cô, cô mơ hồ cảm thấy hơi thở của anh lướt qua gáy mình.
Hai bên má càng nóng, cố gằng khiến giọng nói lạnh nhạt. “Nhưng mà chí có một chiếc giường_” Bỗng dưng, phía sau cổ bị tay anh đặt lên, cô nhảy dựng. “Anh muốn làm gì?”
“Sắc mặt em không tốt lắm, có phải say xe hay không?”
“Có thể, đường núi xóc nảy, cảm thấy không thoải mái.” Cô thuận theo sức mạnh của anh ngồi xuống giường, cảm giác anh xoa bóp cơ thể cừng ngắc của mình, anh chậm rãi xoa bóp cổ của cô, nhiệt độ của anh chạm vào da thịt cô, cô từ từ buông lỏng, gần như đã quên mình đang ở đâu.
Nhưng lời nói kế tiếp của anh hại áp lực của cô tăng vọt. “Cho nên tối nay chúng ta sẽ ngủ chung trên một chiếc giường hả?”
“Cũng không phải chưa từng ngủ chung.” Cô nói thầm, sau đó nghiêm túc thanh minh. “Em nói lời này không có ý khích lệ anh, đừng hiểu lầm.”
“Tất nhiên, anh cũng không muốn hại em có lỗi với bạn trai em.”
“Em không có bạn trai, ngày đó chỉ là thuận miệng nói với anh. Anh đột nhiên xuất hiện, lập tức ép buộc Em đem Tiểu Mị ‘yết kiến’ ba anh cùng với anh, thái độ rất ác liệt, Em không muốn để anh được hải lòng.”
“À?” Lê Thượng Thần mỉm cười, tâm tình cũng tốt hơn.
“Nhưng mầ dĩ nhiên Em cũng đang xem xét đối tượng.” Cô có ý nói: “Mặc dù đã từng ly hôn, nhưng cũng phải tìm tình yêu mới, dĩ nhiên, Em cũng quan tâm cảm giác của Tiểu Mị, Em sẽ chọn người nó có thể tiếp nhận, ừ… nói không chừng em trai anh sẽ là một đối tượng tốt.”
Anh cau mày. “Em còn chưa nhìn thấy cậu ta.”
“Lát nữa sẽ thấy.”
“Cậu ta đã có bạn gái.”
“Vừa rồi anh còn phân tích nói bạn gái đó là giả.”
Trấm mặc chốc lát, Lê Thượng Thần nhỏ giọng hỏi: “Em có phải rất sợ giữa chúng ta xảy ra chuyện gì không hay hay không, công khai nói rõ với anh, em có hứng thú với bất kì người đàn ông nào, ngoại trừ anh?”
“Anh nghĩ quá nhiều rồi. Chúng ta căn bản chỉ đang diễn kịch, không phải sao?”
Anh không trả lời, nhưng bàn tay sau gáy cô cũng không di chuyển, vẫn tiếp tục dịu dàng xoa bóp cổ cô.
Nhịp tim của cô không yên, cũng không nói gì thêm. Vấn đề này quá nhạy cảm, thật ra thì cô cũng không có đáp án, cũng không hi vọng nghe được từ anh.
May mắn là cha anh và con trai vui vẻ quay lại từ phòng trẻ, hóa giải xấu hổ. Ông nói: “Đi thôi, bữa trưa cũng chuẩn bị xong rồi, chúng ta đi ăn.”
Lê Thượng Thần thu tay lại, Từ Lỵ Hoan lập tức chạy lại ôm lấy con trai vào trong ngực, cả hai không hẹn mà cùng cười, bầu không khí diễn xuất cũng nhất thời hài hòa, theo cha anh xuống tầng.
Nhưng giữa hai người như có ranh giới vô hình, trước đó thì kéo gần khoảng cách, lúc sau lại không tiếng động dài ra.
Trong lúc Lê Thượng Thần đang dùng bữa trong căn phòng nhỏ giữa khung cảnh núi rừng xinh đẹp thì Tịch Na xông vào phòng chụp ảnh, ngồi giữa một đống rương đạo cụ ăn bánh bao ép hỏi Tiểu Tưởng.
“Anh ấy ở đâu?”
Tiểu Tưởng dĩ nhiên biết ‘anh ấy’ là chỉ người nào. “Tôi không biết.”
“Anh không biết? Anh là trợ lí của anh ấy, sao lại không biết? Tại sao mấy ngày nay tôi không tìm thấy anh ấy? Không phải anh ấy đang trốn tôi chứ?”
“Tôi không biết.” Tiểu Tưởng đưa bánh bao ra. “Cái này ăn rất ngon đó, cô muốn ăn không?”
“Tôi không ăn!” Tịch Na đẩy bánh bao ra, mắt đẹp nhíu lại. “Ngày đó tôi ăn cơm với anh ấy, vốn đang bàn chuyện tiền bạc, sau đó anh ấy nhận được điện thoại của ba anh ấy, nói tôi không cần đầu tư nữa, ba của anh ấy sẽ bỏ tiền ra giúp, mấy ngày nay cũng không thấy bóng dáng của anh ấy, có phải đi gặp ba anh ấy rồi không?”
“Tôi không biết.”
“Phải thế nào anh mới chịu nói? Tôi cho anh một trăm ngàn, nói cho tôi biết anh ấy ở đâu, được không?”
“Ai, đã nói tôi không biết, cô đừng hỏi nữa.” Bao nhiêu tiền cũng vô dụng, chỉ với vài đồng tiền sao có thể hối lộ lòng trung thành của anh đối với anh họ.
Tịch Na nheo mắt lại. “Không nhìn ra, anh rất trung thành với anh họ anh!”
“Nói hay lắm.”
“Này, anh có biết xâm hại tình dục sẽ bị xử tù bao lâu không?”
Tiểu Tưởng sững sờ, nhìn nụ cười giả tạo của cô. “Sao tôi biết được?”
Tịch Na đột nhiên thét lên chói tai. “Cứu mạng! Tiểu Tưởng cường bạo tôi! Cứu mạng, cứu mạng_”
Tiểu Tưởng ngây người. “Cô làm gì đó? Tôi đâu có… cô… cô… đừng kêu loạn!” Anh muốn che miệng cô, nhưng đột nhiên cô gạt vai phải áo, lộ ra làn da trắng noãn, anh sợ hãi lùi lại ba bước. “Này! Tịch Na!”
Tịch Na ngừng thét chói tai. “Anh nhất điịnh phải nói anh ấy ở đâu, nếu không tôi tiếp tục kêu, nói anh cường bạo tôi!”
Mẹ nó! Gặp phải người bị bệnh thần kinh! Tiểu Tưởng giận mà không dám nói gì, khóc không ra nước mắt. “Tiểu thư, cô đừng ép tôi, được không? Anh họ tôi đã dặn dò cẩn thận không cho phép tôi nói! Huống hồ anh họ tôi phải đi tìm vợ trước của anh ấy