Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thu Mua Vợ Trước

Thu Mua Vợ Trước

Tác giả: Đông Mật

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 134781

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/781 lượt.

ng Thần tiếp tục nằm ở trên cỏ, nghe tiếng bước chân của cô biến mất. Cô quên mang khăn lụa đi rồi, anh nhặt nó lên, đặt lên trên mặt, mùi thơm nhàn nhạt của cô che kín anh, nhìn xuyên qua khăn lụa, thế giới biến thành một màn sương mù.
Kế hoạch của anh không phải thế. Anh vốn muốn giữ một khoảng cách với cô và con trai, để cho bọn họ trải qua ba ngày vui vẻ, không hơn, thế nhưng anh lại nhất thời nổi lòng tham, muốn cảm nhận một chút tư vị hạnh phúc… Nhưng khi hơi chạm vào, thì khó có thể tự kiềm chế, anh thích con trai hoạt bát đáng yêu, yêu bộ dáng cô cười với anh, anh không quản được chính mình, khát vọng tiến lại gần cô, cho đến khi mình nhìn vào thực tế, buộc cô phải thừa nhận, cô căn bản không muốn anh bước chân vào cuộc đời cô và con trai.
Anh trở về với hiện thực, mở miệng làm tổn thương người, bới anh hận, hận mình không phải người đàn ông tốt mà cô muốn.
Từ trước tới nay anh luôn tự mình làm mọi thứ, nhưng anh không biết, khát vọng một người phụ nữ không cần mình, sẽ đau tới tê tâm liệt phế như vậy_
Ánh mắt của anh lạnh băng. Thôi, anh không quan tâm cô nhìn anh như thế nào, anh là cha của con trai, đây là sự thật, anh nên có được quyền lợi, một chút anh cũng không từ bỏ!






Mặc dù buổi chiều nói chuyện không vui, nhưng buổi tối không khí trên bàn ăn vẫn rất vui vẻ.
Lê Thượng Thầ nói chuyện với cha, dụ con trai ăn cơm, thỉnh thoảng nói chuyện với Từ Lỵ Hoan, còn gắp đồ ăn cho cô, biểu hiện bộ dạng một gia đình tương thân tương ái.
Không hổ là người sản xuất, khả năng diễn thật tốt! Từ Lỵ Hoan châm chọc nghĩ, anh vì di sản, đúng là dốc toàn lực.
Anh cũng gắp đồ ăn cho con trai, bé trai khẽ cau mày.
Anh biết con trai không thích, yên lặng lấy món ăn trở về bát của mình.
“Anh quỳ xuống cầu xin em? Kiếp sau cũng không có_” Âu Quan Lữ đột ngột áp chế giọng nói cứng rắn. “Ý anh là, tư thế của anh tương đối thấp, nhưng cũng không có chuyện anh quỳ xuống khoa trương như vậy, được không?”
“Phiên bản của hai người sao lại không giống nhau? Rốt cuộc là Quan Lữ quỳ xuống hay là em theo đuổi?” Lê Thượng Thần mỉm cười nói: “Có phải hai người quên sắp xếp trước đó, thống nhất cách nói hay không?”
Ánh mắt Âu Quan Lữ không tốt. “Anh nói sắp xếp trước đó, giống như đang ám chỉ tôi và Nhạc Nhac không phải là người yêu, mà là đang diễn kịch, đang lừa dối mọi người, phải không?”
“Xin lỗi, anh không có ý đó.” Anh nhún vai nhưng giọng nói không có nửa điểm áy náy.
Đôi tình nhân bắt đầu tranh cãi, so đo xem ai là người yêu trước.
Từ Lỵ Hoan khều nhẹ Lê Thượng Thần, nhỏ giọng hỏi: “Tai sao anh lại muốn hỏi cái này?”
“Anh tò mò, quan tâm tới em trai.” Nhận được ánh mắt hoài nghi của cô, anh mỉm cười. “Anh chỉ muốn biết họ có phải người yêu hay không, không phải em cũng muốn biết sao?”
“Không muốn, bọn họ có thể là giả, chúng ta cũng vậy, cần gì vạch trần họ?”
“Anh vì em.”
“Tôi?” Cô giật mình.
“Em có hứng thú với Quan Lữ, nếu như người bạn gái này của cậu ấy là giả, em không cần phải do dự.” Anh ngừng một chút. “Cả đêm em vẫn luôn nhìn chằm chằm vào cậu ấy.” Hại anh có một cỗ kích động muốn đã em trai ra khỏi bàn.
“Vậy thật là cảm ơn anh, nghĩ chu đáo như vậy, anh thật là một người chồng trước chu đáo.” Giọng nói của cô trào phúng. Anh phát hiện cô nhìn em trai mình, nhưng lại không nhìn ra người cô nghĩ tới thực sự nghĩ tới là ai. Anh a, mười phần khôn khéo, cái gì cũng không thoát khỏi mắt anh, nhưng cũng có lúc dại dột khiến cô muốn bóp chết anh.
“Anh chỉ hi vọng em vui vẻ.” Anh liên tục mâu thuẫn, yêu cô không dám nắm lấy, muốn rời đi lại không có cách nào chết tâm, nhưng ít nhất những lời này là lời nói thật lòng của anh.
“Anh có thể làm em vui vẻ.”
Lê Thượng Thần kinh ngạc. Cô có ý gì. “Đúng vậy… Đã từng.”
Chẳng qua là đã từng, đều là quá khứ.
“Hiện tại có thể như cũ.” Cô cắn đôi môi mất khống chế, hai má nóng lên. Cô không phải rất ngu xuẩn sao, lộ ra chính mình không muốn rời khỏi anh? Biểu chiểu dạy dỗ còn chưa đủ sao?
Anh kinh ngạc nhìn cô, nhưng không kịp nói gì đã bị tiếng kêu sợ hãi của người khác cắt đứt… Trình Dư Nhạc nôn.
Trình Dư Nhạc bời vì say xe, rất không thoải mái, cố nhịn một đêm, vẫn phải nôn ra, bữa tối chấm dứt như vậy. Âu Quan Lữ đỡ bạn gái về phòng nghỉ ngơi, tất cả mọi người đều quan tâm đi theo phía sau.
Lộn xộn qua đi,Trình Dư Nhạc được đưa lên giường nghỉ ngơi,Từ Lỵ Hoan xuống nhà,phát hiện con trai chần chừ bên cạnh cửa, Lê Thượng Thần đứng ngoài cửa lớn nghe điện thoại.
Vừa thấy được cô, con trai lập tức lao vào ngực cô. “Mẹ, con muốn đi chơi!”
Lê Thượng Thần nói: “Anh muốn em ở bên bọn họ, trời tối, nó không thể ra ngoài một mình.”
“Nó chỉ muốn đi nơi phụ cận chơi một chuyến, anh có thể đi cùng.”
“Nó không muốn đi cùng anh.”
Anh vừa mới gọi cho Tiểu Tưởng. Điện thoại di động của Tiểu Tưởng tắt, điện thoại nhà cũng không có ai nhận, em họ phụ trách công việc, chưa từng để anh không liên lạc được lâu như vậy, có điểm không đún


XtGem Forum catalog