XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thu Mua Vợ Trước

Thu Mua Vợ Trước

Tác giả: Đông Mật

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 134786

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/786 lượt.

g.
Từ Lỵ Hoan nhìn anh, giọng nói anh bình tĩnh, không oán hận cũng không còn hối tiếc, nhưng anh trầm mặc đứng trong bóng tối ở hành lang, giống như bị cả thế giới quay lưng.
Cô chán ghét mình không có tiền đồ, tâm bị sự cô đơn trên mặt anh níu lấy.
Cô dắt tay con trai, dùng giọng điệu tùy ý hỏi: “Anh muốn cùng đi không?”
Bên cạnh ngôi nhà gỗ có một con đường mòn, tối nay ánh trăng rất nhạt, phiến đá trên đường mòn quanh co trong bóng đêm, mùi thơm cỏ cây lơ lửng, khiến tâm hồn mọi người sảng khoái.
Nghe tiếng bước chân đi theo phía sau, Từ Lỵ Hoan mỉm cười, không có quay đầu lại.
Trên đường, bé trai thì thầm: “Mẹ, con muốn uống milo.”
“Được, trở về uống. Oa, con ngửi một chút, hoa này rất thơm, không khí ở đây rất tốt đó.”
“Mẹ, nhìn kìa, cây kia rất cao! Con có thể trèo cây không?”
“Không thể, con chỉ biết leo lên, sẽ không xuống được, lát nữa lại cần mẹ tới cứu con.”
Lê Thượng Thần mỉm cười. Con trai linh hoạt, không nhìn ra trèo cây lại là điểm yếu của nó.
“Mẹ, nhìn xem, nhiều sao thật đó!”
“Đúng vậy, Từ Tiểu Mị, con biết tại sao sao lại sáng không?”
“Con biết!” Bé trai dùng sức gật đầu, nở nụ cười đầy ngây thơ. “Bởi vì sao có cắm điện!”
Anh cầm lòng không được, con trai anh thật là đáng yêu!
Tiểu tử phát hiện ghế dài tạo hình động vật, vui vẻ chạy lại ngắm nhìn.
Từ Lỵ Hoan dừng bước, người đàn ông vẫn lưu luyến nhìn bóng lưng chạy đi của con trai.
Anh nhìn về phía cô, ánh mắt có ý nhờ. “Chỉ có ba ngày, chúng ta không đối đầu, được không?”
“Tôi không muốn đấu với anh, trừ khi anh chọc tới tôi.” Cho dù còn có chút giận anh, anh nhỏ giọng cầu xin thế này, cô liền mềm lòng. Cô luôn mềm lòng như vậy đối với anh.
Cô nói đùa: “Anh giống như rất thích Tiểu Mị, anh có muốn làm bảo mẫu, chơi với nó một ngày không?”
“Anh? Không, cảm ơn.” Anh cười khổ. “Anh không có biện pháp giành lấy nó.”
“Tôi cũng không phải chăm sóc nó ngay từ đầu. Mọi việc đều phải luyện tập, anh coi như là ba của nó, sẽ phải học, để nó tiếp nhận anh, nó chưa từng nhìn thấy anh, đương nhiên có thể bài xích, hai người nên cho nhau một cơ hội.”
“Em nguyện ý cho anh đến gần nó?” Anh kinh ngạc.
“Không phải anh muốn vậy sao?” Đôi mắt anh yêu thích và khát vọng, rõ ràng như ánh sao ban đêm vậy.
Anh không dám nghĩ. Anh nhìn về phía những ngôi nhà thắp đèn ở chân núi. “Thời điểm em phải bay, con trai phải làm thế nào?”
“Sát vách nhà tôi có một bảo mẫu, tuổi có thể coi như mẹ tôi, trong thời điểm tôi mang thai giúp đỡ tôi rất nhiều, sau khi tôi sinh Tiểu Mị, bà cũng giúp tôi chăm Tiểu Mị. Chúng tôi sống tốt lắm, lúc tôi đi làm thì bà giúp tôi chăm sóc đứa trẻ, Tiểu Mị cũng rất thân với bà, cũng đồng ý cho bà chăm sóc.”
“Lúc phát hiện mình mang thai, em có hận không?” Anh cắn môi. “Em oán hận anh không?”






“Hận?” Cô cười. “Khi nào nghĩ tới hận à? Vừa phát hiện mang thai, con trai đã được bốn tháng, tôi sợ sẽ gây ra mạng người, bác sĩ nói nếu không muốn giữ em bé, thì phải phá thai, phá thai cơ hồ tương đương với sinh non, cảm giác giống như giết chết một sinh mệnh nhỏ, tôi không làm được. Tôi lại muốn, không bằng sinh con ra rồi đem cho người khác nhận nuôi, dù sao một mình tôi, nuôi con cũng không dễ dàng, nhưng kết quả đây?”
Cô cười lớn hơn. “Kết quả tôi không bỏ được Tiểu Mị. Tôi cho rằng cả đời sẽ không có con, chỉ có thể nói, cuộc sống hoàn toàn không thể khống chế, xảy ra chuyện gì, anh cũng không dự liệu trước được, chỉ có thể tiếp nhận hoặc là phản kháng… chỉ là bình thường phản kháng không có hiệu quả, cuối cùng vẫn phải tiếp nhận.”
Lê Thượng Thần bị chọc cười, rồi cô nói tiếp: “Tôi cảm thấy tình cảm cũng giống như vậy, yêu người nào, mình không thể khống chế, vậy thì nghe theo cảm giác của mình, yêu nhau cho tốt, sau đó tình yêu sẽ có cãi nhau, không vui, chẳng lẽ lúc đó lại hối hận mình yêu lầm rồi sao? Không có người nào hoàn mĩ, tình yêu cũng thế, không cần bởi vì kết thúc không tốt đẹp mà oán hận đối phương.”
Anh lộ vẻ xúc động, cũng nhớ tới tại sao mình lại yêu cô, cũng là bởi vì cô lạc quan và kiên cường, hiện tại tim anh lại đập thình thịch. Làm anh khó quên nhất, không phải vẻ đẹp của cô, không phải vẻ lo lắng của cô, mà là trái tim trong sáng, bao dung độ lượng.
Anh cười nhẹ. “Nghe giống như anh rất tệ, em không thể làm gì khác hơn là tìm niềm vui trong đau khổ, lấy những lời này mà an ủi mình.”
Bà dì? Một mũi tên đâm vào lồng ngực Từ Lỵ Hoan, rõ ràng là khiêu khích, cô chú ý tới tay Lê Thượng Thần đặt lên cánh tay cô bé.
Lê Thượng Thần cũng phát hiện, buông đối phương ra. “Làm sao em biết anh ở đây?”
Anh vừa dứt lời, một người phụ nữ trung niên xa lạ tới gần, dáng người cô gái cường tráng, bộ mặt dữ tợn, giống một tuyển thủ đấu vật, Tiểu Tưởng bị cô kéo tới, giống như gà mẹ kèm hai bên gà con.
“Là Tiểu Tưởng tốt bụng nói cho em biết!” Tịch Na cười như một tên trộm. “Lê đại ca, anh thật không hề suy nghĩ, đột nhiên biến mất, người ta đi đến phòng chụp ảnh cũng khôn