Tác giả: Đông Mật
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 134802
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/802 lượt.
ị dâu có biết không...
Giải thoát!
Lê Thượng Thần dọc theo đường mòn trở về, bước chân cực kì nhẹ nhàng, mới đi mấy bước, chợt thấy một bóng người đứng sau gốc cây... là Từ Lỵ Hoan.
Vì sao cô lại tới đây? Anh kinh ngạc, dung nhan mĩ lệ của cô có vẻ tái nhợt, thấy anh phát hiện, cô quay đầu đi.
“A Lỵ!” Anh đuổi theo. “Em theo anh tới đây phải không?”
“Em nghe nói anh có việc gấp, nghĩ có lẽ em có thể giúp một tay, liền theo tới.”
“Cho nên anh và Tịch Na... em đều thấy được?”
“Dĩ nhiên.” Cô cố gắng không nghiến răng nghiến lợi, nghe quản lí nói anh hỏi nhà gỗ của Tịch Na, cô còn tìm lí do thay anh, cho rằng anh quan tâm em họ, kết quả thì sao?
Nụ hôn đó giống như một bạt tai, đánh cho đầu óc cô choáng váng, sau đó lửa giận hừng hực.
Nói là việc gấp, thì ra là vội vàng đi gặp gỡ mĩ nữ? Tắt điện thoại của cô, không muốn bị quấy rầy sao? Đáng tiếc, anh không ngờ cô không thức thời như vậy, dám theo tới, bắt gặp tại chỗ.
Đã có Tịch Na, vì sao con tới trêu chọc cô? Tại sao lại muốn nói những lời đó với cô, đánh thức tình yêu của cô, để cho cô trầm luân trong tình cảm tốt đẹp, bản thân bất lực?
Tại sao không ngừng cho cô hi vọng, lại để cho cô thất vọng vô cùng?
“Đó là do cô ấy chủ động, anh không ngờ, anh chỉ đồng ý tặng cô ấy một cái ôm.” Hẳn nhiên cô đang ghen, anh cực kì vui vẻ.
“Anh nói không muốn bị hôn, thì có thể đẩy cô ấy ra, nhưng anh lại không đẩy.” Cô lạnh lẽo chỉ ra.
“Ừ, đúng vậy.”
Cô tức giận. Giọng nói của anh rất nhẹ nhàng, trái ôm phải ấp rất vui sao? Chẳng lẽ anh ôn lại ‘thói quen tốt’ ‘đồng thời qua lại với hai người phụ nữ trở lên’? Anh có vẻ hả hê vì cô len lén theo đuôi, nói không chừng anh đang thích thù với việc ham muốn giữ lấy cô!
Anh tốt bụng duy trì im lặng, để cho cô tức một chút, sau đó anh sẽ giải thích với cô, anh nghĩ nên ôn lại cảm giác được cô quan tâm, dù sao cô bỏ lại anh và con trai, chạy vào phòng bếp với người đàn ông khác, nhưng anh vẫn giữ vững phong độ không nói gì đó...
Cô càng chạy càng nhanh, nhưng bước chân anh lớn hơn cô, có thể dễ dàng đuổi theo, cô không bỏ xa anh được, càng ngày càng tức giận. Đồ quỷ sứ đáng ghét!
Trong giây lát, bọn họ đã trở về nhà gỗ, Âu Quan Lữ đang đừng trên bãi cỏ trước nhà với cha.
Lê Thượng Thần nói: “Ba, còn chưa tới thời gian ăn tối, sao người lại tới trước vậy?” Em trai vẫn lạnh nhạt với cha, nhưng giờ phút này không khí dường như không còn xấu như vậy nữa, anh rất kinh ngạc.
Cha Tằng nói: “Nhạc Nhạc trong người không thoải mái, ngủ một buổi chiều, ba tới xem nó đã khá hơn chưa, lại nói chuyện phiếm với Quan Lữ. Ba đi xem một chút đầu bếp nấu cơm mặn xong chưa?” Ông ý bào người chăm sóc đẩy ông vào nhà.
Âu Quan Lữ nói: “Cũng không sớm lắm, nên ăm cơm, em đi xem Nhạc Nhạc.” Nói thì nói thế, nhưng anh không chuyển bước, bởi vì Từ Lỵ Hoan nhìn anh, hình như có lời muốn nói với anh.
Từ Lỵ Hoan nhăn nhó, nếu như anh chỉ xem cô như trò chơi, thì cô cũng không xem anh là người duy nhất, anh có thể hôn người phụ nữ khác, chẳng lẽ cô không thể hôn người đàn ông khác.
Cô nắm tay quyết tâm, đi về phía Âu Quan Lữ.
Lê Thượng Thần đi theo phía sau cô, chỉ thấy cô mặt buồn bực đi tới trước mặt em trai anh, nhón chân, hôn cậu ta.
Thoáng chốc, bốn phía một mảnh tĩnh mịch, giống như tiếng gió cũng ngừng lại.
Nụ hôn này rất ngắn, Từ Lỵ Hoan nhanh chóng lui ra.
Mặt Âu Quan Lữ giống như có rắn chui vào ống quần cậu.
Lê Thượng Thần tin sắc mặt minh cũng không tốt hơn là bao, anh hiểu cô rất rõ, liền biết cô đáp lễ lại nụ hôn của Tịch Na, đây là cô kích động lại trực tiếp trả thù, đây là cô quan tâm anh, cô đang ghen... nhưng anh vẫn có kích động chôn sống em trai ngay tại chỗ.
Đột nhiên trên ban công xuất hiện một bóng người, hiển nhiên cũng nghĩ như vậy. Lê Thượng Thần thở dài. “Nhạc Nhạc, anh cho rằng em vẫn đang nghỉ ngơi.”
Trình Dư Nhạc? Từ Lỵ Hoan đột nhiên ngẩng đầu, chỉ thấy Trình Dư Nhạc đang đứng trên đoạn hành lang dài trong nhà gỗ. Tại sao lại như vậy? Cô đã xác nhận bôn phía rồi mới quyết định làm chuyện xấu, mới vừa rồi trên hành lang dài rõ ràng không có ai.
“Nhạc Nhạc?” Âu Quan Lữ vừa lên tiếng, Trình Dư Nhạc lập tức quay người bỏ chạy. Anh đuổi theo, hai người chạy vào rừng cây sau nhà.
Bốn phía an tĩnh khiến người ta hít thở không thông, cô có thể cảm nhận tầm mắt như đang có điều suy nghĩ đang nhìn chằm chằm phía sau lưng cô.
Một lát sau, anh cất bước đi về phía cô.
Cô hoảng hốt, nhấc chân liền chạy vào trong nhà.
Từ Lỵ Hoan trở về phòng. Nếu nhà gỗ có phòng dưới đất, cô sẽ chạy vào phòng dưới đất, nhốt mình ba ngày ba đêm.
Cô không muốn mọi chuyện biến thành như vậy! Cô chỉ muốn chọc tức Lê Thượng Thần, Cô tính sau khi hôn Âu Quan Lữ sẽ lén giải thích, thế nào Trình Dư Nhạc lại cố tình bắt gặp!
Ngộ nhỡ hại cho cặp tình nhân người ta gây gổ thì phải làm sao bây giờ? Đều do anh nói hai người chỉ cặp đôi, cô mới nghĩ nụ hôn ấy cũng không là gì, nhưng gương mặt Trình Dư Nhạc lúc nãy như muốn khóc, tốt nhất đó là cặp đôi giả!
Cô có