Tác giả: Đông Mật
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 134801
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/801 lượt.
Thần đến trước cửa phòng quản lí của Sơn trang nói chuyện.
Vừa rồi anh nhận cuộc điện thoại, cô không nghe thấy nội dung, chỉ thấy vẻ mặt anh nghiêm trọng, hình như gặp phải chuyện khó giải quyết, là phòng chụp ảnh có chuyện khẩn cấp? Nhưng nhìn dáng vẻ của anh, cũng không giống muốn xuống núi.
Quản lí Sơn trang lấy điện thoại di động ra, hỏi cái gì đó, nói cho Lê Thượng Thần. Anh gật đầu một cái, đi dọc theo đường mòn.
Cô đột nhiên lo lắng, chẳng lẽ có liên quan đến Tịch Na hoặc Tiểu Tưởng ư? Tịch Na thì coi như xong, nhưng cô biết Tiểu Tưởng, có phải Tiểu Tưởng xảy ra chuyện hay không? Nếu thật có chuyện gì, cô cũng muốn giúp đỡ.
Cô cầm di động lên, gọi cho Lê Thượng Thần.
Chỉ thấy anh cúi đầu nhìn, một giây sau, bên tai cô là tiếng chuông đi vào hộp thư... anh tắt điện thoại của cô.
Cô im lặng, chuyện rất nghiêm trọng sao? Đến điện thoại của cô anh cũng không nhận...
Cô lo lắng hơn, chạy nhanh xuống tầng, quản lý Sơn trang vẫn còn đứng trước cửa nhà, cô kéo đối phương.
“Vừa rồi anh mới nói với Lê tiên sinh cái gì?”
Lê Thượng Thần vừa ra khỏi nhà gỗ thì gặp quản lý Sơn trang, anh hỏi đối phương nhà gỗ của Tịch Na ở nơi nào, đang muốn đi qua hưng sư vấn tội, điện thoại lại vang lên, là Từ Lỵ Hoan gọi tới.
Anh chần chờ một giây, liền nhấn tắt. Anh nghĩ nhanh chóng giải quyết chuyện này, tạm thời không có khả năng phân tâm vì chuyện khác.
Anh lập tức gọi điện về phòng chụp ảnh, xác nhận với đạo diễn tất cả đều tốt đẹp, cũng đơn giản giải thích mọi chuyện, đạo diễn đồng ý sẽ cẩn thận.
Tắt máy, anh bước nhanh về phía nhà gỗ của Tịch Na. Lần này, cô gái nhỏ quá mức rồi, lại còn nói anh khiến cho cô mang thai, cho là như vậy có thể ép anh đi vào khuôn khổ sao? Quá ngây thơ, anh nhẫn nại đến ranh giới cuối cùng, không phải kích, cô lại tưởng anh là nhà sản xuất dễ bị bắt nạt.
Anh đến nhà của Tịch Na thì thấy cô và Tiểu Tưởng đang ngồi trước cửa nhà uống nước đá, nói chuyện phiếm, bên cạnh không thấy chị Cúc to con.
“Bởi vì anh vẫn yêu người vợ trước.” Mặc dù rất không cam lòng, nhưng nét mặt lưu luyến anh đối với vợ trước, rõ mồn một trước mắt, làm cho cô tối hôm qua mất ngủ!
Mặt anh không thay đổi nói: “Bởi vì tôi không thể giao hợp.”
Tiểu Tưởng phốc một tiếng, phun cái thìa trong miệng ra.
Con ngươi Tịch Na thiếu chút nữa rớt ra. “Cái... nói cái gì...” Còn có giao cái gì, xe tốc hành sao? Cô hóa đá, trợn mắt há mồm, cảm giác chướng ngại vật bị xe lửa nghiền nát, lại bị tia chớp đánh trúng, chìm vào trong biển Bắc Cực.
“Tôi có bệnh, không thể nào cho phụ nữ được hạnh phúc, không dám ước hẹn, như vậy cô còn thích tôi sao?’
“Anh nói dối...” Tịch Na liền lùi lại ba bước.
“Chuyện liên quan đến danh dự đàn ông, tôi có thể nói bậy sao?”
Cô tan nát cõi lòng, hu hu hu, tại sao!
Anh lại nói tiếp: “Kinh tế của tôi khó khăn, nếu cô lấy thân phận bạn bè giúp tôi một phần tài chính, tôi sẽ vĩnh viễn cảm kích, nhưng cô đem tiền bạc thành lợi thế bức bách tôi, nếu như tôi vừa thấy tiền liền sáng mắt, tương lai gặp được người phụ nữ có tiền, cô nghĩ tôi sẽ không vứt bỏ cô mà đi theo người đó sao? Cô xác định cô yêu người đàn ông như vậy sao? Thậm chí, cô còn ba mình hiểu lầm, để ông ấy uy hiếp người nhà của tôi, cô không sợ tôi sẽ trả thù cô?”
Tịch Na lau nước mắt. “Chỉ cần có thể ở bên cạnh anh một ngày, em tình nguyện để anh trả thù một trăm năm.”
Cô gái ngốc này! Lê Thượng Thần có chút xúc động, mặc dù cô quá hồ đồ, cũng là một tấm chân tình, nhưng anh không có khả năng đáp trả, anh lắc đầu một cái. “Chấm dứt ở đây thôi. Sau này, chúng ta tiếp tục là bạn bè, được không?”
Anh bị bức phải tự nói nơi riêng tư khó xử nhất của đàn ông, cô còn có thể thế nào? Hai mắt Tịch Na cơ hồ đẫm lệ. “Vậy có thể... cho em một cái ôm, coi như là kỉ niệm?”
Nhìn cô khóc đến chóp mũi cũng hồng cả lên, Lê Thượng Thần nhất thời mềm lòng, gật đầu.
Tịch Na lao vào ngực anh, ôm chặt lấy, đôi môi đỏ mọng mềm mại chủ động đưa lên, cô hôn anh.
Anh sửng sốt, nụ hôn này không mang theo hấp dẫn hay dục vọng, cũng chỉ là kỉ niệm thôi sao? Thôi, coi như là an ủi cô gái bé nhỏ. Anh yên lặng nhẫn nại, âm thầm cầu nguyện, sau khi bị hôn, coi như hết kiếp đào hoa này.
Thật vất vả, rốt cuộc Tịch Na cũng buông anh ra, anh xoay người rời đi. “Anh đi về!”
Tịch Na nước mắt lưng tròng, chạy vào nhà gỗ, gọi điện thoại cho cha. “Ba, con thất tình!... Còn ai vào đây nữa? Là Lê đại ca! Mang thai... đừng nói tới chuyện mang thai! Dù sao con và anh ấy cũng đã kết thúc! Hu hu hu...”
Nhìn cô khóc đên ruột gan đứt từng khúc, lòng Tiểu Tưởng cũng đau xót. Đáng thương, cô thật sự thích anh họ của cậu ư? Cậu đi qua vỗ vai Tịch Na. “Này, đừng khóc mà...”
Tịch Na vừa quay đầu, lao vào trong lòng cậu, lau nước mắt nước mũi lên cổ áo cậu.
Cho rằng cậu là khăn lông sao? Thôi, hai ngày nay ăn của cô, ngủ ở chỗ cô, dù sao anh cũng nên báo đáp.
Chỉ là, anh họ thật sự là ‘quả nhân có bệnh’ sao? Quá bi thảm, không biết ch