Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thu Mua Vợ Trước

Thu Mua Vợ Trước

Tác giả: Đông Mật

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 134807

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/807 lượt.

Cô vô cùng bội phục.
“Thường xuyên luyện tập, cô thử lại xem.” Đầu bếp khích lệ, đôi mắt khó nén sự mê muội.
Sắc mặt Lê Thượng Thần ngưng tụ, bước đi thong thả vào nhà bếp, cố ý lại tạo thành tiếng bước chân.
Hai người nghe thấy, cùng quay đầu lại, Từ Lỵ Hoan nhìn thấy anh, cười nói: “Anh và Tiểu mị không đã bóng nữa sao?”
“Ừ, nó mệt rồi, bây giờ đang ngủ. Em đang làm gì ở đây?” Anh đi tới, ngồi xuống bên cạnh cô, liếc về phía đầu bếp, ánh mắt của người phía sau vần còn lưu luyến trên người Từ Lỵ Hoan không chịu dời, thấy anh liếc lại, vội vàng quay đầu.
Từ Lỵ Hoan không hề hay biết hai người đàn ông này đang trao đổi ánh mắt, phấn khởi bày ra tác phẩm động vật mà đầu bếp vừa làm. “Học nấu ăn với chuyên gia! Anh xem, những thứ này đáng yêu không? Tối hôm qua em có học công thức nấu bánh trôi nước, Tiểu Mị rất thích ăn, khi nào về nấu cho nó ăn.”
“Vậy, em học xong rồi?” Anh thầm ghen tức, lúc anh và con trai đá bóng, cô lại ở trong bếp cùng đàn ông?
Có sát khí. Đầu bếp cảm nhận được ánh mắt không thân thiện của người khách nam, vội vàng tránh xa ra. Ai, anh chỉ thưởng thức cô gái xinh đẹp, cho nên truyền ít kinh nghiệm, đôi vợ chồng li hôn này rất hợp với nhau, anh đâu dám vọng tưởng?
“Đúng vậy! Món ăn này không khó!” Từ Lỵ Hoan vẫn không phát hiện ra bầu không khí khác thường. “Nấu bánh trôi nước có thể thay đổi theo sở thích của mình, Tiểu Mị sẽ không kiêng ăn, ý định của em là bỏ rau củ nó không thích ăn vào lừa nó ăn.” Cô cười, rất vừa lòng với quỷ kế của mình. Cô nhìn về phía Lê Thượng Thần, nụ cười thay đổi.
Lê Thượng Thần nhướn mày. “Có gì nuồn cười?”
“Em nhớ lại buổi sáng, lúc chúng ta ép hỏi nhau đồ ăn yêu thích của mình, em đoán anh không thích ăn ớt xanh là bởi vì Tiểu Mị không thích ăn, mỗi khi nó nhìn thấy em mua ớt xanh, mặt liền nhăn như bánh bao, nên em liền đoán anh không thich ăn ớt xanh. Em cảm thấy nỏ di truyền từ anh.”
Từ Lỵ Hoan thản nhiên cười, đẹp đến khiến lòng anh sợ hãi.
“Đừng giống như đưa đám vậy, ít nhất da mặt của nó cũng di truyền từ anh!”
Chứ không phải cô nhớ anh thành người đàn ông khác, anh thông suốt. “Khi đó anh nói em thích ăn bánh trứng Ngọc Mễ thêm ruốc bông...”
“Thật ra là món ăn yêu thích của vị Tịch Na tiểu thư đó chứ gì?”
Anh kinh ngạc. “Sao em biết?”
“Đoán.”
Giọng nói của cô không giống đoán, nhưng anh không quan tâm, vui vẻ nói: “Thật ra thì em cũng thích ăn?”
“Em? Sao em lại thích ăn cái đó?” Cô nhăn mặt, cái loại món ăn đó vừa nghe đã cảm thấy ghê tởm!
“Em không nhớ sao?”
“Nhớ cái gì?”
Hiển nhiên cô đã quên toàn bộ. Anh nói: “Ngày chúng ta gặp nhau, anh vừa mới kết thúc công việc ở Tokyo, bay về đài loan, em cũng là nhân viên phục vụ trên chiếc máy bay đó.”
“A, em nhớ rồi, anh vì ở đằng sau hai đứa bé cãi nhau không ngừng, rất không vui, không hài lòng với phản ứng của nhân viên của chúng em, còn nghi ngờ bừa ăn khó nuốt.” Người mặc dù anh tuấn đẹp trai, lại là một vị khách tương đối khó hiểu, anh như vậy thu hút sự chú ý của cô.
Anh mỉm cười. “Lúc đó anh rất mệt, lên máy bay lại không có cách nào để ngủ, tâm tình vô cùng khó chịu. Nhưng đến thời điểm máy bay hạ cánh, khiến cho tâm tình anh không tốt, là em.” Giọng nói của anh trở nên trầm thấp. “Anh không bỏ qua em được, chúng ta bèo nước gặp nhau, nếu như không nắm chắc cơ hội, về sau sẽ không thể gặp mặt, anh muốn hẹn em, lại sợ bị em từ chối.”
“Nhưng em mở miệng trả lời anh thì vẻ mặt vô cùng tự tin.” Ngược lại với cô, tâm tình anh giống như một con nai chạy loạn, nghe anh miêu tả lại tâm tình ngày đó, nai con trong lòng lại nhảy nhảy về phía trước. Có thật không? Từ lúc mới bắt đầu, anh đã để ý cô? Cô vẫn cho rằng anh theo thói quen theo đuổi người đẹp, mới mở miệng mời cô...
Anh cười nhẹ. “Lúc đó anh thiếu ngủ lại vô cùng căng thẳng, căng thẳng đến nỗi mặt cũng không thể cử động. Sau đó, chúng ta đi ăn điểm tâm, là nhà hàng ăn sáng ở bên cạnh sân bay, anh gọi sandwich, em liền gọi bánh trứng Ngọc Mễ với ruốc bông,...”
“Có sao?” Cô kinh ngạc, há to mồm không chút nào giống một thục nữ.
“Có. Em nói em ở nước ngoài, cứ muốn ăn bánh trứng Ngọc Mễ với ruốc bông, dứt khoát cùng nhau tới ăn.”
“Em lúc đó ngày nào cũng bay, nhất định bay đến đầu óc cũng không rõ.” Cho nên anh vẫn luôn nhớ, cho rằng đó là thứ cô thích ăn nhất,... Trong lòng cô ngọt vô cùng, nhưng tại sao anh lại đi mua cho người phụ nữ khác ăn? Cô lại trở nên ghen tức.
Thật may anh chủ động giải thích. “Anh cũng cảm thấy kết hợp như vậy không tệ, thỉnh thoảng lại mua ăn, một lần trong phòng chụp ảnh bị Tịch Na nhìn thấy, cô ấy nói cô cũng thích ăn như thế này, nhờ anh mua giúp cho mình, anh bị cô ấy quấn quít, cũng mua giúp cô ấy mấy lần.”
Thì ra nha đầu nói chuyện thân mật như vậy, tất cả chỉ là xằng bậy, cô lại đi tin tưởng, còn ghen, xấu hổ chết mất! Nhưng vẫn có chút để ý, kỉ niệm quan trọng của bọn họ, thế nhưng anh lại chia sẻ cùng người khác...
Anh giống như nhìn thấu suy nghĩ của cô, lại nói: “Mua cho cô ấy ăn cũng không có gì, ngược lại vì thườ