Tác giả: Đông Mật
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 134782
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/782 lượt.
ng tin đối với chính mình? Trong tình yêu, anh cũng không khẳng định mình đáng giá có được cô, thiếu đi cảm giác an toàn liền biến thành đố kị và hiểu lầm.
“Anh biết điều này chứng mình cái gì không?”
“Chứng minh chúng ta không hợp nhau?”
“Không, điều này chứng minh chúng ta đều là người phàm, sẽ mềm yếu, sẽ hiểu lầm, cũng sẽ phạm sai lầm, nhưng chúng ta yêu nhau, tình yêu của chúng ta không sai, không có người nào phản bội người nào, chỉ là có chút vấn đề nhỏ, chúng ta có thể cùng nhau đền bù, em nguyện ý cố gắng thay đổi vì anh, anh đáng giá để em làm như vậy. Em thì sao? Em đáng giá để anh cố gắng không?”
Cô đáng giá để anh bỏ đi tất cả, nhưng anh do dự. “Ngộ nhỡ chúng ta lại gây gổ vì cùng một nguyên nhân thì sao?” Ngộ ngỡ anh lại chọc cô đau lòng thì sao?
“Coi như thử thêm một lần nữa đi.” Cô nháy mắt mấy cái. “Cho nên anh nguyện ý cố gắng vì em không?”
Sao cô có thể nói điều này nhẹ nhàng như vậy? Mà ở trong ánh mắt dịu dàng tràn ngập sự tin cậy của cô, anh cũng cảm thấy, chuyện thực sự sẽ dễ dàng như vậy, anh luôn yêu cô, có cơ hội quay lại, đương nhiên anh nguyện ý nắm chặt, anh gật đầu.
Cô tươi cười. “Em còn muốn nói với anh lời xin lỗi, luôn mắng anh ‘không phải người ba tốt’, khi đó em chỉ muốn bảo vệ Tiểu Mị, chỉ sợ anh cướp nó đi, em không biết nói những lời đó sẽ làm tổn thương anh, em thật sự không cố ý, xin lỗi anh.”
“Thái độ của anh với em cũng không tốt, rất kém.” Anh chần chừ. “Tiểu Tưởng... nói cho em biết bao nhiêu?”
“Em cũng không biết cậu ấy có phải nói cho em biết toàn bộ hay không, nhưng em không muốn biết thêm nữa.” Cô cau mày, giống như xem thường.
Nét mặt của cô khiến anh thấp thỏm. Cô đã sớm biết anh là con riêng, nhưng không rõ chi tiết, hiện tại cô đã biết hết, ngộ nhỡ vì vậy mà cô ghét bỏ anh thì sao?
“Em không muốn phê phán cái gì, dù sao đây cũng là chuyện của nhà anh, em chỉ muốn nói...”
“Anh sẽ giải thích, em không càn nói gì cả.” Nếu như từ ngữ khắc nghiệt đến từ người nhà ông ngoại anh thì không sao cả, dù sao anh cũng đã quen rồi, nhưng nếu đến từ cô, dù chỉ là một ánh mắt khắc nghiệt, anh cũng không chịu nổi. “A Lỵ, anh biết rõ tình hình gia đình anh phức tạp, xin em tin tưởng anh...”
“Anh đừng cắt đứt em được không? Để em nói hết.” Cô nghiêm túc nhìn anh, nhưng giọng nói rất dịu dàng. “Em cảm thấy điều tồi tệ nhất trong cuộc sống, không phải bị nhiều người ghét bỏ, mà là tự ghét bỏ chính mình. Có lúc, cuộc đời đối với anh không công bằng, nhưng anh sẽ công bằng đối với chính mình, cho mình một cơ hội, nhưng thứ đó không phải chuyện anh có thể tự quyết định, không cần phải cố gắng đi gánh chịu lỗi lầm. Mặc kệ người nhà đối xử với anh như thế nào, anh phải nhờ... đó không phải lỗi của anh.”
Anh không có cách nào mở miệng, cũng không cách nào dời mắt khỏi khuôn mặt cô. “Những chuyện đó có thể là một phần cuộc đời anh, nhưng không phải tất cả của anh.Anh tự mình lưu lại một chút không gian riêng, cho chính mình, để mình vui vẻ,... để lại cho em, được không?
Anh muốn nói ‘được’, nhưng không cách nào nói ra, anh muốn gật đầu, nhưng không thể nào cử động, nội tâm anh kích động sôi trào, bị cô làm cảm động thật sâu.
Anh không muốn nhìn lại tuổi thơ u tối, cho nên chưa bao giờ nói với cô, người nhà ông ngoại yêu mẹ anh, rất hận sự ra đời của anh, anh chưa từng oán, cho dù lúc mười bốn tuổi mẹ yêu cầu anh không nên đi tìm bà, anh vẫn như cũ không oán, bởi vì dù sao bà cũng đã sinh ra anh, thế nhưng anh lại tước đoạt hạnh phúc của mẹ. Anh cho rằng mình không có tư cách yêu, anh không dám nghĩ nhiều trong tình yêu.
Nhưng cô yêu anh, không chỉ là tình cảm nhất thời, mà là ý đinh tỉ mỉ, tinh tế. Cô muốn biết rõ về anh, nhưng không dò hỏi, nhìn ra anh đang tình toán, thì không hỏi dồn, cô xhir tiếp nhận anh, tiếp nhận cùng thông cảm cho anh, lấy tỉnh cảm đơn thuần nhiệt huyết của cô để ủng hộ anh. Cô không nhắc tới nửa chữ yêu, thế nhưng anh lại cảm thấy mình được yêu thương thật sâu.
Chuyện cũ giấu giếm cũng bị cô biết rồi, anh có chút lúng túng, nội tâm vừa chua vừa đắng, lại có một chút ngọt. Anh có chút xấu hổ, rồi lại hoàn toàn an tâm, bị nhìn thấy rõ ràng, anh nên cảm thấy lo lắng, nhưng khi tâm sự bị bại lộ ở người trước mắt, khi mình được người mình yêu tiếp nhận, có thể không sợ hãi thể hiện chính mình, đây là thời khắc mình cảm thấy hạnh phúc nhất.
Anh từ bỏ việc chống đối, bỏ qua thời gian dài ngụy trang mình như không có chuyện gì xảy ra, đứa trẻ đáng thương và người đàn ông cô đơn, cùng đầu hàng trước cô, thuần phục cô. Cô yêu, cứu vớt anh, lòng anh tràn đầy sung sướng.
“Em xác định anh chỉ lưu lại một chút cuộc đời cho em? Nhưng anh muốn trao cho em toàn bộ.” Anh cầm tay cô, ánh mắt lấp lánh. “Dĩ nhiên, em cũng phải dùng toàn bộ cuộc sống của mình để trao đổi.”
“Được rồi, như vậy em cũng không bị lỗ vốn.” Cô cười khanh khách, chủ động chui đầu vào lồng ngực anh, thích anh sau khi mở rộng trái tim, lại là giọng điệu bá đạo đoạt lấy.
Anh ôm chặt cô, cằm đặt bên trong mái tóc mềm mại, giọng nói khàn khàn: