Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342986

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2986 lượt.

lặng nhắm mắt lại, Tiểu Tiểu nôn nóng muốn giải thích gì đó, nhưng Dạ Hoặc đã ôm nàng bay lên rồi.
Chết tiệt! Ngay đên việc gặp mặt hắn một lần cũng không được? Rõ ràng là gần trong gang tấc, nhưng tại sao mình lại không quay đầu lại được vậy? Đều tại tên Dạ Hoặc chết tiệt này hết! Tiểu Tiểu thầm mắng.
Hoàng thượng và Lân vương đều ngã xuống, Sóc vương vốn muốn đuổi theo, nhưng nhìn thấy Hoàng thượng và Sóc vương ngã xuống, hắn không nỡ mà lùi lại, vẫn là nên xem độc của bọn họ trước cái đã!
Bay được không xa, thì Dạ Hoặc dừng lại, tập tễnh vài bước, tay nhanh chóng giải khai huyệt câm của Tiểu Tiểu, hỏi gấp: “Thuốc giải đâu? Thuốc giải ở đâu?”
Ban nãy khi dùng độc, việc đầu tiên hắn làm là bế khí , nhưng độc vẫn từ từ thẩm thấu vào trong cơ thể hắn, có thể kiên trì chạy lâu như vậy, đã là cực hạn của hắn rồi. Bất đắc dĩ, chỉ có thể dừng lại hỏi giai nhân trong lòng.
“Ngươi cũng trúng độc rồi à?” Tiểu Tiểu không tin được hỏi hắn, ban nãy chạy khá nhanh, nàng chẳng cảm giác được gì.
“Phí lời, nói mau, độc nha đầu!” Chỉ là giải huyệt câm cho nàng, nhưng hắn vẫn sợ nữ nhân gian trá này lén chạy mất.
“Không có!” Ngạo khí nhìn hắn ta, Tiểu Tiểu cười gian nói.
“Không có?” Giọng nói hơi đề cao chút, Dạ Hoặc không thể tin được lắc đầu: “Đừng nói với ta, nàng chỉ mang thuốc độc, không mang thuốc giải đấy nhá?”
Nếu như thế, thì mình há chẳng phải sẽ nằm ngất ở đây hay sao? Nghĩ thôi đã đủ bết nhác rồi, ngàn vạn lần đừng như vậy mà.
“Quên mang rồi, hơn nữa bình thường ta chỉ hạ độc hại người, rất ít khi giúp người giải độc…loại độc ban nãy ngươi dùng là thuốc độc ta mới nghiên cứu phối chế ra, thuốc giải vẫn còn chưa nghiên cứu ra được…”
Tiểu Tiểu buồn cười nhìn hắn ta, bây giờ, nếu như hắn ta không giải huyệt cho mình, hai người cứ ở đây mà đợi bị tóm đi, không biết, Sóc vương có phái người đi bắt không nhỉ? Chắc là không đâu, nếu như hắn có tí đầu óc, thì nên biết rằng bọn họ sẽ không ngoan ngoãn đợi bị bắt đâu. Nhưng nếu óc hắn toàn bã đậu, thì sẽ ra ngoài thử vận may.
“Nàng….” Dạ Hoặc nghi ngờ nhìn nàng, nàng rất gian, lời nói vừa nãy rốt cuộc là thật hay giả đây? Còn nữa, mình phải cần bao lâu mới khôi phục lại được? Bây giờ, hắn ngay cả một bước cũng chạy không nổi rồi…
“Ta bây giờ phải cần bao lâu mới khôi phục lại được? Tiểu Tiểu, nàng tốt nhất nên thành thật với ta chút, nàng nên biết, nàng sẽ không chạy thoát khỏi lòng bàn tay ta được đâu…”
Dạ Hoặc uy hiếp nói, Tiểu Tiểu thầm than, ta chạy không thoát khỏi lòng bàn tay của ngươi——đấy là không thể nào, bây giờ ta sẽ có thể chạy thoát, nếu như có thể lừa được ngươi.
“Ít nhất cần năm canh giờ. Ngươi hít vào khá ít, trúng độc cũng khá nhẹ. Nhưng thời gian cụ thể ta cũng không nói chính xác được, độc mới mà, phải thử nghiệm chứ, ngươi rất may mắn, giúp ta…đừng có trừng ta, ta nói đều là lời thật. Dạ Hoặc, bây giờ cách duy nhất chính là ngươi giúp ta giải huyệt, nếu như ta giúp ngươi thi châm, lập tức có thể giải độc giúp ngươi…”






“Đúng, ta là người đàn ông của Tiểu Tiểu! Tiểu Tiểu, dẫn ta đi đi!”
_________________________
Mời ông vào vại——cái này có tính là vậy không nhỉ? Tiểu Tiểu cười gian trá, nhưng Dạ Hoặc này cũng chẳng phải là tay vừa. Hắn không phải đàn ông bình hoa, không chỉ có tướng mạo, có võ công, còn có đầu óc…
“Mơ đi! Nàng nghĩ sau khi ta giải huyệt xong sẽ bỏ chạy ngay chứ gì? Tiểu Tiểu, đừng có mơ nữa!”
Trực tiếp đánh tan mộng đẹp của Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu hời hợt cười cười:
Ánh mắt Dạ Hoặc bắt đầu trở nên mơ màng, hắn mê mang nhìn Tiểu Tiểu, thật không ngờ, không cần quần áo sang quý, không cần tinh điêu tế khắc, không cần bột son phấn sáp, chỉ là một thân y phục dạ hành đơn giản, cũng có thể khiến nàng trở nên mê người như vậy. Ánh trăng sáng tỏ rọi lên người nàng, mạ lên người nàng một tầng sáng bàng bạc, làm dịu đi cảm giác cứng ngắc trên đôi mắt đang giận dữ của nàng, làm cho kẻ trước nay định lực mười phần như mình trong lòng cũng bắt đầu nhộn nhạo.
“Ngươi…cách xa ta chút…”
Không phải tiểu cô nương chưa trải qua chuyện nam nữ, độ ấm càng ngày càng nóng của người đàn ông bên cạnh, làm sao nàng lại không biết đấy đại biểu cho hàm nghĩa gì chứ? Dạ Hoặc lớn lên rất đẹp, rất tuấn, rất hữu hình, nhưng Tiểu Tiểu lúc này, lại không hi vọng mình và hắn phát sinh cái gì, sâu trong lòng, nàng cảm thấy mình làm như vậy sẽ có lỗi với một người…cứ như là trộm tình sau lưng người đó vậy.
Nhất định là bởi vì biết hôm nay hắn điên cuồng tìm mình! Tiểu Tiểu tự khuyên mình. Mình sao có thể thủ thân vì hắn chứ, người đàn ông đó, có nhiều phụ nữ thế kia, trước nay hắn cũng chưa từng kiểm điểm qua. Hơn nữa, mình muốn hắn, không đại biểu rằng mình sẽ vì hắn làm gì đó.
“Dạ Yêu, nàng sợ rồi à? Nàng biết ta muốn gì không?”
Tay nhẹ nhàng vuốt lên mặt Tiểu Tiểu, cứ như lửa vậy, nhiệt độ nong nóng đó khiến cho Tiểu Tiểu thấy sợ hãi, mà cái ôm cứng rắn của hắn cho Tiểu Tiểu biết, hắn bây giờ muốn làm gì…
“Không có…Dạ Hoặc, ng