Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342983
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2983 lượt.
ia, nô tài không biết. Nhưng khi lần đầu tiên Vương gia dẫn Tiểu Tiểu cô nương và Thủy Thủy cô nương đến, là đãi tiệc ở Túy Nguyệt đình phía sau tẩm thất…”
“Túy Nguyệt đình?” Hoàng thượng và Sóc vương nhìn nhau một cái, chỗ đó, Lân từng chiêu đãi nữ nhân hả? Hồi trước bọn họ muốn đi còn phải thương lượng với Lân cả buổi. Xem ra, hóa ra lần đầu tiên gặp nhau hai người họ đã nhìn trúng nhau rồi.
“Thế Thủy Thủy là…” Thủy Thủy là con gái của thừa tướng, sao Thủy Thủy lại quen biết với nữ nhân kia nhỉ? Sóc vương khó hiểu hỏi.
Quản gia lắc lắc đầu: “Nô tài cũng không rõ, nhưng khi đến, hai người họ lại đến cùng nhau. Ngày thứ hai thì Vương gia dẫn cô nương đến Liên viên, vì Liên viên kia không lớn, hơn nữa lại sạch sẽ. Cô nương vừa nhìn đã thấy thích, Vương gia lập tức lấy giá một ngàn lượng bạc rồi chuyển giao cho Tiểu Tiểu cô nương, tiếp đó Tiểu Tiểu cô nương chuyển từ phủ thừa tướng đến Liên viên, ở được ba ngày thì mất tích…”
“Ngươi nói, Vương gia thu của nàng ta một ngàn lượng bạc à?” Sóc vương kinh ngạc nhìn quản gia, Lân vương đối với nữ nhân kia thật đúng là không bình thường. Nếu là trước đây, Vương gia sẽ tặng cho nữ nhân, làm sao có thể nhận bạc được chứ?
“Đúng. Lúc đó nô tài cũng từng lấy làm lạ hỏi, Vương gia chỉ nói nếu như tặng cho cô nương, nàng ấy sẽ không chịu nhận. Cô nương vừa mới đến kinh thành, không có chỗ ở, tình cờ quen biết Thủy Thủy cô nương, mới được đón đến nhà Thủy Thủy cô nương ở. Mà Vu công tử cũng có ý với Tiểu Tiểu cô nương. Vương gia lo…”
Quản gia lo lắng cho tình hình hiện tại của Lân vương, đều đem hết những gì mình biết ra nói tỉ tỉ mỉ mỉ một lượt, nói xong, Hoàng thượng khổ não cúi đầu, xem ra Lân vương đúng là bị lún vào rồi, hơn nữa còn là bị lún sâu vào nữa kìa.
“Hoàng huynh, chúng ta làm gì đây?”
Nhìn tẩm thất đóng chặt một cái, đợi sau khi Lân tỉnh lại, huynh ấy sẽ không từ bỏ ý đồ, nhất định sẽ ra ngoài tìm nữ nhân kia cho mà xem.
“Đệ ở đây trông chừng đệ ấy, ta hồi cung trước, ngày mai hãy nói.”
Sóc vương gật gật đầu, xem ra cũng chỉ có thể vậy thôi.
Thật ra, nếu như y thực sự muốn đi tìm người, Sóc vương ở đây trông cũng chẳng ích gì. Nhưng mình là huynh đệ của y, nói sao thì mình khuyên cũng có ích hơn là hạ nhân khuyên chứ nhỉ?
***
Nằm trên giường, Tiểu Tiểu không tài nào chợp mắt được, Tiểu Tiểu trước giờ chưa từng mất ngủ, giờ thì lần đầu mất ngủ rồi đây.
Một con ếch một cái miệng, hai con mắt tinh bốn cái đùi; hai con ếch hai cái miệng, hai con mắt tinh tám cái đùi; ba con…
Khi đếm đến một trăm con ếch, Tiểu Tiểu vẫn không hề thấy buồn ngủ, điều trong lòng nghĩ đến vẫn là tin tức về Lân vương hôm nay nghe được. Hắn đã về rồi, hắn đang tìm mình…hai câu giống như ma chú quanh quẩn mãi trong đầu Tiểu Tiểu, khiến cho trái tim trước giờ chưa từng động vì ai của nàng nay lại bắt đầu nhộn nhạo.
Thời gian mười ngày thật không dài, nhưng nếu như là vội vã lên đường, mười ngày có thể đi được bao nhiêu con đường? Nghe lời nói của Hoàng thượng, sau khi hắn biết được mình đã mất tích mới vội vã trở về, vội về trong mười ngày, chắc hẳn là rất mệt? Lúc về đã mệt thế rồi, còn phải tìm người khắp nơi, thế có phải khổ quá rồi hay không?
Hắn yêu mình à? Thật sự yêu mình hay sao? Thời gian hai người biết nhau không dài, cũng chỉ ngắn ngủi có vài ngày mà thôi. Đối với hắn, lúc mới đầu mình thật chẳng có tư tâm gì, tuy rằng hắn lớn lên rất đẹp, ban đầu định tạo cơ hội cho Thủy Thủy, thế mà lại để mình và hắn hoàn thành, hắn trở thành người của mình, mà cái ngày hắn sắp xuất phát, hắn lại còn đến đây cùng mình…
Lúc đầu, Tiểu Tiểu làm giả cảnh tượng Thủy Thủy và Lân vương hoan hảo, trong lòng nàng còn thấy hơi hơi khó chịu một chút, nhưng vì Thủy Thủy, hiểu lầm thì hiểu lầm đi. Cứ tưởng rằng hắn không biết chân tướng của ngày hôm đó, trải qua buổi tối kia, nàng còn có thể tự lừa mình dối người rằng cái gì hắn cũng không biết hay sao?
Chắc hắn biết cả rồi? Biết, nhưng vẫn giả ngu phối hợp với mình, Tiểu Tiểu chẳng hiểu hắn nghĩ gì nữa, chẳng lẽ đây là yêu hay sao? Vì yêu, cho nên dung túng cho mình làm bậy; vì yêu, nên khi biết mình mất tích thì trở nên điên cuồng?
Nghĩ rồi lại nghĩ, Tiểu Tiểu cao hứng nhếch miệng, nhổm người một cái, từ trên giường bò dậy. Từ trong tủ áo dưới giường, lấy ra một bộ trang phục màu đen, nhanh chóng thay xong, nàng liền dồn chăn mền lại, làm thành cái dáng như đang có người, sau đó buông màn giường xuống, nghịch ngợm cười với cái giường một cái, rồi quay người đi ra ngoài.
Đêm khuya, bên ngoài se se lạnh, trong Lân vương phủ tĩnh lặng, hạ nhân trong phủ đều đã ngủ, ngoại trừ tẩm thất của Lân vương. Nhẹ nhàng sấn tới, Tiểu Tiểu nhìn thấy Sóc vương đang gật gà gật gù trước bàn, còn có Lân vương đang ngáy nhỏ nhẹ trên giường.
Hóa ra là mình cả nghĩ rồi, hắn căn bản chẳng hề sốt ruột như trong tưởng tượng! Nếu thật sự đang sốt ruột, thì sao lại ngủ ngon lành vậy chứ?
Nơi không xa, có thêm một bóng đen bay đến, Tiểu Tiểu vừa mới yên tâm thì liền trốn ngay tắp lự, chỉ thấy bóng đen kia không hề