Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342977
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2977 lượt.
đáp lên nóc căn phòng, mà là trực tiếp đáp xuống trước cửa, đẩy cửa rồi đi vào.
Ánh sáng của ngọn đèn chiếu lên mặt hắn, Tiểu Tiểu cả kinh, cái bóng đen kia thế mà lại là Hoàng thượng!
Nhìn sắc trời, giờ này sớm dã qua giờ tý, lúc này, Hoàng thượng không ở trong hoàng cung nghỉ ngơi, ở đây làm cái gì thế không biết?
Tiểu Tiểu cười khổ một tiếng, người đêm nay, đúng là đông đủ! Vốn định gặp mặt Lân vương một cái, nhưng bây giờ Hoàng thượng và Sóc vương đều có ở đây, nàng thiệt tình không có lá gan để hiện thân. Nhưng nếu đã đến rồi, nàng không thể toi công chuyến này, phải nghe xem hai người bọn họ nói cái gì mới được.
“Sóc…” Hoàng thượng đi đến bên bàn, lay lay Sóc vương đang ngủ say sưa, nhỏ giọng nói: “Sóc, đệ sang phòng bên cạnh ngủ một lát đi, ta trông đệ ấy cho!”
Trông hắn? Chẳng lẽ Lân vương bị thương rồi sao? Tiểu Tiểu trong lòng cả kinh, nàng bực bội cau mày, không thể nào, hắn đường đường là Vương gia, là đi sứ Phong quốc, lại chẳng phải là đi đánh trận, làm sao có thể bị thương được chứ?
“Hoàng huynh, huynh cũng ngủ một lát đi, huynh ấy không tỉnh nhanh vậy đâu.” Sóc vương đứng lên, hoạt động cánh tay một lát, thấp giọng nói.
“Ta không sao, lúc nãy ở trong cung có ngủ một lát rồi. Điều bây giờ ta lo là, ngày mai đệ ấy tỉnh thì phải làm sao? Lại chẳng thể dính lấy đệ ấy mãi được?”
Khổ não nhìn Lân vương một cái, Hoàng thượng biết tính hắn, nổi bão lên là căn bản chẳng có mấy người chịu cho được.
“Haizz…” Hai tiếng than thở, cùng lúc cất lên, Tiểu Tiểu lo lắng nhìn ba tên đàn ông trong phòng, không lẽ, Lân vương muốn ra ngoài tìm mình à? Mình đến từ trong núi, làm sao hắn tìm được cơ chứ? Bây giờ vẫn chưa nhìn rõ dáng vẻ hắn, nhưng Tiểu Tiểu biết sở dĩ Lân vương đang ngủ, là vì hai tên đàn ông này đã điểm huyệt hắn.
Chắc hắn tiều tụy lắm đây? Nghĩ đến tình hình hắn điên cuồng tìm mình, Tiểu Tiểu bỗng cảm thấy đau lòng. Tiểu Tiểu không biết mình đối với hắn là tình cảm gì nữa, nhưng nàng không hi vọng Lân vương đau lòng, không muốn làm hắn tiều tụy vì mình, làm sao đây?
Gần tẩm thất, chắc là có thư phòng chứ nhỉ? Chi bằng để lại mảnh giấy cho hắn, nói với hắn một tiếng rằng mình ở gần hắn, đừng để hắn tìm mình khắp nơi nữa được không nhỉ? Nhưng Hoàng thượng và Sóc vương hẳn là cũng có võ công, nếu mình đi chỗ khác, bị họ phát hiện ra thì phải làm sao?
Trong khi do dự, Tiểu Tiểu đã cách xa tẩm thất, võ công của nàng tuy rằng bình thường, nhưng khinh công thì tuyệt đối là số một số hai, trên đời này, người có thể sánh được với nàng thì không nhiều, bởi vì biết gần đó có hai cao thủ, mỗi một bước của Tiểu Tiểu đều rất cẩn thận, cứ sợ bị hai người họ phát hiện ra.
Nhưng tục ngữ nói, đi đêm lắm, cũng sẽ có ngày gặp ma, Tiểu Tiểu chẳng đi đêm nhiều, nhưng cũng không cận thận gặp phải một “Người”——hắn ta đích thực là người, một người khiến Tiểu Tiểu phải đau đầu.
Trong đêm tối, một chưởng đánh tới, không có bao nhiêu lực độ, nhưng cũng khiến Tiểu Tiểu gian nan lắm mới tránh được, người đàn ông đeo mạng che mặt màu đen kia, một chưởng nối tiếp một chưởng công kích qua đây. Chưởng của hắn không dùng lực, nhưng tốc độ rất nhanh, khiến cho Tiểu Tiểu ngay đến thời gian rảnh rỗi để vươn tay hạ độc cũng chẳng có. Liếc nhìn ánh đèn lay lắt cách đó không xa, Tiểu Tiểu đột nhiên rất hi vọng Hoàng thượng và Sóc vương sẽ đến đây, chắn dùm nàng công kích của người áo đen này.
“Ngươi là ai?” Muốn chạy, nhưng hắn lại chẳng cho nàng cơ hội để bỏ chạy, lần đầu tiên Tiểu Tiểu thấy hối hận vì đã không theo sư phụ học võ công cho tốt. Trước giờ, nàng vẫn luôn cho rằng chỉ cần khinh công tốt, biết dùng độc, thì đủ để đào mạng rồi.
“Dạ Yêu, nhanh vậy mà đã không nhận ra ta rồi?” Người áo đen khẽ bật cười, nhưng động tác trên tay thì lại chẳng chậm lại tí nào.
“Ngươi là…Hoặc?” Trong đầu chần chừ một lát, ma thủ đã vươn tới, rắn chắc siết lấy eo Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu phát tức: “Sắc lang!”
“Ha ha, cám ơn sự khích lệ của nương tử!” Dạ Hoặc cười hề hề một cái, tức đến nỗi Tiểu Tiểu muốn đập hắn hai cú, nhưng mình bị hắn khống chế, rồi ôm vào lòng hắn.
“Ngươi dám điểm huyệt ta?” Tức giận trừng hắn, người này thiệt giảo hoạt.
“Hờ hờ, không điểm huyệt đạo của nàng, nàng có thể nghe lời hay sao? Ta còn chưa quên, nàng trơn tuột như con cá chạch ấy!” Hắn cười tà mị, cả gương mặt dưới ánh trăng trở nên tuấn tú phi phàm.
“Ngươi muốn đem ta đi đâu?”
Hai người bay vọt lên không, Tiểu Tiểu bất an hỏi. Nàng còn chưa thể rời đi được, chí ít thì không thể bị tên đàn ông này bắt đi được, võ công của hắn rất cao, con người hắn quá tà môn, bị tóm về, tuyệt đối chẳng có kết quả gì tốt.
“Đem nàng về!” Dạ Hoặc thấp giọng cười, từ từ thổi khí sau cổ Tiểu Tiểu, thật ngứa!
“Ta không muốn, ta gọi người!” Muốn phản kích, nhưng Tiểu Tiểu lại chẳng động đậy được tí gì, không biết từ lúc nào, hắn đã điểm huyệt đạo mình rồi.
Lúc đầu còn có thể động đậy cái cổ, quay quay đầu, nhưng bây giờ…
Chỉ có thể y như khúc gỗ ấy, khó chịu chết đi được.
“Dạ Yêu, nàng dám kêu không? Nàng là ngườ