Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343484
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3484 lượt.
h phục nói: “Nương nương nói cực đúng, nương nương thấy qua loại hoa đó rồi à?”
Tiểu Tiểu lắc lắc đầu: “Thấy thì chưa từng thấy, chỉ là lúc trước nghe người khác nói. Hôm nay hoa nở, bổn cung nhất định phải mở rộng tầm mắt một phen, xem xem bách hợp Xạ hương so với bách hợp thông thường thì có gì khác nhau.”
Nói đoạn, Tiểu Tiểu đi đến bên thị vệ, cười nói: “Ta có thể vào không?”
Thị vệ giữ cửa có bốn người, bọn họ nhìn thấy Tiểu Tiểu đều vội cúi đầu, đồng thanh nói: “Tiên phi nương nương thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế, Hoàng thượng có lệnh, người không phận sự miễn vào, nhưng nếu là nương nương, có thể đi vào.” Tiểu Tiểu cao hứng nói: “Được, các ngươi ở lại đợi Vân phi, đợi khi Vân phi trở lại, nói với nàng ta một tiếng, bổn cung vào trước rồi, Hoa Nguyên, chúng ta đi!”
“Nương nương!” Một người nhìn như thủ lĩnh đứng ra ngăn cản “Nương nương có thể vào, nhưng nàng ta thì…”
“Hỗn xược, nàng ta là thiếp thân cung nữ của bổn cung, đi theo bổn cung mà không được hay sao?” Tiểu Tiểu tức giận trừng tên thị vệ mới vừa lên tiếng.
“Nương nương, thuộc hạ không dám. Chỉ là Hoàng thượng có lệnh, nương nương có thể vào, nhưng nô tài thì…”
“Nương nương!” Hoa Nguyên nhàn nhạt nói: “Nương nương, người vẫn là nên đợi Vân phi đi, đợi cùng nhau vào thì hay hơn!”
Tiểu Tiểu quay đầu nhìn về phương hướng mà Vân phi rời đi không lâu trước, tức tối nói: “Đã lâu vậy rồi, Vân phi còn chưa đi vệ sinh xong sao? Không phải đau bụng đấy chứ? Hay là rớt xuống hầm cầu rồi?” Nghe câu cuối của Tiểu Tiểu, những người có mặt đều suýt nữa bật cười. Thật không ngờ, nương nương nói chuyện đúng là không giữ mồm giữ miệng, ngay đến cái việc rớt xuống hầm cầu mà cũng nghĩ được. Nếu Vân phi mà biết, không biết nàng ta sẽ có biểu tình gì nữa? Ở sau bụi hoa không xa, một cặp mắt oán hận nhìn Tiểu Tiểu. Nàng ta thật ngạo mạn, thế mà cũng dám ngang nhiên nguyền rủa mình rớt xuống hầm cầu? Hừ, sao còn chưa đi vào? Chỉ cần đi vào, thì kế hoạch của ả có thể thực hiện được rồi, mà ả nữ nhân này, phỏng chừng cũng sẽ…
“Nương nương, nàng ta không vào phải làm sao đây?” Cung nữ Tranh Nhi sốt ruột nhìn hai người nói mãi không ngừng kia, Tử Nhi cũng thật là ngu ngốc, lâu vậy rồi sao vẫn còn chưa thuyết phục nàng ta đi vào?
“Đừng gấp!” Ánh mắt âm hiểm lóe lên, Vân phi từ trong tay áo lấy ra một cái bình không lớn lắm, ả ta mở nắp bình, một con bướm đẹp đến lóa mắt bay ra, bay về phía Bách Hợp viên…
“Nương nương, chẳng phải Hoàng thượng đã từng nói ai có thể dạy Tiên phi hiểu lễ nghĩa thì người đó sẽ chưởng quản hậu cung sao? Sao nương nương phải cố sức dụ nàng ta tới Bách Hợp viên làm gì?” Tranh Nhi hỏi.
“Ha ha, cái này ngươi không biết rồi, mệnh lệnh phong Bách Hợp viên là sáng sớm hôm nay Hoàng thượng mới ban ra, người biết vốn chẳng nhiều. Để nàng ta vào, nếu như Hoàng thượng biết được, chắc sẽ trách tội nàng ta cho mà xem? Thật ra, dù không trách tội nàng ta thì cũng hoàn toàn không có hại gì đến chúng ta cả, bởi vì chúng ta cũng không biết có mệnh lệnh này mà?” Vân phi cười đắc ý, Hoàng thượng sẽ đến đây nhanh thôi.
“Nhưng mà nương nương, nếu như Hoàng thượng muốn giết nàng ta? Thế thì cũng đâu có ích lợi gì với nương nương?”
“Cũng không phải! Tranh Nhi, hôm đó ngươi cũng có mặt, ngươi không cảm thấy Hoàng thượng đối đãi với nàng ta có gì đó khác thường hay sao? Hoàng thượng chán ghét nàng ta, nhưng lại thường thường tha thứ cho sự vô lý của nàng ta, điều này rất nguy hiểm…” Vân phi cười lạnh nói.
“Nương nương, ý của người là, có khả năng Hoàng thượng đã có hứng thú với nàng ta rồi?” Tranh Nhi kinh sợ nhìn Vân phi, lực quan sát của nương nương thật lợi hại, nàng cũng chẳng chú ý đến điều này.
“Chưa chắc, nói không chừng Hoàng thượng chỉ là muốn trừ bỏ nàng ta mà thôi. Bất kể nguyên nhân là gì, bổn cung thăm dò một chút cũng là điều nên làm chứ nhỉ?”
Tranh Nhi nhìn vẻ cười của Vân phi, nhịn không được phát run.
“Tốt, cá đã mắc câu rồi! Ha ha…Tiên phi quả nhiên không làm ta thất vọng!”
…………..
Nếu như nói hôm nay có chuyện gì đó làm Hoàng thượng cao hứng, thì chẳng qua chỉ là khi thượng triều xuất hiện bóng người kia – Lân vương, thật không ngờ hôm nay hắn lại lên triều. Hoàng thượng và Sóc vương nhìn nhau một cái, hai người đều có chút khó hiểu, nhưng đến là tốt rồi, so với cái dáng vẻ sống dở chết dở trước kia thì tốt hơn nhiều.
Sau khi thượng triều xong, hai Vương gia đều không rời đi, ba huynh đệ cùng nhau đi đến Ngự thư phòng. Còn chưa đi đến cửa Ngự thư phòng, thì Hỷ công công đã bất an đứng ở phía sau, đã mấy lần muốn nói rồi thôi.
Chỉ là lúc này tâm tình của Hoàng thượng rất tốt, lòng dạ hắn đều đặt trên người Lân vương, đối với vẻ bất an của Hỷ công công, hắn trực tiếp lựa cọn phớt lờ nó đi.
“Là ai, lại to gan như vậy, dám ngăn cản ngự giá của Hoàng thượng!” Thấy tiểu thái giám bỗng nhiên quỳ xuống trước mặt Hoàng thượng, Hỷ công công lớn tiếng quát.
“Hồi Hoàng thượng, là Liên phi nương nương nàng ấy…” Tiểu thái giám quỳ dưới đất run rẩy dập đầu, nếu như không phải lúc nãy hồi c