Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343482
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3482 lượt.
ng tử, đấy là đại hoàng tử của Hoàng thượng. Chính là tại vài tháng trước khi Tiêm phi chết, hoàng tử sáu tuổi bỗng nhiên sốt cao. Khi mới phát hiện, thái y từng đến khám qua, chữa trị hết năm sáu ngày, vốn đã bớt sốt rồi, nhưng hồi phục chưa được ba ngày, thì đột nhiên chết. Nghe nói lúc chết, sắc mặt của hoàng tử rất xanh, mọi người đều nói hoàng tử là bị người độc chết, nhưng hung thủ vẫn chưa tra ra, Hoàng thượng cũng chỉ tuyên bố là bị bệnh mà chết…”
Đầu mày của Tiểu Tiểu bắt đầu nhíu chặt, nghe Hoa Nguyên vừa nói, Liên phi này thật đúng là lợi hại. Dường như, ả ta dùng hoa trong bóng tối hại người cũng không phải chỉ ngày một ngày hai. Cái chết của Tiêm phi và con trai nàng ta, e rằng là do ả gián tiếp tạo thành. Nhưng điều làm Tiểu Tiểu thấy lạ là, xảy ra chuyện như vậy, chẳng lẽ Hoàng thượng không hoài nghi chút nào sao? Cái chết của đại hoàng tử, đáng ra Hoàng thượng phải rất quan tâm mới đúng, không nên cứ qua loa kết án như vậy. Mà Sóc vương, một người nhạy bén thế kia, nếu để hắn điều tra, Sóc vương chắc cũng có thể tra ra được, nhưng…
Chuyện không liên quan đến mình, vụ án cứ thế mà lắng xuống cũng thôi đi. Chuyện của hoàng tử, Tiểu Tiểu không tin Hoàng thượng có thể điềm nhiên đứng nhìn như vẻ bề ngoài. Chẳng lẽ Liên phi có bối cảnh gì, hoặc là có gì liên quan với Hoàng thượng chăng?
“Nương nương, nô tỳ cảm thấy rất kì lạ…” Hoa Nguyên cả kinh hỏi: “Nương nương vừa nói, thường tiếp xúc với gốc hoa này, có thể khiến con người phát điên, nhưng hoa đặt ở chỗ này của nương nương, bất luận là trong phòng hay ngoài phòng, người tiếp xúc với hoa nhiều nhất không nhất định là nương nương…đến khi đó, phát điên há chẳng phải sẽ có rất nhiều người hay sao? Nếu thế, Hoàng thượng sẽ không hoài nghi à?”
Tiểu Tiểu cười giảo hoạt: “Cho nên, ta không hề nói cho Từ ma ma trong hoa có độc, tuổi tác bà ta đã cao, khó tránh sẽ không nghĩ lung tung, nếu như để bà ta biết trong hoa có độc, khó tránh sẽ không tiết lộ ra ngoài. Thật ra, điều lúc nãy cô hỏi, cũng là chỗ sắc bén của Liên phi, cũng là bày ở đây, nhưng trúng độc thì chỉ có người được chỉ định, Hoa Nguyên, cô còn nghĩ không thông là nguyên nhân gì sao?”
“Ý nương nương là…trong cung chúng ta có….” Run rẩy che miệng, mặt Hoa Nguyên đầy vẻ sợ hãi.
“Không nhất định là ở trong cung, có khả năng là ở nơi khác, nhưng khả năng ở trong cung là lớn nhất. Thức ăn của cung nữ và chủ tử cách biệt rất lớn, có thể bỏ thuốc giải vào trong số thức ăn đó, thì các người cũng không sao nữa; nhưng bên chỗ ta thì…”
Tiểu Tiểu hừ lạnh một tiếng: “Hoa Nguyên, lưu ý giúp ta một chút. Thấy điều không đúng, lén lút nói với ta một tiếng là được, ta tự có tính toán!”
***
Từ Lâm Tiên cung trở về, vẻ mặt Liên phi không vui. Cung nữ Hương Nhi đi đến, dò hỏi: “Nương nương, muốn dùng bữa không?”
Thời gian bây giờ, đã đến lúc dùng bữa tối, nương nương yêu hoa, càng yêu sự xinh đẹp, trước nay đều dùng bữa đúng giờ, nghỉ ngơi đúng giờ.
“Không cần!” Tức tối ngồi xuống, Liên phi chỉ chậu hoa trước cửa sổ, tức giận nói: “Chuyên đến đây cho bổn cung!”
Hương Nhi và Quả Nhi đi đến, hai người cẩn thận nhấc chậu hoa đến bên cạnh Liên phi, Liên phi hung hăng nhìn bông hoa, hít thật sâu vài hơi, tức giận nói:
“Ta đi rồi, có giúp ta lau rửa cho tốt không đấy?” Hương Nhi sợ hãi nhìn hoa một cái, thấp giọng nói: “Nương nương, nô tỳ đã lau rửa tỉ mỉ…”
“Đã lau rửa tỉ mỉ? Đây là cái gì?” Tức tối chỉ một cái lá trên bông hoa, nhìn một chút vết bụi trên đó, trong lòng Liên phi cực kì tức giận.
Thật ra, hoa trong phòng Liên phi, đều là hoa mà ả thích, mà chậu này, chính là chậu Phỉ Thúy hải đường đã cất công nuôi dưỡng hơn mười năm. Hải đường là hoa sống lâu năm, dưới tình huống thông thường, nhiều nhất cũng sống dược khoảng chừng bảy tám năm. Nhưng Hoa ma ma chuyên môn phục trách vườn hoa, không chỉ kinh nghiệm phong phú, đối với hoa cũng tận tâm tận lực, tỉ mỉ nuôi dưỡng, cây này đã nuôi hơn mười năm, vẫn hoa tốt lá xanh. Vì niên hạn đã dài, trong mắt Liên phi cũng trân quý không ít.
Bình thường lúc phiền lòng, Liên phi nhìn lá xanh mơn mỏn phát sáng dưới ngọn đèn, rồi nhìn mấy đóa hoa màu đỏ chit chít trên đó, ngửi hương thơm nhàn nhạt khi hoa nở, tâm tình thường khuây khỏa không ít. Nhưng hôm nay, chỉ nhìn một cái, nhìn lá sáng lóng lánh, trên một phiến lá lại có một chút vết bẩn, tâm tình của ả càng xấu.
“Nương nương tha mạng, nô tài sai rồi, sẽ đi lau rửa ngay…” Lúc nãy Hương Nhi không đi theo Liên phi qua đó, nàng ta cũng không biết tại sao Liên phi lại tức giận, nhưng khi nãy thật sự là nàng ta đã cùng với tiểu cung nữ lật từng chiếc lên mà tìm, không thấy cái lá nào bị bẩn hết.
“Ai lau rửa vậy? Phạt nặng!”
Trừng Hương Nhi một cái, Liên phi không trách nàng ta, đây cũng là chỗ có lợi khi làm thiếp thân cung nữ của Liên phi, chỉ cần không phạm lỗi quá rõ ràng, ả ta sẽ không phạt ngươi, sẽ để ngươi tìm con dê thế tội.
“Nô tỳ tạ ân điển của nương nương! Nô tỳ sẽ đi làm ngay!” Hương Nhi cảm động tạ ơn, chỉ là tiểu cung nữ đáng thương, phải chịu phạt